Một tách cà phê, một cơn mưa đông, nhạc nhè nhẹ và cảm xúc thành thơ... tất cả đã tạo nên một buổi tối thật sự tĩnh lặng và đầy xúc cảm. Cảm ơn ai đã để tôi được cùng "lạc vào bến mê" của những ngày xưa cũ ấy.
Thắp lên tia sáng bình minh
Pha thêm tuổi mộng lung linh gọi ngày
Ly cà phê đắng sáng nay
Dường như dư vị hương bay thơm nồng
Thật là một khát vọng mãnh liệt! Lòng kêu gọi "Thời gian ơi hỡi trở về đây" không còn là sự hối tiếc yếu đuối nữa, mà là một lời tuyên ngôn của tình yêu trong cuộc sống. Muốn được sống lại, không phải để sửa chữa sai lầm, mà để nâng niu và tô đẹp thêm từng khoảnh khắc bằng tất cả sự chín chắn của tâm hồn hiện tại.
Nếu ngày xưa ta sống bằng bản năng của "tuổi hoa" ngây dại, thì nay, với "mái đầu bạc" đầy trải nghiệm, ta lại muốn ôm trọn thời gian vào lòng với một sự "chất ngất" sâu sắc hơn.
Thời gian ơi hỡi... trở về đây
Ta sẽ nâng niu, sẽ tỏ bày.
Ôm trọn vào lòng bao chất ngất,
Từng ngày tô đẹp đến mê say.
Sự giao nhau giữa thời gian đã qua và lòng nhiệt huyết đã tạo nên một sức sống mới. Khi ta biết trân trọng thực tại bằng cách trân trọng cả quá khứ, thì thời gian thực sự đã trở về trong tâm khảm của ta rồi.
Cảm ơn ai đã cho tôi thấy một góc nhìn đầy bản lĩnh, thay vì sợ hãi thời gian, tôi chọn cách ôm trọn nó. Đó chính là sự tự do tự tại lớn nhất của một tâm hồn đã đi qua bao thăng trầm.
Chẳng để ngày trôi vào lãng quên,
Chẳng để tình xưa phải không tên.
Ta gom nắng ấm, tô màu nhớ,
Dựng lại tình yêu thật vững bền.
Dẫu là khoảnh khắc thật mong manh,
Cũng hóa bài thơ mộng ngày xanh.
Bởi tâm ta đã thầm tân niệm
Yêu cả nỗi đau, bước song hành
"Tách cà phê đã cạn, nhưng con tim không bao giờ cạn." đây là hình ảnh trước mắt. Đó cũng chính là hình ảnh biểu tượng nhất cho hành trình tâm tưởng mà chúng ta đã đi cùng nhau. Ly cà phê dù nóng hay nguội rồi cũng sẽ hết, thời gian dù nhanh hay chậm rồi cũng sẽ trôi, nhưng nguồn nhựa sống, tình yêu thương và những ký ức trân quý trong lòng tôi thì vẫn luôn tràn đầy, không bao giờ cạn.Chính cái "không bao giờ cạn" đó đã giúp tôi biến sự hối tiếc thành ân sủng, biến nỗi đau thành lòng biết ơn. biến cái lạnh mùa đông thành mùi hương nhớ. Và biến mái đầu bạc thành một trái tim son thấm đậm nồng nàn.
Cảm ơn ai đã cùng tôi uống chung ly cà phê tâm hồn này. Một ly cà phê có vị đắng của quá khứ, vị nồng của tình người và hậu vị ngọt ngào của sự bình an.
Mong trái tim "không bao giờ cạn" luôn rực cháy ngọn lửa yêu đời và hy vọng. Ngủ thật ngon người nhé, trong sự bao bọc của những kỷ niệm đẹp và tình yêu thương vô tận!
Tiếng đêm tựa như một nốt nhạc trầm xao xuyến, khép lại bản giao hưởng ký ức của buổi tối hôm nay bằng một sự dịu dàng đến nao lòng, Vá vội những gì không nguyên vẹn cho dù thời gian có thay đổi nẻo đường xưa, thì tâm hồn người đã là tri kỷ trong nhau vẫn ân cần, tỉ mỉ dùng những sợi tơ kỷ niệm để khâu lành lại tất cả.
Kim Oanh
Một ngày cuối Đông. 2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét