Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2026

Hương Xuân



Mùi Tết hương thơm tỏa khắp nhà
Ngoài vườn ríu rít tiếng chim ca
Ba Mươi thao thức mơ về bạn
Mùng Một ước thể đến với ta
Xúc cảm lời thơ hòa ý nhạc
Chạnh niềm khúc hát thắm tình hoa
Xuân xưa còn mãi trong tiềm thức
Cách biệt phương trời cũng chẳng xa

Kim Oanh


Thứ Sáu, 27 tháng 2, 2026

Buông - Tập Buông!

 

Xướng:

Buông


Chong đèn viết lại chữ Buông
Thời gian thấm thoát nỏ luôn đợi người
Xa rồi cái thủa hai mươi
Buông điều ảo vọng…nên lười phấn son
Hờn ghen dạ quá mỏi mòn
Dường như dĩ vãng lon ton ngược về
Buông gìn chuyện cũ lê thê
Tâm đà bất ổn nặng nề xiết bao!
Thầm Buông phiền não chênh chao
Cho dù thế giới muôn màu cũng lơi!
Xả Buông mọi thứ trên đời
Bao mùa xuân trải quý rồi, tìm chi?
Thân Buông sẽ nhẹ nhàng đi
Tâm Buông chợt hiểu lối về chẳng xa
Trí Buông giúp mộng tỉnh ra
Giận Buông ngọn lửa khó mà khởi lên
Sầu Buông gửi lại sau rèm
Ngờ Buông xóa sạch hiểu lầm nặng lo
Danh Buông dạt sóng xô bồ
Lòng Buông đố kỵ hững hờ đôi bên
Đêm Buông tĩnh lặng tham thiền
Ý Buông tỏa sáng hạnh hiền mai sau
Thời gian tựa thể bóng câu
Tham, sân, si hận... vết sâu hẳn mờ?

                ***
Thâm tình gửi ít dòng thơ
Dương trần cõi tạm thấy bờ... nhớ Buông!

Như Thu
02/21/2026
***
Cảm Tác:

Tập Buông!


Cuộc đời đến lúc Tập Buông
Kẻo không phiền lụy mãi luôn níu người
Không như cái thuở đôi mươi
Nét xuân còn đượm dù lười điểm son
Giờ đây sức lực héo mòn
Càng níu cái khổ ton ton ập về
Buông bỏ tâm sẽ thỏa thê
Thương yêu nhân loại chẳng nề là bao
Dầu cho trí não nghiêng chao
Muôn hình vạn trạng tâm màu chẳng lơi
Dấn thân làm đẹp cho đời
Dặm trường sóng gió đã rồi ngại chi
Buông sân si hận dần đi
Bước đường sỏi đá ngại gì gần xa
Thiện hành mở lối tìm ra
Tiếng chuông thức tĩnh... thế mà vang lên
Hương xuân lan tỏa qua rèm
Buông theo gió quyện êm đềm nhẹ lo
Ta là hạt cát bụi tro
Thiên đường rộng mở dành cho người hiền
Tập Buông lắng đọng tâm thiền
Lễ Nghĩa Trí Tín lưu truyền đời sau
Cuộc đời thoáng chốc vó câu
Nét son Nhân Đức khắc sâu khó mờ!

               ***
Đồng cảm xin gửi tâm thơ
Úc Châu, Mỹ Quốc đôi bờ… đừng Buông!

Kim Oanh
25.2.2026


Thứ Hai, 23 tháng 2, 2026

Riêng Góc Trời Xuân

 
 

Riêng một góc trời mình ta thả nhớ 
Theo gió bay về miền ngẩn ngơ sầu
Môi say nắng, nắng ấm trốn nơi đâu
Mưa rơi nhầu ... hắt hiu tàu lá úa

Đời như sương khói vòng tay một thủa
Dáng âm thầm trong bóng tối bủa vây
Người vui bên ấy thương nhớ chốn này
Người yêu dấu! Riêng đây một góc đợi

Riêng một góc trời gọi tên người mãi
Nắng Hạ về uể oải trên lối xưa
Rụng lá sầu Thu lạc bước trong mưa
Lòng buốt lạnh mùa Đông vừa chạm ngõ

Riêng một góc trời! Xuân ta vò võ
Quẩn quanh tìm một lối ngõ xuân xưa
Mùa về chưa sao mai vàng nhàu úa
Đêm giao thừa qua song cửa đìu hiu

Kim Oanh
Xuân 2026

Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2026

Kỷ Tâm Chúc Mừng Xuân Mới 2026


Vĩnh Long 16/02/2026

Chào Chị Kim Oanh

Đêm 29 Tết thiêng liêng đã về, khi đất trời giao hòa, nhà nhà sum họp bên mâm cơm tất niên, thắp nén hương trầm tiễn năm cũ và đón chào năm mới.

Em kính chúc gia đình Chị một đêm giao thừa ấm áp, đoàn viên, tràn đầy yêu thương.
Chúc Gia Đình Chị năm mới thuận buồm xuôi gió, làm ăn phát đạt, vạn sự cát tường như ý.

Mong cho năm mới mang đến nhiều may mắn, bình an gõ cửa, tài lộc vào nhà, niềm vui đong đầy như pháo hoa rực sáng giữa trời xuân.

Em của Chị
Kỷ Tâm

Thứ Năm, 19 tháng 2, 2026

Nhớ Tết Xưa



Nhớ mãi Ba Mươi buổi chợ xưa
Áo dài rộn rã guốc vang khua
Trai thanh hò hẹn lời tình tỏ
Nữ tú mong chờ ánh mắt đưa
Mùng Một xin xăm cầu lộc phước
Mùng Hai gieo quẽ đoán hên thua
Nhớ hoài Xuân cũ vui hương lửa
Đất khách lạnh lùng Tết vẫn chưa


Kim Oanh


Thứ Ba, 17 tháng 2, 2026

Du Xuân Bính Ngọ 2026 - Bạn Hiền Sài Gòn


Bạn Hiền gửi những cánh hoa
Sài Gòn Bính Ngọ làm quà chào Xuân
Melbourne đón nhận lâng lâng
Niềm vui ôn lại những lần Xuân xưa.
Bao lời cảm tạ vẫn chưa....
Xuân nay chúc bạn say sưa đón mùa....

(Kim Oanh cảm ơn bạn hiền cho du xuân miễn phí nhé)



Hình Ảnh: Bạn Hiền Sài Gòn
Thơ: Kim Oanh

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2026

Gợi Sắc Mơ Xuân

 

Gợi sắc mơ xuân nhắc nhớ người
Chiều ba mươi Tết chợ hoa tươi
Quà ai trao tặng cành hồng thắm
Tha thiết tình trao ánh mắt cười

Lối về đêm tối chẳng trăng sa
Hai bóng mộng du bắt nguyệt tà
Thổn thức đôi tim cuồng loạn nhịp
Tỏ tình yêu lắm khó lời ra

Mơ xuân một thuở đã  qua  rồi !!!


Kim Oanh

Cánh Hoa Đầu Xuân Tết Bính Ngọ 2026 Sài Gòn

 

Cánh hoa thay lời chúc nhau
Mừng Xuân Bính Ngọ đẹp màu thời gian
Thắm tươi rực rỡ Mai vàng
Đua chen sắc thắm của nàng Lan xinh.
Sài Gòn gửi nắng thắm tình
Melbourne đón nhận lung linh Tết về.

(Kim Oanh cảm ơn anh Minh Khách những cánh hoa thay lời chúc Xuân nha)
 
Hình Ảnh: Trương Minh Khách
Thơ: Kim Oanh

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2026

Tình...

  


Sống chậm một chút hôm nay
Đọc lại lời chúc của ai ngọt ngào
Hoa khoe sắc thắm gửi trao
Cảm nhận hương tỏa đượm màu tình yêu
Nồng nàn ngọn nến vừa khêu
Ngỡ ánh mắt ấy một chiều xuân xưa
Tháng Hai Mười Bốn chợt vừa...
Valentine hạnh phúc mãi say sưa tình.

Valentine 14.2.2026
Kim Oanh

Thứ Ba, 10 tháng 2, 2026

Táo Quân Long Hồ Vĩnh Long

 

Dạ ...dạ....dạ....dạ.....
Muôn tâu Ngọc Hoàng

Kim Oanh thần Táo
Không dám bẫm láo
Sắp Tết Bính Ngọ
Bận với Keyboard
Tối ngày mằn mò
Đăng bài mệt nghỉ
Mệt nghỉ... cái mà mệt nghỉ....

Thông thái quý thầy
Học trò vui vầy
Xướng Họa tưng bừng
Tác giả vui Xuân
Gửi bài tới tấp
Táo Thần Biên Tập
Bẫm trình khẩn cấp
Khẩn cấp... cái mà khẩn cấp

Ất Tỵ sắp qua
Long Hồ Trang Nhà
Được nhiều Độc giả
Dù xa diệu vợi
Chung về một nơi
Ngọc Hoàng xét soi
Qua một Năm cũ
Mong càng phong phú
Phong phú...cái mà phong phú...

Từ già đến trẻ
Bính Ngọ mới mẻ
Được nhiều sức khoẻ
Hạnh phúc an khang
Thành công vẻ vang
Thần luôn sẵn sàng
Cực nhọc chẳng màng
Diễn Đàn vui nhộn
Đa tạ... cái mà đa tạ.....

Năm Cũ sắp qua
Năm Mới sẽ đến
Kính chúc Ngọc Hoàng
Vạn sự an khang ....!
Thần xin lui gót.....

Táo Kim Oanh 
23. Chạp 2025

Thứ Hai, 9 tháng 2, 2026

Thơ Tiếp Nối Các Táo Cùng Vui 23 Chạp


Xin phép cô Út cho góp thêm vài chữ (cho vui) trong sớ của táo Kim Oanh Long Hồ Vĩnh Long nha.
..............
"Kính chúc Ngọc Hoàng
Vạn sự an khang
Thần xin lui gót...."

Để về lo nốt
Chuyện Blog Long Hồ,
Kịp gởi thầy cô
Vui xuân Bính Ngọ
Ngọc Hoàng vạn thọ
Kính mừng vạn thọ là vạn thọ.
Táo Kim Oanh kính báo


Nguyễn Tích Lai

***
(Xin tiếp Táo Kim Oanh)

Hăm ba tháng chạp
Oanh Táo về trời
Chẳng phải đi chơi
Mà đi báo việc
Táo bà thứ thiệt
Ở miệt Úc châu
Nổi tiếng bấy lâu
Long Hồ văn bút
Mở lời xin chúc
Thượng đế Ngọc hoàng
Long thể an khang
Tâm thần sáng suốt
Giờ thần kể tuốt
Những chuyện thế gian
Dòng dõi họ hàng
Trong làng bút Việt
Thần xin nói thiệt
Văn bút miền đông
Ở miệt dòng sông
Tên Potomac
Có công nhiều nhất
Hồng Thủy chủ nhà
Đã bao năm qua
Đứng đầu - chủ tịch
Lập nhiều kỳ tích
Trau chuốt thơ văn
Thi sĩ văn nhân
Khắp nơi góp tiếng
Trổ tài cống hiến
Gìn giữ nếp xưa
Ai nấy đều ưa
Miền đông văn bút...


(còn tiếp, sang năm)

Phong Châu
***
Táo Quân Thơ Mộng Long Hồ Vĩnh Long

Táo quân vội vã chầu trời
Bẩm báo buồn vui sống đời thế gian
Năm qua cũng được cung đàn
Thanh bình nhân nghĩa an khang vui mừng...

MD.02/11/26
LuânTâm
Thân cảm tặng "Táo Quân Long Hồ Vĩnh Long"
của Táo Kim Oanh

***
Táo Tân Thời...

Hôm nay Ông Táo về Trời
Cuỗm con cá lóc để dành nấu canh
Bà xã cứ chạy loanh quanh
Vừa tra, vừa hỏi, cá tôi đâu rồi
Anh chồng ngửa mặt nhìn Trời
Ông Công, ông Táo, cuỗm rồi bà ơi
Thôi đừng có hỏi lôi thôi
Đi ngay ra chợ mua con gà về
Thế là yên chuyện mọi bề

😃
Nghiêm Cường

Chủ Nhật, 8 tháng 2, 2026

Ngũ Nguyệt Thủy Biên Liễu 五月水邊柳 (崔 護) Thôi Hộ


Thôi Hộ là một thi nhân đời Đường, chưa rõ ngày sinh ngày mất, sống vào khoảng niên đại Đường Đức tông (742 – 805). Ông tự là Ân công, người quận Bác Lăng, nay là Định huyện, tỉnh Trực Lệ, Trung Hoa. Tương truyền ông vốn là người phong nhã nhưng sống khép kín, ít giao du. Về đường khoa cử lại rất lận đận, Mãi đến năm 796, niên hiệu Trinh Nguyên, Thôi Hộ mới đậu tiến sĩ, làm tiết độ sứ Lĩnh Nam. Ông nổi tiếng nhờ bài thơ 題 昔 所 見 處. Đề Tích Sở Kiến Xứ, còn có tên là Đề Đô Thành Nam Trang (Thơ đề ở ấp phía nam đô thành) với câu chót của một bài thất ngôn tứ tuyệt bất hủ muôn năm: 桃 花 依 舊 笑 東 風 Đào hoa y cựu tiếu đông phong (Hoa đào như cũ còn cười với gió đông).

Khác với Bạch Cư Dị và mấy thi hào thời Đường, Thôi Hộ không dùng thơ thể hứng và thể tỷ để tả liễu mà dùng thể phú để tả chân như bài thơ bất hủ dưới đây:

Nguyên tác   Dịch âm

五月水邊柳 Ngũ Nguyệt Thủy Biên Liễu

結根挺涯涘 Kết căn đĩnh nhai sĩ,
垂影覆清淺 Thùy ảnh phúc thanh tiên.
睡臉寒未開 Thụy kiểm hàn vị khai,
懶腰晴更軟 Lãn yêu tình cánh nhuyễn.
搖空條已重 Dao không điều dĩ trọng,
拂水帶方展 Phất thủy đới phương triển.
似醉煙景凝 Tự túy yên cảnh ngưng,
如愁月露泫 Như sầu nguyệt lộ huyễn.
絲長魚誤恐 Ty trường ngư ngộ khủng,
枝弱禽驚踐 Chi nhược cầm kinh tiễn.
長別幾多情 Trường biệt kỷ đa tình,
含春任攀搴 Hàm xuân nhậm phàn khiên.

Dịch nghĩa

Rễ cây bện với nhau mọc xỉa ra đất ven bờ.
Bóng cây rũ xuống soi mình trên dòng nước xanh.
(Khuôn mặt) ngái ngủ chưa chịu thức mở.
Cành lười biếng càng thêm vẻ ẻo lả,
Dao động trong khoảng trời, nhánh cây như quá mệt nhọc,
Quét nhẹ mặt nước (lăn tăn) trôi dạt.
Như say khói sóng, ánh dương ngừng lại
Cùng với nỗi sầu vầng trăng nhỏ lệ (sương đêm).
Tơ dài khiến cá lầm sợ hãi.
Nhành cây yếu lũ chim bay loạn cả lên.
Chia tay biền biệt biết bao là tình (tục bẻ cành liễu tặng nhau lúc chia ly)
Ôm giữ mùa xuân mặc kệ (ai) muốn nhổ đi.

Dịch thơ

Tháng Năm Liễu Rủ Ven Bờ

Rễ xoắn xuyên bờ đất.
Bóng rủ soi nước xanh.
Như thiu thiu giấc lành,
Cành biếng lười nghiêng ngả.
Vươn vai như mệt lả,
Quét nước lăn tăn trôi.
Say khói nắng ngừng lại.
Trăng u buồn lệ rơi.
Tơ dài hù cá chạy.
Cành mềm chim loạn bay.
Đa tình khi ly biệt,
Giữ mãi xuân mặc ai…

Lời bàn 

Rất nhiều thi hào đời Đường đã tả liễu bằng thơ tứ tuyệt hoặc bát cú. Ít ai dùng một bài dài 12 câu để tả liễu như Thôi Hộ. Ông tả tỉ mỉ từ gốc rễ tới cành lá, từ nét yểu điệu của thục nữ (quét mặt nước gây sóng lăn tăn) tới lối hù dọa như phù thủy (sợi dài khiến cá tưởng dây câu bỏ chạy). Ưu điểm đặc biệt nhất của liễu (giữ mãi xuân xanh cho những kẻ biệt ly) thì được ông dành cho hai câu kết; đó là tục lệ bẻ cành liễu tặng nhau khi chia tay, chúc nhau xanh tươi mãi để hy vọng sau này còn gặp lại nhau.
Tóm lại họ Thôi đã dùng thơ tả chân để tả liễu, tức là thể phú, không có nghĩa bóng như Bạch Cư Dị (dùng thể hứng hoặc thể tỷ để gán cho liễu một sắc thái đặc biệt nào đó (như một giai nhân, một gái giang hồ….).

Con Cò
***
Đang từ bài Đề Đô Thành Nam Trang, nhẹ nhàng, lãng mạn, dễ thương, thì nhẩy qua bài này, chữ cuối câu là vần trắc,nghe không êm dịu, lại khó hiểu…BS tra cứu lung tung, đọc nhiều lần, coi bài của ÔC, góp ý của các anh Giám và Tâm mới hiểu một chút… Tóm lại là rất vất vả.
Anh Giám cho rằng Thôi muốn tả một người, vì 2 câu có chữ kiểm và yêu, BS không đồng ý: đó là Thôi nhân cách hóa cây liễu, chứ cả bài không thấy câu nào làm cho mình nghĩ tới một người, chỉ thấy cành, tơ, rễ…
Những chữ khó khá nhiều:
-Sĩ : bờ nước.
-Thuỳ: buông rủ xuống.
-Phúc : trái ngược lại, xét lại, báo lại, đổ ụp xuống.
-Tiên : tiếng nước chảy mau, ào ào
-Thuỵ : ngủ.
-Kiểm : mặt.
-Lãn : lười.
-Yêu : eo lưng.
-Tình, với bộ nhật : trời trong, nắng.
-Dao : lấy động, quấy nhiễu.
-Điều : cành nhỏ.
-Triển : mở ra ( khai triển ) , họ người.
-Tư : giống như, so sánh, hình như.
-Ngưng : đọng lại, xong.
-Huyễn, bộ thủy : nước nhỏ xuống.
-Tiễn : đạp lên ( đậu ), đánh, cắt lấy.
-Phàn, như Phan : vịn, nắm lấy, leo trèo, kéo lại, bẻ.
-Khiên : nhổ ( cây, cỏ..)

Liễu Bên Bờ Nước Tháng Năm

Rễ ôm bên bờ nước,
Rủ bóng xuống sông xanh,
Ngái ngủ, mặt chưa tỉnh,
Eo lười, cây mong manh,
Đong đưa, cành nghe nặng,
Chạm nước, sóng vờn quanh,
Tuý luý, ngưng cảnh khói,
Trăng buồn, sương long lanh,
Tơ dài, cá sợ hãi,
Cành yếu, chim loanh quanh,
Chia tay, tình lai láng,
Xuân bị nhổ cũng đành.

Bát Sách.
(Ngày 31/01/2026)
***
Liễu Bên Bờ Nước Tháng Năm

Rễ bén ven bờ nước
Liễu rủ soi dòng xanh
Ngái ngủ chưa thức tỉnh
Eo lười lả thân cành
Đong đưa hoài trĩu nặng
Phơ phất sóng nước quanh
Khói say vầng dương đọng
Sương sầu lệ trăng thanh
Cành yếu chim khiếp sợ
Tơ dài cá lặn nhanh
Biệt ly tình bịn rịn
Dẫu xuân mặc bẻ cành!

Kim Oanh
***
Tháng Năm Cây Liễu Ven Bờ

1-
Bén rễ vươn bờ bến
Che nước trong bóng rủ
Ngái ngủ mặt chưa khoe
Eo lười thân nắng rũ
Trời lay cành đã nặng
Quét nước giải lụa mở
Như say cảnh đọng sương
Như sầu móc trăng rỏ
Tơ dài cá hoảng sợ
Cành yếu chim kinh nỏ
Chia xa biết bao tình
Hơi xuân mặc vin nhổ

2-
Nơi bờ bãi cành vươn rễ phủ
Nước cạn trong bóng rủ an lành
Lá ngái ngủ, chưa nở xanh
Thân mềm yếu gặp nắng hanh ngại ngùng

Cành trĩu nặng không trung lay động
Giải lụa giăng trải rộng quét sông
Như say mờ khói sương ngưng
Như sầu hạt móc rưng rưng trăng thề

Liễu tơ căng cá về khiếp sợ
Cành liễu mềm chim ngỡ cung tên
Biệt xa biết mấy đa tình
Hàm xuân cũng mặc vin cành bẻ cây!


Lộc Bắc
Fev26
***
Tháng Năm Liễu Rủ Bờ Hồ

Liễu xanh bám rễ ven bờ
Uyển chuyển nghiêng dáng soi hồ nước trong
E ấp mê ngủ lá non
Dưới nắng tha thướt cành thon diễm kiều
Tháng Năm nhành lá ra nhiều
Xòe trên mặt nước mỹ miều lụa tơ
Trong sương dáng liễu mộng mơ
Trăng vàng nước đọng vẩn vơ lệ sầu
Rủ bóng cá sợ cần câu
Mềm mại chim chóc bay mau tránh cành
Biểu tượng ly biệt liễu xanh
Chia tay bên gốc tặng anh vài nhành

Thanh Vân
***
Nguyên tác: Phiên âm: Dịch thơ:

五月水邊柳 Ngũ Nguyệt Thủy Biên Liễu Liễu Tháng Năm
崔護 Thôi Hộ

結根挺涯涘 Kết căn đĩnh nhai sĩ          Tháng Năm liễu bên bờ,
垂影覆清淺 Thùy ảnh phúc thanh tiên  Bóng rủ như đang mơ.
睡臉寒未開 Thụy kiểm hàn vị khai      Mặt ngủ còn chưa tỉnh,
懶腰晴更軟 Lãn yêu tình cánh nhuyễn  Nắng ấm eo nhởn nhơ.
搖空條已重 Dao không điều dĩ trọng    Đung đưa cành lá nặng,
拂水帶方展 Phất thủy đới phương triển Lướt nước dải lụa tơ
似醉煙景凝 Tự túy yên cảnh ngưng      Say khướt trong sương khói,
如愁月露泫 Như sầu nguyệt lộ huyễn   Dưới trăng sương lệ mờ.
絲長魚誤恐 Ty trường ngư ngộ khủng   Nhánh dài cá sợ hãi,
枝弱禽驚踐 Chi nhược cầm kinh tiễn    Cánh mềm chim ngẩn ngơ.
悵別幾多情 Trướng biệt kỷ đa tình        Biệt ly tình khốn cảm,
含春任攀搴 Hàm xuân nhậm phàn khiên. Mặc khách bẻ cành trơ.

Sách cổ nhất có đăng bài thơ là Đường Thi Kỷ Sự - Tống - Kế Hữu Công 唐诗纪事-宋-计有功 và cho bài thơ là của Trương Hựu Tân 张又新.
Sách Ngự Định Toàn Đường Thi - Thanh - Thánh Tổ Huyền Diệp 御定全唐诗-清-圣祖玄烨 cho tác giả có thể là Thôi Hộ.

Ghi chú:

nhai sĩ: ven sông.
thụy kiểm: miêu tả những chiếc lá liễu xòe ra.
thụy kiểm hàn vị khai: lá liễu khép nép chưa xòe hết vào buổi sớm như gương mặt lạnh mặt thiếu nữ chưa tỉnh giấc nồng
lãn yêu: lắc lư nhẹ nhàng, miêu tả sự mềm mại của cành liễu
lãn yêu... nhuyễn: hình ảnh cành liễu uốn lượn như vòng eo của thiếu nữ đang vươn vai
yên cảnh: cảnh mờ sương, một khung cảnh mờ ảo, như trong mơ.
nguyệt lô huyễn: ánh trăng và sương long lanh, những giọt sương long lanh dưới ánh trăng
ngư ngộ khủng: cá sợ hải, chi tiết tinh tế do tơ liễu rủ xuống nước làm cá ngỡ là lưới, dây hay lưởi câu nên sợ hãi

phàn khiên: bẻ hoặc giật cành cây

nhậm phàn khiên: theo phong tục xưa, người ta thường bẻ cành liễu để tiễn biệt người đi xa. Dù liễu không tình nhưng vẫn chấp nhận để người ta bẻ cành, làm tròn nhiệm vụ của một sứ giả biệt ly đầy tình cảm.

Dịch nghĩa:

Liễu Bên Bờ Sông Vào Tháng Năm


Rễ cây bám chặt và vươn mình nơi bờ bãi.
Bóng liễu rủ xuống che phủ làn nước trong xanh và nông.
Lá liễu như mặt người đang ngủ còn vương chút khí lạnh nên chưa mở mắt (chưa xòe ra)
Dưới ánh nắng, cành liễu uốn lượn như người đẹp vươn vai ẻo lả, trông càng mềm mại dịu dàng.
Đung đưa giữa không trung, những cành lá đã trở nên rậm rạp, nặng nề.
Cành liễu lướt trên mặt nước như dải lụa bắt đầu xòe rộng.
Trong khói sương mờ ảo, dáng liễu như đang say khướt, ngưng đọng giữa cảnh vật.
Dưới ánh trăng, sương đọng trên lá như giọt lệ sầu cảm.
Nhành liễu dài rủ xuống nước khiến lũ cá sợ hãi vì lầm tưởng là dây câu.
Cành liễu quá yếu mềm khiến chim chóc kinh hãi không dám đậu lên.
Liễu vốn là biểu tượng của sự ly biệt, chứa đựng biết bao tình cảm.
Dẫu đã sang hè nhưng vẫn còn vương nét xuân, mặc cho người ta vịn cành bẻ lá.

Bài thơ Ngũ Nguyệt Thủy Biên Liễu miêu tả vẻ đẹp của rặng liễu vào cúi xuân, đầu mùa hè (tháng 5 âm lịch). Dưới ngòi bút tinh tế và giàu tính hình tượng của thi nhân, cây liễu không chỉ là thực vật mà hiện lên như một trang tuyệt thế giai nhân với vẻ đẹp ẻo lả, mềm mại và đa tình.

Ba ý nghĩa chính:

Nghệ thuật nhân hóa: thi nhân đã sử dụng những từ ngữ vốn để nói về người như: thụy kiểm=mặt ngủ, lãn yêu=lưng ẻo lả, tự túy=như say, như sầu=như buồn, để thổi hồn vào cây liễu.

Vẻ đẹp u nhã: Bài thơ mang phong cách đặc trưng của một bài tiễn biệt - diễm lệ, mong manh và có chút buồn man mác.

Điển tích "chiết liễu": Câu cuối nhắc đến phong tục bẻ liễu tiễn người đi xa của người Trung Hoa xưa. Cây liễu tháng Năm dù đã xanh tốt nhưng vẫn mang thân phận của kẻ phải chia ly, âm thầm chịu đựng việc bị người đời hái bẻ cành để gửi gắm tình cảm.

Dịch thơ:

Liễu Tháng Năm


Thể thất ngôn: Tháng Năm bên nước liễu đơm xanh,

Bờ bãi vươn thân rễ bám quanh.
Bóng rủ che mờ làn nước biếc,
Mặt ngái chưa khai lạnh phủ nhành.

Lưng eo dưới nắng thêm mềm mại,
Cành dẻo đung đưa giữa thiên thanh.
Phơ phất mặt hồ tơ lụa dải,
Khói sương như rượu đời mông manh.

Dưới trăng sương đọng sầu lóng lánh,
Cá sợ lầm câu liễu buông mành.
Nhành yếu chim kinh không dám đậu,
Ly biệt đau buồn nhớ ngày xanh.


Thể song thất lục bát: Bờ tháng năm xanh um rặng liễu,

Rễ bám sâu tha thước bên ghềnh.
Bóng rủ nước biếc mông mênh,
Mặt như ngái ngủ lòng bền chưa mở.
Nắng vừa lên vươn vai hớn hở,
Cành trĩu mây nhún nhảy tầng không.
Lướt hồ dải lụa thong dong,
Sương khói mơ màng say trong cảnh đọng.
Dưới ánh trăng lệ sầu vương bóng,
Tơ liễu dài làm cá sợ câu.
Cành mềm chim ngó trước sau,
Mặc người bẻ nhánh tiễn nhau chí tình.

Phụ đính: Cây liễu

Trong thơ ca và văn hóa Trung Hoa, cây liễu (柳, liǔ) là một biểu tượng đa diện, thường gắn liền với sự chia ly, tượng trưng vẻ đẹp phụ nữ và sự xuất hiện của mùa xuân. Ý nghĩa của nó bắt nguồn từ đặc điểm tự nhiên, cách chơi chữ và truyền thống văn học kéo dài nhiều thế kỷ.

Dưới đây là 4 ý nghĩa văn hóa quan trọng nhất của cây liễu:

1. Biểu tượng của sự chia ly và luyến lưu
Sự liên kết văn hóa nổi bật nhất là với những lời tạm biệt.

• Chơi chữ đồng âm: Từ liễu (柳 liǔ) có âm gần giống với từ lưu=ở lại (留 liú). Tặng một cành liễu là lời cầu xin thầm lặng cho người bạn hoặc người thân yêu sắp ra đi hãy ở lại.

• Phong tục lịch sử: Từ thời nhà Hán, người ta thường tiễn bạn bè ở những cây cầu và tặng họ một cành liễu chiết liễu làm quà chia tay. Đặc biệt là cầu Ba ở Trường An thời Đường là nơi nổi tiếng với phong tục tiễn biệt này, đến mức người ta nói rằng những rặng liễu quanh cầu gần như bị bẻ trụi mỗi mùa chia tay.

• Di sản văn học: Chủ đề này xuất hiện từ rất sớm trong Kinh Thi (Shijing), nơi một người lính ra trận quan sát, "Khi chúng ta lên đường, những cành liễu đung đưa nhẹ nhàng trong gió".

2. Biểu tượng cho vẻ đẹp của phụ nữ
Cành liễu mềm mại, thướt tha thường được dùng để ca ngợi người phụ nữ:

• Đặc điểm hình thể:

-Liễu yêu (vòng eo liễu): Để chỉ những người phụ nữ có vòng eo thon nhỏ, mềm mại như cành liễu trước gió.

-Liễu diệp mi (mày lá liễu): Miêu tả đôi lông mày dài, thanh mảnh và cong vút như lá liễu, một tiêu chuẩn vẻ đẹp của phụ nữ Á Đông xưa.

• Đặc điểm tính cách: Khả năng uốn cong mà không gãy của cây là một phép ẩn dụ cho sự kiên cường nhẫn nại của phụ nữ - người trông có vẻ yếu đuối mềm mại, nhưng lại sở hữu sức mạnh nội tâm to lớn.

3. Sứ giả của mùa xuân và sự hồi sinh

• Sức sống: Liễu là một trong những loài cây đâm chồi nảy lộc sớm nhất khi mùa đông vừa dứt, là sức sống của thiên nhiên sau mùa đông, là sứ giả chính của mùa xuân.

• Sự đổi mới: Những chồi non xanh tươi tượng trưng cho sự đổi mới của cuộc sống và .

• Nguồn cảm hứng: Các nhà thơ như Hạ Tri Chương nổi tiếng đã so sánh những chiếc lá liễu non với "những dải ngọc bích" được cắt bởi "lưỡi kéo" của gió xuân đầu mùa.

4. Ý nghĩa tâm linh

• Nỗi nhớ quê hương và sự hoài niệm: Vì cây liễu thường mọc trong vườn và ven sông ở quê nhà, hình ảnh của chúng thường khơi gợi những cảm xúc sâu sắc về nỗi nhớ quê hương đối với những người đi xa nhà.

• Biểu tượng tôn giáo: Trong Phật giáo, Bồ Tát Quán Thế Âm thường cầm cành dương liễu để rảy nước cam lộ cứu độ chúng sinh. Cành liễu ở đây tượng trưng cho đức tính nhẫn nhục, dẻo dai.

• Xua đuổi tà ma: Trong tín ngưỡng dân gian cổ đại, cành liễu được cho là có thể xua đuổi tà ma và thường được đặt ở cửa ra vào để bảo vệ gia đình và cầu bình an.

Fifth-Month Willows by the Water by Cui Hu

Their roots take hold and rise up along the river’s edge.
Hanging shadows drape over the clear, shallow water.
Their "sleeping faces" (buds/leaves) remain closed against the chill.
Their "lazy waists" (supple branches) grow even softer in the clearing sun.
Swaying in the void, the long twigs are already heavy with foliage.
Brushing the water, their green ribbons are just beginning to unfurl.
They seem intoxicated as the misty scenery settles.
They seem sorrowful as the moonlight glistens like falling tears.
Their long silk-like strands frighten the fish, who mistake them for lines.
Their weak branches startle the birds, who fear to tread on them.
Filled with the melancholy of a many-themed parting.
Brimming with the spirit of spring, they allow themselves to be plucked.

Key Themes and Analysis

Anthropomorphism: Cui Hu gives the willow human-like qualities. He describes them as having "faces" and "waists" and experiencing emotions like "laziness," "drunkenness," and "sorrow."
Sensory Imagery: The poem captures the transition of the seasons. The "cold" of earlier spring (Line 3) meets the "sun" of the fifth month (Line 4), showing the willow at its most lush and heavy.
Interaction with Nature: The willow is so lifelike and delicate that it affects the surrounding wildlife. The "fear" of the fish and birds highlights the willow's ethereal, thread-like presence.
Symbolism of Parting: In Chinese culture, "plucking the willow" (zhe liu) is a traditional gesture of farewell. The final lines refer to this tradition, where the tree "submits" to being plucked as a symbol of the lingering "spring" (affection) between friends or lovers saying goodbye.

Phí Minh Tâm

***
Góp ý:

Toàn vài thơ ngũ ngôn được xem như là một ví dụ của tài nhân cách hóa tĩnh vật nhưng hai câu cuối cho người đọc thấy rằng có thể Thôi Hộ mượn cảnh để tả người. Cảnh đây là cảnh chia tay giữa một người con gái và ai đó.

Từ 柳=liễu ký âm pinyin /liǔ/ là từ đồng âm của 留=lưu cũng ký âm pinyin /liǔ/ nên liễu thường được dùng làm hình tượng cho sự mong muốn được lưu giữ người đi ở lại. Từ đó có tục bẻ liễu - làm rúng động chim trên cây và cá dưới nước trong hai câu 9 và 10 - nhưng người đọc cần nhớ rằng người con gái bẻ liễu để tước vỏ của cành liễu, uốn tròn thành một cái vòng đeo vào tay người đi. Vòng là 鐶=hoàn trong chữ Hán nhưng 鐶 có một từ đồng âm 還=hoàn với nghĩa trở về - và hai từ đều ký âm pinyin là /huán/ nên điển cố bẻ liễu là bằng chứng của lòng mê tín của người Hoa Lục phản ảnh qua lối dùng chữ của họ.

Bài thơ không tả người nhưng những từ 臉=kiểm (mặt) và 腰=yêu (lưng) là hai từ dùng bộ 肉=nhục để nói về các phần cơ thể con người nên người đọc có thể hiểu rằng thi nhân họ Thôi đang tả một người con gái lưng eo và khuôn mặt buồn ngủ - nghĩa nguyên thủy của 睡=thụy là ngủ gục, có thể vì đã thức trắng đêm hôm qua - Nếu từ 淺 cuối câu 4 phát âm là tiên thay vì thiển (淺 có 5 cách phát âm trong pinyin qiǎn, jiān, jiàn, cán, zàn) với nghĩa (nước) chảy xiết thì người đọc cỏ thể hình dung rằng người con gái đang tiễn người yêu xuống thuyền bên bờ sông.

Người con gái này không thể là người với "nhân diện đào hoa tương ánh hồng" của bài Đề Đô Thành Nam Trang nên thi sĩ họ Thôi phải là một giống đa tình.

Huỳnh Kim Giám
***
@ Ý kiến của Phí Minh Tâm:

Có thể nào Thôi Hộ bị nghĩ là đa tình vì bị nhầm lẫn với một người khác chăng?

Sách cổ nhất đăng bài thơ là Đường Thi Kỷ Sự - Tống - Kế Hữu Công 唐诗纪事-宋-计有功 cho bài thơ là của Trương Hựu Tân 张又新.

Sách Ngự Định Toàn Đường Thi - Thanh - Thánh Tổ Huyền Diệp 御定全唐诗-清-圣祖玄烨 mới cho tác giả có thể là Thôi Hộ.

