Phượng vẫn đấy trơ gan cùng tuế nguyệt Áo trắng nhầu biệt biệt mãi quê xa Đã bao mùa mưa nắng với can qua Lòng viễn xứ ngóng trông về biển cả Phương trời cũ thiết tha bao kỷ niệm Dẫu trường xưa mất dấu chẳng nhòa phai Lật từng trang ký ức nhớ nhung hoài Bao lưu luyến chép bài thơ đầy vở Gửi đến ai mối tình đầu một thuở Mỗi độ hè trăn trở phượng hồng rơi Những mong nương theo gió đến bên người Cùng kể lể thôi ngậm ngùi nuối tiếc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét