Hiển thị các bài đăng có nhãn TưởngNhớThầy HuỳnhHữuTrí. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TưởngNhớThầy HuỳnhHữuTrí. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2019

Cựu Giáo Sư Trường Trung Học Tống Phước Hiệp Trước Năm 1975

Tưởng nhớ đến các Thầy: Thầy Vỹ, Thầy Kiệt, và Thầy Trí đã yên nghỉ - Tưởng nhớ ngày Giỗ Thầy Huỳnh Hữu Trí 28/6/2013

Các Thầy: Nguyễn Văn Tình,Trần PhúTôn (cầm tách trà), Huỳnh Hữu Trí, Đoàn Xuân Kiên

Các Thầy, Cao Mạnh Dũng,Trần Phú Tôn, Quách Hữu Phước, Nguyễn Văn Chương, Không nhớ tên thầy....., Huỳnh Hữu Trí

Các Thầy:
Hàng đứng:Huỳnh Hữu Trí, Ngô Quang Vỹ,Võ Văn Khoẻ, Thầy Lương Văn Kiệt, Nguyễn Văn Chương
Hàng ngồi:Lê Tân, Đặng Thành Điệp,Nguyễn Thành Đô,Nguyễn Đức Thân, Nguyễn Văn Cai, Lê Thượng Hiền

Hình Ảnh: Huỳnh Hữu Trí

Thứ Ba, 28 tháng 6, 2016

Thơ Tranh: Hồi Nhỏ

Thay nén nhang lòng, học trò  tưởng nhớ ngày Thầy đi xa..... 


Thơ: Huỳnh Hữu Trí
Thơ Tranh: Kim Oanh

Lời Cuối Cho Người Thầy Kính Thương Huỳnh Hữu Trí

Melbourne 28/6/2013


Thầy kính mến.

Em bàng hoàng khi hay tin thầy rời xa chúng em, xa mái trường Tống Phước Hiệp thân yêu và đồng nghiệp của thầy.
Cách nay 2 tuần Thầy còn gửi lá thư cho học trò, dù Thầy vừa về từ bệnh viện.
Thầy lúc nào cũng nghĩ đến học trò trước hết. Nhất là học trò bất hạnh phải không thầy.
Em vừa làm bức tranh cho Thầy hôm kia, chưa kịp gửi thầy thì Thầy đã không còn nữa.

Dù căn bệnh Thầy dần dần yếu nhưng sự đột ngột ra đi, em không cam tâm và không cầm được lòng khi nghe Cô kể trong nước mắt về Thầy trước phút chia xa. Em may mắn được nói lời tiễn Thầy giây phút sau cùng về Thầy trước phút chia xa. Em may mắn được nói lời tiễn Thầy giây phút sau cùng trước khi liệmnhưng đau xót lắm Thầy ơi.
Từ nay em không còn được nghe lời Thầy khuyên nhủ mỗi khi em điện thoại về. Không còn nghe tiếng nói trìu mến và lạc quan để nâng đỡ tinh thần học trò lúc khổ đau, hoạn nạn. Không còn …..

Tạm biệt Thầy! Vâng vì em chưa muốn nói lời Vĩnh Biệt vì Thầy đã, đang và sẽ mãi mãi bên cạnh học trò và nhất là mái gia đình thương yêu của Thầy Cô.
Mãi mãi nhé Thầy!
Nguyện cầu Hương Linh thầy được yên giấc nơi Cõi Vĩnh Hằng và luôn phù hộ cho Cô, Con, Cháu của Thầy luôn an lành và hạnh phúc Thưa Thầy.

Cô và hai Em ơi! Cô và hai em hãy giữ gìn sức khoẻ, em luôn đồng hành, chia sẻ với Cô và các em trong nỗi đau buồn này nhé Cô.

Kính chúc Thầy ngủ ngon. Thầy Huỳnh Hữu Trí suốt cuộc đời tận tụy với học trò, Người Thầy, em mãi kính trọng thương yêu!

Học trò của Thầy

Em Lê Thị Kim Oanh
Niên Khoá 69-76
 ***
Mục Lục: Những Bài Văn Khác: Nhấp vào Links







Lần Viếng Thăm Thầy Huỳnh Hữu Trí



Gửi đến bạn đôi dòng, sau lần viếng Thầy Trí:

Viết đôi dòng cho Kim Oanh đây! Hôm Thầy Trí mất, nhờ thông tin từ Oanh mà biết, tuy nhiên vì lý do sức khỏe nên không thể đến viếng Thầy được, lòng thấy không yên tâm và ray rứt.

Hôm qua (thứ bảy 13/7/2013), nhờ đứa em đưa đến Long An (vì mình không thể chạy xe một mình được) để viếng Thầy Trí. Trên đường đến nhà Thầy, tuy lần đầu tìm đến và phải hỏi thăm đường nhưng dường như quen thuộc (sáng sớm, nắng vàng nhẹ – đường thoáng và vắng, qua cây cầu đúc giống như cầu Lộ... rồi đi đến một đoạn đường với cây xanh và đến ngay cổng trường Trung học PT Tân An, trông nhớ ngôi trường Thủ Khoa Huân dạo nào), gần gủi và giống như những lần trở về Vĩnh Long mình. Một cảm giác buồn chen lẫn nỗi niềm.
Đến nhà Thầy cũng khá sớm, cổng ngoài khóa. Nhìn quanh, bác hàng xóm bảo là có người trong nhà và nên gọi lớn “ở trổng” mới nghe. Đứng ngoài có dịp nhìn căn nhà của gia đình Thầy : không rộng, đơn sơ và bàn thờ Thầy đơn giản nằm giữa với khói hương. Vô thường!
Rồi Cô Yến ra mở cửa, vào xin phép được thắp nhang viếng Thầy, nhìn ảnh Thầy như hôm nào đã gặp trong lần ghé thăm Thầy ở nhà người con trai tại Bình Tân. Tâm trạng thật nhiều! Khó nói, khó tả… Ngày nào... thế mà giờ đây Thầy chỉ còn nhìn thôi, mãi mãi! Những cuộc điện thoại, nhắn tin thăm hỏi giữa Thầy - trò giờ chỉ còn là ký ức!
Nghe Cô kể lại bệnh của Thầy và những ngày cuối, càng buồn hơn! Bây giờ nơi đây một mình Cô, nhà trống vắng… Hy vọng, thời gian sẽ giúp nguôi ngoay!

Tôi, người học trò chưa học Thầy ngày nào! Qua người bạn - người thân đến thăm và biết Thầy hôm nào, mà nay trở lại lần nữa… thì đã là khoảng cách của hai thế giới. Thật nhỏ bé và bất lực!
Thôi thì, là người đến không kịp lúc, xin ghi đôi dòng gửi đến bạn, người bạn của tôi, người học trò của Thầy Trí, một chút suy nghĩ với nổi niềm và cũng qua đây là đôi lời lý giải về việc không đến viếng ngày Thầy ra đi!
Mong bạn hiểu và chia sẻ.

Thân chào

Trương Minh Khách


Thầy Huỳnh Hữu Trí Cùng Đồng Nghiệp

Kính gửi Cô và Gia Đình Nhân Giỗ giáp năm của Thầy ( 20 tháng 5 Âm Lịch)

 Thầy Lê Tân( Dạy Sử Địa), Thầy Lê Thượng Hiền ( Pháp Văn), Thầy Huỳnh Hữu Trí( Toán) - 1973
 Năm 2000
Năm 2004

Huỳnh Hữu Trí

Thơ Tranh: Khóc Thầy


Thơ: Lục Lạc
Thơ Tranh: Kim Oanh

Thay Lời Tiễn Biệt


                                  
(Kính tặng Hương Linh Anh Huỳnh Hữu Trí)

Hôm qua vừa lên mạng, Kim Oanh viết cho tôi trong Skype: "Em buồn quá, khóc sưng mắt rồi". Tôi hốt hoảng hỏi chuyện chi. Oanh trả lời "vào Sân Trường anh sẽ biết". Tôi vào ngay.

Tin Anh (xin phép cho tôi xưng hô như thế Anh dù tôi chưa một lần quen biết) đã mất làm tôi sửng sốt. Mới đó mà, tôi vừa mới đọc đâu đó lời Anh viết "Lá Thư Gửi Đến Học Trò" chưa ráo mực....

Đọc phần Cáo Phó trong trang Sân Trường, có nhiều sai sót. Tôi hiểu học trò đã quá xúc cảm nên khi gõ chữ không thể tránh nhầm lẫn. Tôi nhắc Oanh vô sửa lại. Oanh nhờ tôi giúp. Tôi sẵn sàng ngay nhưng không quên nhắc Oanh hãy bảo trọng, đừng quá xúc động.

Thơ tranh "Hành Lang Ấy" của Anh, Kim Oanh làm. "Nhớ Mẹ" thơ Thanh Tồn. Bài thơ Khóc Thầy của Lương Minh Điều cũng để tặng Anh. Hy vọng Anh sẽ xem và đọc được cả ba. Tôi tin chắc như vậy!

Tôi cũng đồng nghiệp với Anh. Tôi rất hãnh diện "Huỳnh Hữu Trí, Người Của Thân Giáo" như lời chị Kim Phượng nhận xét.

Tôi còn nghe học trò anh kể nhiều về Anh với sự kính trọng và tiếc nuối, không tin Anh đã ra đi. Về cung cách của Anh khi cuộc sống đổi thay sau 1975. Cơm áo không làm Anh cúi lưng. Anh! Tôi xin chào Anh với sự kính trọng dù muộn màng.

Tôi hát bài "Buồn Đến Bao Giờ" và được đăng lên Trang nhà. Như một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Oanh vừa nghe vừa hỏi tôi: Buồn đến bao giờ???.Tôi chỉ biết trả lời: Nỗi đau nào cũng có giới hạn của nó, mong học trò anh hãy nguôi ngoai.

Tôi mong tất cả mọi người thương yêu Anh, học trò Anh hãy nguôi ngoai, nhưng tôi biết không phải dễ một khi lòng đã mãi kính yêu và tưởng tiếc một Người Thầy đúng nghĩa.

Suối Dâu (Cựu Học Sinh Pleiku)
29/06/13

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Thấy Xa



Em chưa về lại trong Tết này
Anh vẫn miệt mài trên ngõ cũ
Hồi đó không gian chưa lớn đủ
Bây giờ thời gian muốn mau qua
Nửa vòng trái đất không gần lắm
Cận kề kinh tuyến miệt mài xa

Huỳnh Hữu Trí

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

Có Cười?


Vào lớp thầy có cười chưa?
Lúc học có đứa vẫn cười.

Vướng đâu sao mang vào lớp?
Hay toán còn nở nụ tươi.

Hồi dạy thầy có cười không?
Ở đâu ra điều nghiêm nghị.
Niềm vui tuổi trò hằng có,
Thầy đừng lấy đó làm lo.

Gặp em! Ước quên ngày cũ,
Ít cười không phải làm nghiêm
Thầy trò ai bày ra chuyện?
Nay thầy mỏi miệng cười bù

Huỳnh Hữu Trí

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2015

Thầy Chuyến Đò Xưa


Thơ & Thơ Tranh: Kim Oanh
                                 (Niên khóa 1969-1976)

Thầy Và Cái Cân

     
      Hai tuần nay tôi chưa rứt bỏ được hình ảnh cái cân với một đĩa là cái “Tâm”của thầy, còn đĩa bên kia là”$“.giữa là một cái hình người không biết gọi bằng gì. Nhớ hồi điền vào mẫu đơn chọn thi vào ĐHSP Sàigòn ngành Huấn luyện Giáo sư Trung học Đệ nhị cấp môn toán, tôi không hề lo lắng về đồng lương sau nầy mình sẽ lĩnh. Thêm vào chuyện không đóng học phí là học bỗng hàng tháng, ba tháng nhận một lần. Không phải dễ thi đậu vào trường đâu. Năm của tôi trường tuyển mỗi bộ môn bốn chục sinh viên đã có chứng chỉ dự bị của bộ môn tương ứng, phải thi bài viết, xong qua vấn đáp rồi được kiểm tra thể lực xem đứng lên, ngồi xuống, đi tới, đi lui có bình thường không. Riêng môn toán thì khỏi phải thi viết vì chỉ ghi danh dưới hai mươi, do số đậu chứng chỉ Toán Lý(MGP) của ĐHKH Sàigòn dưới một trăm, quá ít so với các môn khác như thường lệ nỗi năm. Không hề có cách kiểm tra đạo đức sinh viên tuyển vào ngành sư phạm. Đầu năm học lớp toán chúng tôi cũng được mười lăm người, kể cả ba người học lại.
        Tôi thấy không hề có chuyện“Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm” mà tôi có nghe sau này.
 
      Suốt ba năm ở Đại Học Sư Phạm(năm đầu đã học chứng chỉ dự bị ở Đại Học Khoa Học như mọi sinh viên khác) tôi nhớ chỉ học không hết một buổi môn tâm lý sư phạm do thầy Giáo Sư Tiến sĩ Toán Trần Văn Tấn, Khoa Trưởng Đại Học Sư Phạm dạy lớp tôi.Chưa hết buổi học đầu tiên thầy đã đi công tác,và sau đó văn phòng trường cứ thông báo là thầy dự hội nghị,đi nước ngoài báo cáo chuyên đề,. . .Thế là chúng tôi chỉ còn lo học mỗi năm hai chứng chỉ bắt buộc mà trường đã ghi danh bên ĐHKH.Là sinh viên của Đại Học Sư Phạm thì được chiếu cố là rũi mà cuối năm thi còn thiếu ít điểm thì ông Giám đốc học vụ sẽ xin cho được lên lớp bên Đại Học Sư Phạm.Chuyện này cứ nghe nhắc đến đầu năm học với lời phê bình”Học vậy mà cũng ra trường làm giáo sư dạy Trung học”.
      Tôi thấy muốn tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Sàigòn lúc đó không phải là chuyện dễ.
 
      Về trường lớn ở tỉnh Vĩnh Long,Trung học Tống Phước Hiệp, được phân công dạy khoảng hai tháng các lóp không thi cuối năm thì tôi cùng hai đồng nghiệp mới tốt nghiệp ĐHSP chuẩn bị trình diện học khóa Sĩ Quan Trừ bị tại Trường Bộ binh Thủ đức. Do lệnh Tổng động viên,tất cả sinh viên tốt nghiệp năm 70,71,72 đều phải qua đào tạo sĩ quan trừ bị rồi mới được “biệt phái” về theo ngành đã tốt nghiệp(nếu tình hình chiến sự không căng thẳng hơn). Ở quân trường tới tháng lãnh lương thiệt là sướng,là giáo sư chúng tôi được nhận tiền như đang dạy,còn đồng đội khác thì chỉ nhận theo cấp bậc hạ sĩ quan vì chưa ra trường.Số tiền cách biệt nhiều lắm, tôi không còn nhớ là bao nhiêu lúc đó. Không biết số của tôi thế nào mà thường cực hơn người khác.
      Ở Đại Học Sư Phạm thì bị làm lớp trưởng,mắc công vào sớm lấy sổ, thông báo(nếu có) từ văn phòng,điểm danh, cuối buổi học nộp trở lại,lớp bị phê bình thì phải nghe đầu tiên. Vào quân trường mới hai tuần,thằng cùng trung đội nằm giường kế tôi, to con gấp rưỡi tôi đang là tuần sự Đại đội trưởng(sinh viên làm luân phiên mỗi tuần) nói với tôi ”Mầy sẽ là Đại đội trưởng kế tiếp”.Nó và tôi rất thân nhau,hôm tôi bị cảm nó đè ra cạo gió đau quá hết lạnh luôn,cả tuần sau giơ tay không nổi.Tôi đã năn nỉ nó hết hơi,trả tiền nước uống cho nó lúc xuống căn tin,vậy mà nó cũng vẫn hô đích danh tôi thay thế lúc bàn giao cuối tuần.Thế là phải nhận lệnh từ Trung úy đại đội trưởng huấn luyện,ra lệnh cho đại đội hoàn thành nhiệm vụ trong đó có mình,cho đến lúc nghỉ mỗi ngày. Sáng dậy trước đồng đội, khi bị phạt hít đất phải làm gương mẫu còn thêm đếm to cho cả  đại đội nghe rõ,di chuyển phải kiểm tra ngang dọc đúng hàng,hát to.Chủ nhật gia đình lên thăm tôi không được gặp,đến chiều nghỉ mới nhận được quà gửi vì đại đội tôi ứng chiến ở vòng đai.Đúng là cái số cực,có lệnh giới nghiêm nên không tập hợp đại đội để bàn giao tuần sự đại đội mới.Sáng thứ hai tôi phải làm tiếp tục nhiệm vụ cho đến cuối tuần mới thoát.Cả tuần sau đó tôi mới tự mặc áo được.đến lúc được gắn alfa,về phép tôi mới hay mẹ tôi đã bị bệnh mấy tháng khi lên thăm tôi mà không gặp do lúc về người nhín thấy tượng đồng người lính ngồi đồi ôm súng trên đồi.Chúng tôi tốt nghiệp khóa 5/71 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức nhưng không được biệt phái về dạy vì tình hình chiến sự ác liệt mùa hè đỏ lửa 72.Ra đơn vị quân đội khoảng ba tháng sau mới nhận lệnh biệt phái về dạy trường cũ.
           Vậy là phải gắn lon chuẩn úy xong mới được làm thầy giáo.
 
         Học trò của tôi hầu hết ngoan, lễ phép, học giỏi ngay cả ở trường tư thục, trường bán công nơi tôi dạy thêm.Những đứa học cua luyện thi cũng chăm chỉ, không làm phiền bè bạn,thầy cô.Cho điểm không khi kiểm tra miệng hầu như không có trong sổ điểm chính thức, vì các em được phép tình nguyện kiểm tra bù lần tới. Hồi đi học có khi tôi cũng chưa học bài mà sao vô lớp bị thầy điểm mặt ngay chóc.Kiểm tra viết mười lăm phút, một tiết bốn mươi lăm phút thì phải chịu nếu bị điểm xấu vì đã được báo trước, rồi còn thang điểm chấm nữa. Chẳng lẻ không làm được chút nào?Kiểm tra viết mười lăm phút không buộc thầy giáo báo trước,nhưng lúc đó chỉ hỏi những câu bình thường thay cho kiểm tra miệng.Khi đã về hưu,tôi có dạy một trường tư lớp mười một và đã có cho một học sinh nhiều điểm không lúc kiểm tra miệng. Em không lúc nào chuẩn bị bài và không tập trung học tại lớp.Làm bài kiểm tra viết thì ngồi chờ lúc tôi không nhìn để quay qua, lại, lên, xuống hòng copy của bạn. Em thường nhìn tôi hằn học như kẻ thù mặc dù tôi luôn tạo điều kiện cho em kiếm điểm bù bằng chính kiến thức của em. Còn ở trường trung cấp kỹ thuật lại có học viên dám làm bài kiểm tra một giờ xong, làm thêm một bài nữa ghi tên của bạn vắng mặt. Dĩ nhiên lúc thu bài tôi đã biết và yêu cầu em xác nhận đã làm sai, gởi Hiệu trưởng xét xử.
 
         Mỗi sáng sớm sau khi tập phất tay theo Dịch Cân Kinh trong nhà, tôi thả bộ đến chợ Tân an cách nhà khoảng hai cây số. Đến nơi bán sữa đậu nành để nhớ những ngày tôi từng đi bộ xách giỏ theo mẹ tôi uống ở đây, giờ người đã mất.Sao chị bán sữa,mấy anh em chạy honda ôm, cô bán vé số, em bán bánh cam cũng gọi tôi"Mấy ngày nay không thấy thầy ra?" "Sao hôm nay thầy đến trễ?” Mặc dù đã về hưu, người ta cũng gọi tôi bằng “thầy” nên tôi không bao giờ bỏ được nghề mình đã chọn, nó độc lập với đồng tiền.
 
           Bây giờ tôi chỉ thấy có cái cân và đã quên đi những gì gắn trên đó.
 

Long An,những ngày cuối năm ta 2/3/2013
Huỳnh Hữu Trí
(Gửi Trò Kim Oanh)

Thứ Tư, 17 tháng 6, 2015

Long An Mùa Se Lạnh



(Nhìn Vĩnh Long Mùa Thao Thức qua Kim Phượng)

Sáng nay nhìn lại cổng trường em,
Ra về ríu rít xoay áo trắng,
Bỏ lại sau lưng vắng bóng thầy.
Bây giờ mới thấy trên trang web.

Long An gần Tết trời se lạnh,
Năm nay còn có đứa về quê?
Những ước cơn mê thời qua đó,
Gian nan mới được lúc hiện về.

Dáng em đài các hành lang ấy,
Giờ vẫn long đong một bóng hình.
Em có ưu phiền nơi xứ nọ?
Hay chỉ nơi nầy một nỗi lo.

Huỳnh Hữu Trí
**Hình phụ bản Trường Tống Phước Hiệp của Phan Vũ Bình

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

Thầy, Chuyến Đò Xưa




( Kính Thầy Huỳnh Hữu Trí )

Chuyến đò chở khách sang sông
Đò Thầy chở những đóa hồng học sinh
Nụ cười sóng nước lung linh
Bao mùa mưa nắng đậm tình nghĩa xưa

Mặc bao gió táp sa mưa
Vượt gian nan vẫn đón đưa xuôi dòng
Mỏi mòn sức lực xa trông
Hỡi người xa bến có mong ngày về

Tình Thầy chân chất hồn quê
Con số, công thức, say mê giảng bài
Tiếng Thầy êm ái khoan thai
Trong em xếp chữ ... thương hoài đời sau

Bến xưa nắng đã phai màu
Đò Thầy vẫn mãi ngạt ngào đưa hương
Khắc tên nỗi nhớ lên tường..
Thầy Huỳnh Hữu Trí, chẳng dường phôi phai

Học trò kính yêu mãi mãi!...!!

Lê Thị Kim Oanh
(Niên khoá 1969-1976)

Quên Cảm Ơn

(Đọc lời thầy viết cho học trò, tưởng nhớ công ơn Thầy - Nhân ngày Nhớ Ơn Nhà Giáo Quốc Tế 5/10)

    Vừa xuất viện về nhà vợ chồng đứa con lớn ở Sàigòn, rửa mặt thay đồ xong tôi tìm đến trang nhà
    Mới một tuần lễ mà thấy nhớ hình ảnh cổng trường Trung học Tống Phước Hiệp với các nữ sinh đồng phục áo dài trắng mà tôi quen thuộc biết bao lần. Có khi chỉ mở thấy bao nhiêu đó thôi rồi làm việc khác. Lần nầy đọc lại bài "Tống Phước Hiệp Hai Năm Qua" của Kim Phượng, tôi giật mình thấy sắp đến 23/3/2012 là ngày tròn ba năm tuổi của trang nhà.

      Không nhớ Kim Oanh đã giới thiệu với tôi sự có mặt của trang web này ngày nào, rồi nó len lỏi vào tôi như một nhu cầu của cuộc sống. Em đã khuyến khích tôi góp bài viết của mình, rồi theo đó là những lời khen của em và các bạn và của vài học trò cũ ở Vĩnh Long. Hình như ít người, trong đó có tôi được quan tâm ưu ái như thế. Có phải chăng khi dạy học trò Toán logic khô khan, tôi đã từng vui tươi mừng rở khi các em thuộc bài hoặc giải xong bài toán hoặc trả lời đúng câu hỏi không nằm trong sách hoặc đưa ra thắc mắc hoàn toàn hợp lý, nên giờ đây tôi được đền bù.

      Xin cảm ơn những người đã sáng lập, vun bồi, dày công sáng tạo kỷ thuật hình ảnh tân tiến sống động, nhạc hay, cùng nhiều nhiều lắm... nội dung dù có giới hạn nhưng kể ra thì không hết. Hình như tôi là người duy nhất được Ban Biên Tập cho nói nhiều về mình qua hình ảnh thầy trò bao tháng năm sống chung dưới các mái trường Trung học Tống Phước Hiệp xưa và đã thay tên sau 1975, kể cả Tư Thục Long Hồ, Nguyễn Trường Tộ và Bán Công Nguyễn Thông cùng với những đàn chị, đàn anh, bạn đồng nhiệp.Tôi cũng nhận được lời thăm hỏi, lại thêm quà tặng khi nằm viện từ những người lớn hơn, từ bạn rồi đến trò cũ, lại có đứa chưa học tôi chữ nào nhờ thông tin về tôi, trên báo đọc ở Việt Nam hoặc nước ngoài.

      Đã mấy năm tôi chưa về thăm Vĩnh Long nhưng vẫn được thấy những gian hàng bán hoa dọc bờ sông bến đò cũ trong ngày cận Tết, Ngày Tình Nhân,...bằng hình ảnh ghi lại của những người được diễm phúc đi dạo ở đó. Ngày xưa tôi đã từng đi đò qua cù lao An Bình cùng học trò về thăm gia đình phụ huynh, cắm trại, uống rượu đế với mấy ông già, đứng ngắm mấy cái chòi cao lêu ngêu nuôi dơi trong đó. Giờ vẫn còn bạn, học trò nay đã lớn ưa nhắc tôi lúc rãnh về thăm.Nghe nói giờ đây dọc bờ sông đó đã thông luôn đến gần nhà thờ, không còn dấu vết Trường Nguyễn Trường Tộ nơi tôi đã dạy ngoài nhiệm vụ của mình.

      Có những trò cũ khuyên tôi cứ chấp nhận sống chung với bệnh thầy đang mắc phải, vui vẻ rồi thấy khỏe hơn khi gặp lại các em hay chỉ nhìn thấy hoặc nghe thấy hoặc đọc thấy qua internet hoặc gởi lời qua bạn khác. Tôi đang yên tâm sống như thế nhưng được may mắn hơn nhiều người bệnh khác là được đồng hành cùng với học trò.
      Bây giờ mới nhớ cảm ơn mặc dù đã từ lâu dạy học trò là em phải biết nói cảm ơn.

Huỳnh Hữu Trí (Cựu Giáo Sư Toán Trường Nữ Tống Phước Hiệp - Vĩnh Long)
Sài Gòn 22/3/2012

Thứ Tư, 27 tháng 8, 2014

Trở Về Trường Cũ - Huỳnh Hữu Trí


(Trường Tống Phước Hiệp)

     Hồi còn ở căn nhà lá trong khu tập thể trường LVL, khi đứa trò cũ là Phan Các Chiêu Hằng 12C Tống Phước Hiệp ghé nhờ tôi dẫn em qua trường lên thăm lớp mà thuở nào em đã học, trên lầu một gần phòng thí nghiệm..Tội nghiệp cho em không dám đi một mình vì ở Mỹ mới về VN lần đầu, không biết có được cho phép hay không?

      Tôi còn nhớ dáng em đứng tựa hành lang trước cửa lớp cũ với đôi mắt đang chìm trong quá khứ hay thực tại làm cho tôi không dám nói lời nào, mặc dù tôi cũng từng dạy ở phòng học đó chớ đâu.Trong giờ phút đó tôi chỉ muốn cho không gian ngừng lại, còn thời gian thì cứ trôi qua..

      Cũng ngộ thiệt, vừa dạy lớp 12C, đồng thời cũng dạy lớp 11B theo khoa toán. Làm sao khi dạy toán với những em giỏi văn chương triết học, rồi cũng môn học khô khan đó với những em giỏi toán mà lại biết làm thơ.Tôi là đàn em của những sư huynh dạy Toán như thầy Vỹ, thầy Ánh, thầy Hùng, nên lúc mới về trường mà được dạy lớp 12C là đã hảnh diện lắm rồi, mặc dù toán là môn phụ của ban văn.chương, triết học. Nhưng tôi lại thấy nhiều học sinh trong văn có toán như nhiều người đã nói, thành ra tôi cũng ráng để trong toán cũng có văn chớ bộ. Mỗi lần có dịp lớp cắm trại tôi cũng được mời tham gia cùng những thầy cô khác nữa, rồi có lần được dự đám cưới mà chú rễ cũng là một em nữ lớp 12C.Tới giờ nầy tôi vẫn còn giữ thiệp mời đó.
      Sáng nay, 5 tháng 12 năm 2009, tôi đã giống như em khi đứng dưới sân trường nhìn lên dãy lớp 12 ngày nào tôi đã dạy, giờ mới thấm thía tình cảm chân thành của những người học trò lúc về nhìn lớp học cũ khi bao lâu rồi… đang ở quá xa. Ngày xưa tôi đã thấy, đã từng đọc chứ chưa cảm nhận được tận đáy lòng như bây giờ khi tôi trở về từ Long An, so với nơi em ở thì tôi vẫn có khoảng cách quá gần.

      Cũng có nhiều học trò khác về thăm trường trong ngày kỷ niệm 60 năm này, nhưng tôi lại thấy thiếu Kim Oanh. Trên dãy ghế dọc lối đi, mới ngày nào mà đã năm năm, còn nhớ như in có một trò nhìn cười chào tôi, thấy rất quen thuộc mà không biết đã gặp em tự thuở nào.
      Kìa là sân bóng, nơi các em chuyền banh bóng rổ, cũng là nơi các đàn anh tập cho ba anh em tôi Hiền,Tân,Trí chơi tenis lần đầu.

(Sân thể thao trường Tống Phước Hiệp)

Huỳnh Hữu Trí
5-12-2010

Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

Lá Thư Gửi Đến Học Trò

      
      Mới đây mà đã hai tuần nằm trên giường bệnh, dây nhợ truyền thuốc thường xuyên, có thêm bệnh nhân cùng giường, vợ kề bên chăm sóc mà sao tôi thấy quá cô đơn. Đã quen lao động trong nền nếp giáo dục của gia đình, tôi không chịu nổi sự bất công mà tôi đang buộc người thân phải gánh chịu.

      Rồi cũng những học trò cũ từ đất Vĩnh xa xưa, lâu lâu hỏi thăm thầy đang khỏe? Đang ở đâu? Vợ tôi trả lời thay tôi "Thầy lại bị nhiễm trùng, đang điều trị ở bệnh viện Chợ Rẫy". Sau này tôi không báo tin cho những trò ngày xưa, sau đó đã thường thăm tôi lúc bệnh. Tôi không muốn. Các em giờ cũng đã lớn, có đứa lên hàng bà nội, ngoại rồi, lại có đứa cũng đẹp, danh phận đâu kém ai mà vẫn sống một mình, nay phải bận bịu thêm một ông thầy cũ, không biết ngày xưa đã dạy em nên người đến mức nào.

      Cách bốn năm ngày trước khi xuất viện, cũng từ hỏi thăm thầy, Hoa Thu ghé vào bên giường bệnh ở Bệnh viện Chợ Rẫy. Em cũng đang chăm sóc ông xã bệnh ở nhà, vậy mà cũng đi xe máy đến thăm, tôi nằm rầy em, (thầy mà), "sao không thấy áo khoác, chút về là tối rồi." Trưa hôm sau đến lượt Ánh Thùy, Diệu, Bé Phương điện thoại đã đến khoa huyết học rồi, vợ tôi đi ra chỉ đường lên. Mấy em đứng kề bên, tôi vẫn nằm với dây truyền trụ sinh vào mạch máu, còn thêm máy khử sắt đeo ở bụng, nghiêng qua là nó ngưng bơm, nằm êm hơn mười giờ mới hết thuốc.

      Mấy đứa nói thầy ráng ăn được nhiều hơn, tinh thần sáng suốt, ý chí mạnh mẽ, mau hồi phục để bọn em còn có người thầy hằng yêu quý. Tôi quay đầu vào trong nhưng không che được giọt nước mắt. Tôi nói các em đến thăm, giúp thầy mau lành bệnh lẫn vật chất, thầy rất cảm ơn, rất là hạnh phúc. Ánh Thùy còn căn dặn lúc nào xuất viện thì điện cho em, có xe bốn chỗ đưa thầy cô về nhà Long An.

Làm thầy thật là hạnh phúc!

Huỳnh Hữu Trí
6/2013
 * Lá thư cuối cùng trước khi thầy qua đời.

Thứ Tư, 26 tháng 2, 2014

Hồi Nhỏ



Một đêm nào đó,
nhớ lúc ra trường,
về nơi tỉnh nhỏ.
Cô học trò mơ
căn nhà cuối đường,
làm toán dễ thương.

Giờ làm thơ hay,
không như hồi đó,
mái đầu nghiêng nhỏ
Nhìn chẳng dám hôn,
lên làn tóc xõa,
như hồi còn nhỏ.

Huỳnh Hữu Trí

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2014

Hởi Em!



(Trường Tống Phước Hiệp)

Đọc thơ em thấy nhớ
Trường xưa, nhà cũ, bạn thuở nào
Trôi theo dòng sông ra biển
Biết thuyền nhỏ về nơi nao?

Bao nhiêu kỷ niệm êm đềm
Ngày xưa hạnh phúc biết bao
Bây giờ nhớ lại
Hãy nói mình phải làm sao?
Hỡi em!

Huỳnh Hữu Trí
Long An2010

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

Chuyện Thầy Trò


      (Viết cho ngày 20 -11)

      Lúc mới ra trường về Trung học Tống Phước Hiệp, gặp thầy Hiệu Trưởng Đào Khánh Thọ, rồi nhận những lớp dạy theo thời khóa biểu được thầy Giám Học Thái Sơn Hà phân công. Có lẻ như bao nhiêu thầy cô khác, tôi chưa hề nghĩ đến một ngày nào đó khi rời trường, tôi sẽ gặp lại những học trò cũ với quá nhiều thương yêu dành trọn cho thầy. Lúc đã về quê ở Long An, có những đứa đã tìm mọi cách để biết số điện thoại, lại còn dò hỏi chỗ ở của tôi, để hẹn đến thăm, trong đó có em.

      Nghe em điện thoại hỏi thăm đường vào nhà, để khi có dịp về chiêu sinh cho trường ngoại ngữ ở Thành phố, em sẽ tìm đến. Em nói ngày xưa là học trò trường Trung học Tống Phước Hiệp, tiếp tục là trường Cấp III Tỉnh Vĩnh Long, lớp 12A1 niên khoá 76-77. Sau khi tốt nghiệp đại học Sư Phạm, em lại trở thành đồng nghiệp của tôi ở nơi em đã học. Sau đó em lên Sài Gòn, còn tôi đã về quê nhà ở Long An.

      Sáng ngày hôm em đã thông báo sẽ ghé trường Trung Học Phổ Thông Tân An đối diện nhà tôi, để chiêu sinh cho Trung tâm Ngoại ngữ nơi em đang dạy, thật là mắc cỡ khi kể rằng tôi đã cứ nhiều lần ra cổng nhìn qua trường xem có xe nào ghé.Rồi cuối cùng tôi cũng thấy có một chiếc xe đậu trong sân trường, tôi vội vàng mặc áo quần tươm tất nhưng cũng vẫn là cái áo thun ngắn tay cùng quần dài xanh đậm như ngày nào. Ra ngồi ở ghế phía trước để dễ dàng nhận ra người đến.Tưởng là ai sợ mình nhận không ra thì thật là mắc cỡ.
      Cũng như một lần đứa học trò cũ đang ở Úc, hình của em tôi đặt ở phòng khách trong nhà, nơi hầu như mỗi ngày đi ngang qua là thấy.Vậy mà hôm kỷ niệm 55 năm Trường Tống Phước Hiệp, tôi thấy có một em đang ngồi trên dãy ghế dọc lối đi làm lễ, em cười cuối đầu chào, tôi thấy sao rất gần gũi tự thuở nào. Có lẽ không nhận ra em vì một người ở cách xa biển rộng bên ấy mà vẫn có mặt ở sân trường xưa vào lúc họp mặt thầy trò này.


      Đứng trước cửa nhà tôi cùng với hai em nam, nữ khác theo sau, tôi nhận ra em ngay. Thật là vui khi gặp lại sau mười mấy năm xa cách. Sau đó em đã dẫn các bạn cùng lớp đã học toán với tôi đến thăm, đứa từ Sài Gòn xuống, đứa từ Vĩnh Long lên và trước khi ra về các em còn gửi bao thư cho thầy mua thuốc uống, ăn bồi bổ.
      Em hỏi tôi ngày tái khám ở bệnh viện Chợ Rẩy trên Thành phố,điện cho em hay lúc gặp bác sĩ và nhận thuốc xong.Sao thấy lâu quá mặc dù chỉ mười phút sau là em xuất hiện trong sân trước của bệnh viện.Thăm tôi xong,em chỡ tôi đến bến xe buýt về Long An. Lần đầu tiên tôi chịu để một đứa con gái chỡ mình, lý do là tôi tuổi đã lớn,còn đang điều trị bệnh,rồi không biết đường cũ giờ đã đổi mới nhiều. Đành chịu vậy. Trước khi từ giả, em trao cho tôi mấy quyển sách. Ngồi trên xe buýt, giở ra. Nào là sách y học điều trị bệnh tiểu đường, cao huyết áp, suy tủy, lại còn thêm hãy vui với tuổi già.Thật khác hẳn hồi trước tôi chỉ có mua sách học làm người, thiền học,rèn luyện khí công, thái cực đạo, hiệp khí đạo, toán đại số, giải tích,hình học, thống kê xác suất,..Mà sao em lại thấy bây giờ tôi nên đọc những sách em đã chọn?

      Lần cùng đi uống nước với em sau khi đã khám bệnh xong, em cho tôi xem học bạ những năm trung học em còn gìn giữ cẩn thận.Tội nghiệp cho tôi khi dò đến chỗ lời phê của mình, không biết mình có nhận xét điều gì chưa đúng? May mắn cho tôi, vì ngày xưa em học giỏi và ngoan.
      Công bằng mà nói, lúc dạy ở Vĩnh Long sau 1975,có những trò nam lớp tôi chủ nhiệm, hoàn cảnh gia đình quá nghèo khó, rõ ràng ảnh hưởng đến việc học dễ dẫn đến thua kém bạn bè, khó mà đậu tốt nghiệp trong năm cuối. Khi chủ nhiệm lớp em, nhận thấy em có khả năng học tốt. Nhưng thường xin phép nghỉ học, những bạn cùng lớp rất che chở em, cho biết em nghỉ có lý do.Tôi đã buộc mấy bạn em chủ nhật dẫn tôi đến nhà em không báo trước. Các em hết hồn!
      Qua đường lớn rồi vào đường đất ngoằng ngoèo đến nhà em. Ba em nói em đang phụ lợp nhà trong xóm.Tôi không cho gọi em hay báo có thầy chủ nhiệm đến, bạn em hỏi chỗ rồi dẫn tôi đi. Em đang trên khung mái, nhìn thấy tôi như là không tưởng thật. Trèo xuống chào tôi. Dĩ nhiên lối xóm bắt em phải đưa tôi trở về nhà vì có thầy đến thăm.Trở về nhà em, rồi nói rất bình thường là thầy khỏi vào cửa trước. Tôi bình thường chui vào vách lá chỉ còn vài mảnh tượng trưng cho cái gọi là vách mà thôi.
      Em đã rời khỏi trường rồi dấn thân vào cuộc sống. Tôi đã đến thăm lúc em đang vác bao lúa nặng trĩu trên vai từ ghe chài đậu xa dưới bến, đi trên đòn dài nhún nhảy để đưa vào nhà máy, gần đền thờ cụ Phan Thanh Giản.

      Cuối năm cũ, em cùng mấy bạn thân vào nhà tôi trong khu tập thể, xin phép cô mời tôi đi ra ngoài lộ để chúc Tết.Tôi nói mấy em đã nghèo còn bày đặt ăn uống tốn kém..Tụi nó nói thầy yên tâm, mấy em đãi thầy lẩu dưa. Món nầy tôi nghe lạ, mà lẩu thì phải có tiền mới dám kêu. Tưởng sao, tụi nó đáp ngay sạp dưa đối diện trường, rồi lựa trái bự chắc cú. Mượn dao vớt ngang mặt trái dưa, bỏ vài cái muỗng dài, rồi múc làm nháp cho tôi học. Lẩu dưa là vậy, tôi cũng quấc ngon lành cùng ly rượu đế nhỏ khi tới tua.


      Thật tội nghiệp cho học trò cũ, khi rời sạp dưa để chia tay đưa tôi về nhà tập thể, các em nhất định phải đi theo để chúc Tết cô và hai cháu con tôi. Nhìn lại thấy hai đứa khệ nệ ôm hai trái dưa lớn tổ bố, mang đặt lên chỗ kệ thờ có ảnh ba tôi. Các em vái lạy rồi mới chịu ra về. Rất tiếc lúc đó tôi đang có hai đứa con trai còn nhỏ, không cách nào giúp được bằng vật chất cho những học trò quá khó khăn. Thật ra thì không đứa nào yêu cầu tôi điều đó.
      Còn chuyện này bây giờ tôi mới dám kể, lúc đang dạy lớp 12 trường Tư thục Đạt Nhân.Tôi nghe gọi vui là hàng không mẫu hạm, cả trăm học trò ngồi trong phòng quá lớn. Dãy cuối lớp có những em nữ tuổi dám gần bằng tuổi tôi.Thời đất nước còn chiến tranh mà.Được cái là mấy em rất chú ý nghe thầy dạy, mặc dù nhiều lúc tôi biết thầm là nhiều em chắc không nhét vô nỗi những rắc rối của toán cuối cấp trung học. Có khi tôi cảm thấy nữ sinh bàn cuối đang bình phẩm gì về tôi. Mong rằng tôi đã nghĩ nhầm!

      Một sáng bước chân đến cổng trường, chú trật tự gọi tôi đưa môt bao thư gởi thầy. Tôi lên lớp dạy xong, về nhà trọ mở ra xem. Đến giờ tôi chỉ còn nhớ là em yêu cầu thầy trưa mai lúc mười hai giờ gặp em ở quán ngã ba chiều tím, nếu không đến em sẽ tự tử.
      Tội nghiệp cho tôi phải ngồi kiểm tra lại mình. Từ lúc dạy lớp hàng không mẫu hạm đó đến giờ ,mình có gây ra hiểu lầm gì để học sinh nào đó phải chết vì mình như thế này.
      Cuối cùng tôi phải đưa thư cho bạn thân đồng nghiệp cùng ở với tôi xem.Tôi nhờ bạn chở tôi đến chổ em yêu cầu gặp. Tôi đã núp phía sau lưng bạn mình, đội nón ngụy trang nhìn thoáng khó nhận ra tôi, chạy ngang qua, lại tôi nhìn vào quán thấy không có người đẹp nào ngồi chờ.

      Vậy là em sau một đêm trằn trọc không ngủ, đã hoặc là thoát qua cơn khủng hoảng của tuổi mới lớn, hoặc là em cũng đang giả dạng để quan sát tôi đi đến trông thế nào, hoặc là em có thương tôi thiệt, nên không bao giờ muốn làm khổ người mình đã lỡ thương.?!
      Còn nhiều chuyện lắm trong đó có đủ cả thầy trò...

Tháng 20/11/2009

Giáo Sư Huỳnh Hữu Trí

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Thầy, Chuyến Đò Xưa

Thầy kính
Hôm nay là ngày 20/11/2013 là Ngày Nhớ ơn Thầy.
Em gửi lại Thầy những lời tri ân năm 2010 của đứa học trò nhỏ.
Kính nguyện nơi Cõi Vĩnh Hằng Thầy đọc được lời Tạ Ơn của học trò và em mãi mãi nhớ ơn Thầy
Kính Thầy.

   (GS Toán Trường Tống Phước Hiệp,Vĩnh Long)

Chuyến đò chở khách sang sông
Đò Thầy chở những đóa hồng học sinh
Nụ cười sóng nước lung linh
Bao mùa mưa nắng đậm tình nghĩa xưa


Mặc bao gió táp sa mưa
Vượt gian nan vẫn đón đưa xuôi dòng
Mỏi mòn sức lực xa trông
Hỡi người xa bến có mong ngày về

Tình Thầy chân chất hồn quê
Con số, công thức, say mê giảng bài
Tiếng Thầy êm ái khoan thai
Trong em xếp chữ ... thương hoài đời sau

Bến xưa nắng đã phai màu
Đò Thầy vẫn mãi ngạt ngào đưa hương
Khắc tên nỗi nhớ lên tường..
Thầy Huỳnh Hữu Trí, chẳng dường phôi phai

Học trò kính yêu mãi mãi!...!!


Lê Thị Kim Oanh
Niên khoá 1969-1976
Lớp 10A4, 11A4, 12D8 ( Trước 1975 là 12A)