Có lẽ trước đây vì không đọc được thêm sách đời Tống, mà chỉ dựa vào sách nhà Thanh, nên người ta đề quyết là thơ Thôi Hộ mà không ghi chú gì thêm. pmt

@mirordor trả lời:

Có thể như anh nói nhưng tôi khoán việc tìm và đối chiếu sử liệu cho anh lâu rồi. Ta chỉ có 6 bài thơ gán cho Thôi Hộ nên khó mà có thể suy ra lối dùng chữ, hành văn và diễn tả của ông ta như thế nào. Đến các năm sinh tử hay tuổi đổ tiến sĩ ta cũng không biết!

Huỳnh Kim Giám


Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2026

Chúc Mừng “Một Thoáng Hương Xưa” - Huỳnh Chiêu Đẳng

 

Chúc mừng cô, đóa oanh vàng hót lạ
Gieo vần thơ, dệt cả những tâm tình
“Một Thoáng Hương Xưa” - ngời sắc lung linh
Quà tinh thần, gởi lòng mình vào chữ.
Bao ký ức tưởng chừng như an ngự
Nay bỗng về, rạng rỡ giữa ngàn khơi
Nhờ bàn tay thi sĩ trẻ rạng ngời
Võ Phú kết... ước mơ thành hiện thực.
Văn Bút Đông Bắc - niềm vui náo nức
Lan tỏa xa, thơm ngát đóa hoa đời
Kính mời anh chị cạn chén đầy vơi
Cùng chung thưởng... nụ cười Kim Oanh nở.


Huỳnh Chiêu Đẳng

Hiện Thực Giấc Mơ - Lộc Bắc

 

Tranh bìa Một Thoáng Hương Xưa
Một tà áo trắng gió đùa tóc mai
Ngây thơ cặp sách trong tay
Trường Tống Phước Hiệp giờ đây dặm ngàn

Những bài hồi ký đầy trang
Tình yêu, tuổi trẻ mang mang vui buồn
Hương xưa, nếp cũ tràn tuôn
Mang sang miệt dưới ở luôn xứ người

‘Hương Xưa Một Thoáng’ tung bay!

Lộc Bắc
Feb26

Lời Cho "Một Thoáng Hương Xưa" - Phong Châu

 

Những trang sách ghi đầy kỷ niệm
Một Thoáng Hương Xưa bỗng trở về
Gió mây xa bên trời én liệng
Thẩn thờ xin gửi chút hồn quê

Phong Châu

Còn Đó Hương Xưa - Túy Hà



Hương xưa một thoáng, ừ! một thoáng
Đã cũ sao còn như mới nguyên
Nam bộ hương thơm từ cố xứ
Theo chân ly khách đến nơi này

Vẫn nghe sóng nước Long Hồ gọi
“Một Thoáng Hương Xưa” một kiếp người!

Tuý Hà
 

Thứ Tư, 4 tháng 2, 2026

Người Đến...Rồi Xa...

 

Người đến.... Ơ phút tình cờ
Mắt vừa chạm mắt...thoáng ngờ vu vơ
Cười nhẹ...Ơ chút thẩn thờ
Một nhịp tim run.. ngờ ngợ ấy mà

Người đến... Ơ chỉ thoáng qua
Vậy mà gặp mãi ... dần dà thành quen
Hỏi lòng lòng lắm rối reng
Đôi tim thổn thức cùng xen nhịp rồi

Người xa... Trăm mối rối bời
Lòng đau rạn vỡ cạn lời đành thôi
Tình trần bạc trắng như vôi
Tim nguyền chặc dạ chẳng dời đổi thay

Người xa...Thời gian đứng lại
Mộng thuở ban đầu vẫn mãi nơi đây
Nỗi nhớ chẳng thể nguôi ngoai
Tim yêu xưa đợi người quay trở về

Kim Oanh
10.1.2026

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

Trăng Xuân - Xót Xa

Bài Xướng:

Trăng Xuân

Mở cửa tìm ánh trăng xuân
Đón lấy hương gió bâng khuâng giao mùa
Khơi lại vương vấn giấc xưa
Ấp yêu choàng lấy chợt vừa đâu đây...
Cạn chén hương vị nồng say
Luyến lưu chưa kịp môi cay đắng lòng
Buông dòng tư tưởng hư không
Cài then đóng cửa tim hồng vì ai
Xót xa hạnh phúc an bày
Căn nhà ký ức chia hai ngăn đời
Ngậm ngùi bắt bóng mù khơi
Trăng tàn canh vắng tình vời vợi xa....
Trăng xuân lặng lẽ rời ta...
Tình trần ngậm ngải trăng già vẫn non!

Kim Oanh
(01/2026)
***
Bài Họa: 

Xót Xa

Đêm mơ ngắm Nguyệt ngày Xuân,
Bỗng nghe như đợi ngoài sân chuyển mùa.
Bóng hình kỷ niệm xa xưa,
Khơi đau quặn thắt tợ vừa mới đây!
Mối tình đang ấm mê say,
Bỗng thay đổi nhận đắng cay nhói lòng.
Hồn bay thoát chốn hư không,
Xa xôi dáng hiện bóng hồng của ai.
Ông tơ sao khéo an bày,
Khiến mình yên ổn chia tay đổi đời.
Một mình tôi phải ra khơi,
Xứ người phải cách ly rời chốn xa.
Ai đành cắt đứt đôi ta.
Tình thêm nặng gánh mặn mà nước non.
May mà em vẫn còn son!

Hồ Nguyễn
(01-02-2026)