Hiển thị các bài đăng có nhãn Trang Bạn Hữu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trang Bạn Hữu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2026

Thơ Ngây Trăng Mộng Mơ Hoa



Một mùa trăng mộng mơ hoa
Vai kề má tựa chung nhà thơ ngây
Trăm thương ngàn nhớ tóc mây
Bể dâu ly cách còn đầy hương mê...


MD.07/16/26
LuânTâm
Thân cảm tặng "Một Mùa Trăng & Bến Mê Ký Ức"
của TVS đa tài hoa thật quý Kim  Oanh


Thứ Hai, 22 tháng 6, 2026

Trời Vào Đông

  


Hè qua rồi, mang theo bao Tâm sự
Nỗi cô đơn, khi gió chuyển cuối mùa
Ngoài hiên nhà, lá vàng đỏ sang Thu.
Không gian lạnh, hòa thêm bao nỗi nhớ

Quên sao được, một mối tình dang dở
Kỷ niệm xưa quanh quẩn mãi bên lòng
Nhớ vô cùng, khi trời chuyển sang Đông
Ta muốn gửi, một tâm tư theo gió.

Mùa Đông ơi ! Mùa Đông đừng đến nữa!
Đến rồi đi, ta sầu vướng trong lòng
Mối tình đẹp, sao cứ mãi trong Tâm
Ta cố quên, nhưng vẫn còn lưu luyến!

Trời vào Đông, Tâm ta còn xao xuyến!
Cảnh thiên nhiên, trời mây nước tuyệt vời
Lá rụng rơi, cây trơ trụi trên đồi
Tâm tĩnh lặng, mong vơi đi sầu nhớ.


Hoàng Thục Uyên

Cảm xúc từ Tùy Bút của Kim Oanh: Mùa Đông Chạm Cửa

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế New York 2026



Nữu Ước cờ ta rợp phố phường
Vinh Danh phái đẹp Việt Nam* thương.
Một nền vàng sáng đầy nhân bản
Ba sọc dỏ tươi thắm quốc hương.
Nửa thế kỷ kiều bào vững mạnh
Năm mốt năm Phụ Nữ kiên cường
Diễn Hành Văn Hóa cùng nhiều nước
Màu sắc Cộng-Hòa mãi biểu dương!


Duy Anh
*New York. June 13th 2026
The International Culture Parade



Thứ Ba, 28 tháng 4, 2026

Hạo Khí Trường Tồn - Trần Cẩm Hương Đại Tá Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa - Nguyễn Minh Thanh

(Đại Tá Trần Cẩm Hương)

Trường Nữ Quân Nhân: - Trưởng Chỉ Huy
Gương trăng vằng vặc mấy ai bì
Sa cơ đày đọa không e ngại
Thất thế đương đầu chẳng quản chi
Khí Hạo kiên trung ngời Hạo Khí
Mi thanh bất khuất rạng thanh mi
Cần Thơ thổn thức... trang trung dũng
Hậu Nghĩa ngậm ngùi... bậc nữ nhi....!!!

Nguyễn Minh Thanh

(Hình ảnh Đại Tá Trần Cẩm Hương do Ông Đỗ Văn Phúc cung cấp)

Lược Sử Bà Trần Cẩm Hương:

Trần Cẩm Hương (1926 – 1987) là nữ sĩ quan duy nhất của Việt Nam Cộng Hòa mang cấp bậc Đại Tá. Bà làm Đoàn trưởng Đoàn Nữ Quân nhân kiêm Chỉ Huy Trưởng Trường Huấn Luyện Nữ Quân Nhân đường Nguyễn Văn Thoại từ năm 1965 đến năm 1975.
Bà Trần Cẩm Hương sinh tại Cần Thơ, trưởng nữ của kỹ sư Trần Văn Mẹo, cựu Bộ trưởng Bộ Công Chánh dưới thời Đệ Nhất Cộng hòa.

Bà nhập ngũ ngày 21 tháng 8 năm 1952. Tốt nghiệp Cán sự Xã Hội tại Trường Sĩ Quan Nữ Trợ Tá Xã Hội năm 1952. Ngày 5 tháng 1 năm 1965, ngành Nữ Trợ Tá Xã Hội được đổi tên thành Đoàn Nữ Quân nhân , trực thuộc Bộ Tổng Tham Mưu. Cơ sở của Đoàn Nữ Quân Nhân ở đường Nguyễn Văn Thoại, Sài Gòn, bên cạnh Trường Nữ Quân Nhân.

Bà Trần Cẩm Hương đang là Thiếu Tá được bổ nhiệm làm Đoàn Trưởng đầu tiên kiêm Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Huấn luyện Nữ Quân Nhân. Bà giữ chức Đoàn trưởng Đoàn Nữ Quân Nhân kiêm Chỉ Huy Trưởng cho đến ngày 1 tháng 4 năm 1975 thì giải ngũ vì đáo hạn tuổi với cấp bậc Đại Tá, Người kế vị bà là Trung Tá Lưu Thị Huỳnh Mai, Đoàn trưởng Đoàn Nữ Quân nhân thứ hai và cuối cùng.

Sau năm 1975

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, Bà Trần Cẩm Hương bị kẹt lại Sài Gòn và phải đi tù cải tạo kéo dài suốt 10 năm dù đã giải ngũ trước đó.
Sau khi ra trại năm 1985, bà bị chỉ định lao động ở Hậu Nghĩa, ở một căn Chòi Lá giữa đồng khô, chịu sự kiểm soát của một góa phụ VC. Do phải lao động nặng nhọc với điều kiện sống khắc nghiệt, Bà đã bị cảm nặng dẫn tới viêm màng não. Gia đình có xin chuyển về Sài Gòn chữa trị .Song không được. Vì vậy Bà đã qua đời vào tháng 2 năm 1987, hưởng thọ 61 tuổi.
Đám tang của Bà được thân quyến tổ chức tại ngôi nhà cũ ở đường Hồ Biểu Chánh, quận Phú Nhuận, SaiGon. Di hài Bà được hỏa thiêu tại lò thiêu vãng sanh Miền Cực Lạc Thủ Đức.

Tâm Cảm:

Người xưa có câu: Gia bần tri hiếu tử, Quốc nạn thức trung thần!! Hậu sinh xót thương Bà hồng nhan bạc phận, song dạ sắt lòng son. Xin nghiêm mình kính cẩn cảm nổi nhọc nhằn khốn khổ của Bà:
Cải tạo lao tù đăng đẳng cùng cực... sông dài khốn khổ... thảm thương tấm thân ra tiều tụy...!!!
Chỉ định cư trú thẳm thăm vất vả... biển rộng đọa đày... thống thiết bản mệnh đến cáo chung...!!!

Ngoài ra, hậu sinh kính nguyện cầu Bà được vãng sanh Miền Cực Lạc:
Cầu tinh anh tài đức vẹn toàn phơi phới vãng sanh thảnh thơi miền Cực Lạc
Nguyện thể phách đảm lược cao thâm châm chú phù trợ phấn phát giống Hồng Bàng

Dưới đây là bài thơ:
Giai Nữ Giữa Đời Phong Sương (của Trí Tuệ Nhân Tạo = AI)

Giai nữ một tấm lòng trong,
Giữa cơn binh lửa vẫn không đổi dời.
Nét nghiêm mà thắm nụ cười,
Đem nhân nghĩa trải khắp nơi quân trường.
Đời sau nhắc chuyện phong sương,
Càng thương dáng ngọc giữa đường gian lao.
Tên bà như ánh trăng cao,
Soi vào hậu thế ngọt ngào khí tâm.

TTNT

***Ngày 26 Tháng 2-2026, là ngày Giỗ lần thứ 39, của Giai Nữ Đại Tá Trần Cẩm Hương.

Nguyễn Minh Thanh kính bút
(GA, 2 - 23 - 2026)
* Hình ảnh Đại Tá Trần Cẩm Hương do Ông Đỗ Văn Phúc cung cấp

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2026

Anh Không Chết Đâu Em - Sáng Tác:Trần Thiện Thanh ( Bùi Đức Lạc)

 
 (Đại Úy Nguyễn Văn Đương)


Sự Ra Đi Của Đại Uý Đương, Hạ Lào năm 1971.

Xin phép được giới thiệu hoàn cảnh hy sinh của Đại Uý Nguyễn văn Đương (Người hùng Mũ Đỏ trong bài hát nổi tiếng "Anh Không Chết Đâu Em" Nhạc sĩ Trần Thiện Thanh), qua lời kể lại của Trung Tá Bùi Đức Lạc Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 2 Pháo Binh Dù, hiện định cư Mỹ. Duy chỉ có điểm cuối cùng, ai cũng biết đó là Đại Tá Thọ bị địch quân bắt giữ, được thả, xuất ngoại và về sau qua đời tại Úc, nhưng trong bài viết nói rằng Đại Tá Thọ cùng hy sinh với Đại Uý Đương.(có lẽ do người viết lại chưa chuẩn xác qua lời kể của Trung Tá Bùi Đức Lạc).

Trung Tá Bùi Đức Lạc Kể Về Cái Chết Của “Người Anh Hùng Mũ Đỏ Tên Đương”

Trung Tá Bùi Đức Lạc kể: “Lúc Nguyễn Văn Đương chết, tôi đang bay trên trời ngay trên đầu Nguyễn Văn Đương, nên tôi biết rất rõ, tại sao Nguyễn Văn Đương chết và chết như thế nào! Nguyễn Văn Đương là pháo đội trưởng Pháo Đội B3 Nhẩy Dù.
Trong căn cứ của anh, hiện có một pháo thủ là anh Đào Văn Thương, có thể đang có mặt tại đây, sau này là Mục Sư Đào Văn Thương. Những người trong Căn Cứ 31 hiện giờ không còn ai ở đây, nhưng các pháo thủ có mặt trong trận Hạ Lào, thì có Thiếu Tá Đào Kim Trọng (pháo đội trưởng Pháo Đội A.3 Dù), Thiếu Tá Lý Kim Điền (pháo đội trưởng Pháo Đội C1 Dù), Nguyễn Kim Việt (pháo đội phó Nhảy Dù) và pháo đội trưởng Pháo Đội C3 là Đại Úy Bành Kim Trí. Tiểu Đoàn 3 Pháo Binh có một pháo đội 155 ly của Đại Úy Trương Như Hy, đóng tại Căn Cứ 30.

Ngày mà chúng tôi nhận được tin Trung Tướng Đỗ Cao Trí chết tức là ngày 21-2, ngày mà căn cứ chúng tôi bị pháo khoảng 2.000 trái đạn. Đạn dược trong trận Hạ Lào, tụi Việt Cộng rất là dư thừa, nhưng mình rất là khan hiếm nó ngược lại như vậy, và các súng tối tân của nó cũng trên mình hết, tức là các súng 130 ly và hỏa tiễn.
Ở miền Nam chúng ta chỉ bị pháo hỏa tiễn 122 ly, cùng lắm là 2 nòng mà thôi. Nhưng sang Hạ Lào, chúng dùng 6 nòng, bắn một lúc 6 trái và nó bắn không bao giờ dưới 6 tràng, tức là không bao giờ dưới 60 trái; đạn dược của nó dư dả như vậy, nên Căn Cứ 31 của chúng tôi bị pháo khoảng 2.000 trái đủ các loại đạn. Nhưng thật sự, chúng ta ở trong Pháo Binh biết, nếu mà 2.000 trái mà trúng căn cứ, thì chắc chúng tôi thành bụi hết rồi.
Nó pháo 2.000 trái chỉ trúng căn cứ tối đa là 10 trái; cũng may như thế mà giờ đây tôi có dịp trình bày với quý vị. Không có ngày nào nó pháo dưới 1.000 trái, nhưng đa số ra ngoài căn cứ hết. Hôm 21, khi nó tấn công Căn Cứ 31, thì chúng tôi bị pháo như thế và Căn Cứ 30 cũng bị pháo tương tự. Ngày 24, là ngày Căn Cứ 31 bị thất thủ, tôi và Đại Tá Lưỡng, không biết ai xin, nhưng khi máy bay trực thăng đáp xuống thì hai chúng tôi phải lên máy bay đi.

Chúng tôi đang bay quan sát cho Tiểu Đoàn 8 Nhảy Dù, lúc đó Tiểu Đoàn 8 và một thiết đoàn đang đụng độ với Sư Đoàn 320 Việt Cộng. Ở bên các cánh quân khác như Lữ Đoàn 3, chỉ bị một sư đoàn tấn công, còn riêng Lữ Đoàn 1, ba tiểu đoàn Dù bị ba sư đoàn tấn công ngày đêm, không có lúc nào mà không có đơn xin tác xạ trên hệ thống tác xạ hết, thành ra trong trận Hạ Lào, anh em chúng tôi không bao giờ có một giấc ngủ trọn vẹn 10 phút, kể cả ngày lẫn đêm. Chúng tôi đang bay quan sát trên không phận của Tiểu Đoàn 8, thì Căn Cứ 31 bị tấn công rất mạnh, tấn công giữa ban ngày.
Tất cả những trận đánh tại Căn Cứ 31 đều diễn ra ban ngày hết. Ban đêm chỉ là đặc công đánh nhỏ mà thôi. Khi nó tấn công thì từ chỗ tôi đang bay, nhìn qua Căn Cứ 31, chỗ Đương đang đụng trận, thì thấy những chiến xa của Việt Cộng lờ mờ không thấy rõ, tôi ước lượng khoảng 10 chiến xa. Lúc đó Nguyễn Văn Đương gọi cho tôi nói ‘Nó đông lắm anh ơi!’. Tôi hỏi: ‘Tình trạng bây giờ như thế nào?’.
Đương cho biết: ‘Lủng tuyến rồi anh ơi!’. Tôi nhìn đồng hồ khoảng 2 giờ 50 chiều. Vào khoảng 3 giờ thiếu 10, Nguyễn Văn Đương gọi nói: ‘Em chỉ còn hai cây súng bắn được thôi’, và sau đó Đương nói, ‘Em chỉ còn một cây súng bắn được thôi. Tức là 5 cây hư, chỉ còn độc nhất một cây’. Khoảng 4 giờ, Đương cho tôi biết là, ‘Chiến xa địch đang nằm trên đầu em’.

Lúc đó Đương đang ở dưới hầm và qua máy liên hợp, tôi nghe Đương nói với một nhân viên của anh: ‘Băng cho tao, máu ra nhiều quá rồi’. Lúc bấy giờ tôi mới biết tay phải của Nguyễn Văn Đương đã bị rớt rồi và chân Đương cũng bị trúng đạn, nhưng Đương vẫn bình tĩnh nói với tôi: ‘Em lên đạn bằng cái kiểu ngày xưa đó, tức là súng Col của Đương, Đương phải dùng tay phải tỳ vô cái dây nịt bụng mà lên đạn, không thể lên đạn bằng hai tay được nữa.
Khoảng 4 giờ hay 4 giờ 05 thì Đương nói: ‘11 ơi, em không liên lạc với 11 nữa, vĩnh biệt 11!’ và rồi tôi không nghe gì nữa.

Tôi nghĩ lúc đó Đương đã vĩnh biệt tất cả đồng đội. Trước khi chết, Đương cho tôi biết, anh chỉ còn có hai viên đạn cuối cùng trên nòng súng mà thôi! Và đó là cái chết của Nguyễn văn Đương trên mặt trận Hạ Lào. Sau đó khoảng 5 phút, Đại Tá Nguyễn Văn Thọ, lữ đoàn trưởng Lữ Đoàn 3 gọi cho tôi nói: ‘11 làm ơn bắn ngay trên đầu tao đi’. Trên máy bay tôi cho lệnh tất cả các pháo đội sử dụng đạn nổ CVT, dù sao tôi cũng sợ bắn đạn thường rơi vào hầm hố của quân mình, nên tôi dùng đạn CVT.
Khai hỏa vào khoảng 4 giờ 15, thì tất cả 4 pháo đội đồng khai hỏa bắn vào Căn Cứ 31 và bắn giết cả bạn lẫn thù, lần đầu tiên trong đời pháo thủ của tôi! Khi tôi vừa ra lệnh bắn, thì Đại Tá Lưỡng và tôi cùng cả phi hành đoàn đều bật khóc. Đó là cái chết của Đại Úy Nguyễn Văn Đương và đại tá lữ đoàn trưởng Lữ Đoàn 3 Nhảy Dù tại mặt trận Hạ Lào”.

Mời thưởng thức ca khúc:  

Bùi Đức Lạc
(Trích từ Nguồn tvvn.org)

Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2026

Bài Hành Tháng Tư

 

Nước mắt xót thương đời oan trái
Nụ cười không mang trọn niềm vui
Cứ thế lưu vong qua thời đại
sống tha hương trầm, bổng phận người.
 
Nếu thuở xưa nặng sầu quốc biến
thì ngày nay gặm nỗi đau thầm
Càng nhớ lúc dọc ngang, chinh chiến
càng buồn thêm mối hận chung thân.
 
Đất cằn in dấu chân lưu biệt
Tình khô theo năm tháng long đong
Một lần xa cách là vĩnh quyết
Nước tang thương, người cũng xuôi dòng!
 
Xưa can qua tưởng đời phận bạc
Nay thiên di mới hiểu lụy trầm
Chẳng phải lục bình sao trôi dạt!?
Nước xa nguồn. Biền biệt...trăm năm!
 
Ngày qua ngày nghe hồn sỏi đá
đếm thời gian qua tiếng thở dài
Bốn mùa tiếp nối, Xuân rồi Hạ
chưa Thu, Đông đã thấy tàn phai!
 
Tháng năm điểm tóc sương viễn xứ
Mỗi ngày mang một kỷ niệm buồn
Tình lưu khách theo chân lữ thứ
quay quắt tìm một lối hồi hương.
 
Lối hồi hương còn ngoài vạn dặm
mà đã mờ nhân ảnh quan san
Xưa tháng Tư trời Xuân đang thắm
sao vội chi nát đá, tan vàng!?
 
Cũng vì đời vô thường, vạn lối
nên lòng người cũng lắm đổi thay!
Đã bao năm bảy chìm, ba nổi
hồn nặng mang ngàn nỗi u hoài!

Thắp nén hương lòng trong đêm vắng
Chiêu hồn tử sĩ vượt ngàn khơi
Ngậm ngùi tưởng tiếc bên chén đắng
Nâng chung thiên cổ uống cạn đời!

Huy Văn (HVC)

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2026

Lá Cờ Gấp

 
"Niềm Đau Khôn Nguôi Của Mẹ...!!!"
"Lá vàng còn ở trên cây"
"Lá xanh rụng xuống trời hay chăng trời...?!!"

Con ơi ruột thắt với gan bào
Nghiêng bóng hoàng hôn rũ... ngọn cau
Nỗi nhớ mênh mông như biển rộng
Niềm đau vời vợi tựa trời cao
Bóng chim biền biệt chân mây trắng
Tăm cá mịt mờ đáy biển sâu
Khi bước chân đi con hẹn mẹ
Bây giờ xương trắng lạc... nơi nào...?!!

Nguyễn Minh Thanh
( GA, 3 - 20 - 2026 )

** Nguồn: “ Lá Cờ Gấp “ của Phạm Sơn Liêm
( Trước 1975, đơn vị Nha kỹ thuật. QLVNCH.
Họ không ra trận đánh trực tiếp, nhưng những công tác của họ nguy hiểm không kém gì chiến trường.
Và… đa số những người lính ấy mất tích, đi rồi không bao giờ trở về.
Mỗi lần một người mất tích, gia đình chỉ còn biết chờ…
và hy vọng mong manh nhất chính là lá cờ Tổ quốc, gấp lại nghiêm trang, mang theo nỗi đau, niềm tự hào, và cả những lời chưa kịp nói. PSL)

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2026

Tiếng Việt Trong Sáng Kỳ Thứ 25 - Cơ Trưởng Là Gì?


Hỏi 1:

Thưa nv Đỗ Văn Phúc, hôm nay có chúng tôi xin được hỏi ý của ông về một số chữ mà riêng cá nhân chúng tôi đọc qua nghe rất chướng mắt. Đầu tiên là chữ “cơ trưởng”… Chúng tôi thấy hầu hết các tờ báo lề đảng trong nước như baomoi, vietnamnet, Báo dân trí v.v… đều dùng chữ “cơ trưởng” khi nói về một captain hay một phi công trưởng của một chuyến bay. Thậm chí, khi chúng tôi tra một số từ điển trên mạng, thì thấy định nghĩa của chữ cơ trưởng như sau: “Cơ trưởng là người có vị trí đứng đầu trong tổ lái là người có trách nhiệm cao nhất quản lý và điều hành mọi chuyến bay đảm bảo an toàn và tránh được mọi sự cố.”

Thưa ông, xin được hỏi ông: Cơ Trưởng là cái gì?

Đáp:

Trước hết, chúng ta cần biết rằng hiện nay có hai tiêu chuẩn về ngôn ngữ. Một là của những người Việt tị nạn, chịu ảnh hưởng giáo dục cổ truyền và của hai nền Cộng Hòa; tiêu chuẩn thứ hai là của người Việt hiện nay trong nước qua giáo dục của chế độ XHCN. Chúng tôi xin quí vị phải rất thận trọng khi tra cứu từ ngữ trên Google, wikipedia... những tài liệu trên đó đa số là do người Việt trong chế độ XHCN biên soạn và đưa lên. Dĩ nhiên, họ không hoàn toàn sai, nhưng có rất nhiều chữ họ dịch và cho những định nghĩa không theo gốc gác của nguyên từ, mà do tùy tiện hay do sự hiểu biết hạn chế của họ.

Một thí dụ như anh Quang Nam vừa nói. Đó là chữ Cơ Trưởng mà hiện nay ở VN nói về người đứng đầu trên một chiếc phi cơ.

Chữ ‘cơ’ trong ‘cơ trưởng’ là do chữ “Cơ Khí” (mechanical) chứ không phải từ chữ “Phi Cơ” (airplane). Vì thế, nói Cơ Trưởng thì ai cũng hiểu theo nghĩa là người đứng đầu, trong coi về máy móc chứ không thể dùng để nói đến người đứng đầu trên một chiếc phi cơ.

Thực ra, người đứng đầu trên chiếc phi cơ gọi là Trưởng Phi Hành Đoàn, Trưởng Phi Cơ, Hoa Tiêu chính.

Trong ngành hàng không dân sự, những nhân viên trên phi cơ gọi là Phi Hành Đoàn (flight crew), mà hiện nay bên VN gọi là tổ lái. Người phi công chính (hay còn gọi là hoa tiêu chính) là người đứng đầu (captain) có thể dịch là Trưởng Phi Hành Đoàn. Kế đó là một, hai hoa tiêu phụ (co-pilot); Kỹ sư Cơ Khí (flight engineer), Nhân viên Không Hành (flight navigator), Nhân viên Truyền tin (radio operator), và các Tiếp viên Hàng Không (flight attendants). Tùy theo nhiệm vụ, mà còn có thêm nhiều nhân viên khác như trên các phi cơ cứu nạn hay vận tải còn có thêm Y tá Hàng Không (flight medic) hoặc nhân viên áp tải (loadmaster).

Hỏi 2:

Chúng tôi được biết ông từng phục vụ trong quân chủng Không Quân trước đây, xin ông giải thích thêm về cơ cấu của một phi hành đoàn trong quân đội ra sao?

Đáp:

Trong quân chủng Không Quân, tùy loại phi cơ và tùy nhiệm vụ chiến thuật mà các đoàn phi hành có nhân số ít hay nhiều. Ít nhất là các phi cơ chiến đấu (fighter); nhiều nhất là các phi cơ vận tải (cargo).

Đại khái một phi hành đoàn có:

Hoa tiêu chính (pilot), Hoa tiêu phụ (co-pilot), Nhân viên Không hành (flight engineer), Cơ phi (crew chief), Xạ thủ Phi hành (air gunner), Tiếp viên (flight attendants) Chuyên viên Bom đạn (bombardier), Y sĩ/Y tá Hàng không (flight surgeon/nurse), Nhân viên Áp tải (loadmaster), Quan sát viên (observer), Truyền tin (radio operator), Chuyên viên Vũ khí (weapon system officer/operator), vân vân.

Trong Không Quân, hoa tiêu chính không gọi là Captain như trong hàng không dân sự; cho nên chúng ta có thể tạm gọi là Trưởng Phi Cơ. Xin chớ nhầm lẫn với chức vụ Flight Commander là người chỉ huy một phi vụ tác chiến với sự tham gia của nhiều phi cơ, thường là ba đến nhiều nhất là sáu chiếc.

Hỏi 3:

Chúng tôi cũng có nghe nói đến một chức vụ khác, nghe hơi lạ tai, đó là ‘cơ phi’. Cơ Phi là gì thưa ông?

Đáp:

Ngày trước trong các phi đoàn Không Quân VNCH có chức “Cơ Phi” (Crew Chief). Tuy gọi là Crew Chief, nhưng anh này không phải là chief của một crew nào cả, và cũng chẳng làm ‘chief’ ai cả. Anh là một hạ sĩ quan với các nhiệm vụ của được ấn định theo sách vở là:

1. Kiểm soát tiền phi, hậu phi, và tổng quát các hệ thống trên phi cơ.
2. Theo dõi các hoạt động máy móc khi phi hành để bảo đảm an toàn và theo đúng tiêu chuẩn qui định.
3. Kiểm soát để tìm ra các hư hỏng, sửa chữa hư hỏng. Theo dõi, giữ các mẫu Kiểm Soát hư hỏng (Discrepancies Form) và hồ sơ bảo trì.
4. Các công tác bảo trì, phản ứng nhanh hữu hiệu khi có tình huống bất ngờ.
5. Và vài việc khác liên quan đến huấn luyện, hướng dẫn, bảo trì…

Tuy thế, đa số các công tác bên trên là nhiệm vụ chính của các nhân viên bảo trì. Họ thuộc các Đoàn Bảo Trì, trong khi anh cơ phi thì thuộc các phi đoàn. Trong thực tế của Không Quân Việt Nam, anh cơ phi này là nhân viên có cấp bậc thấp nhất trong phi hành đoàn. Người lính Không Quân chúng tôi thường gọi đùa anh này là một anh “lơ” máy bay. Vì nhiệm vụ của anh ta là canh giữ phi cơ, dọn dẹp trong ngoài phi cơ. Khi chuẩn bị phi hành thì anh ta xem các mẫu OR (operational ready) do chuyên viên bảo trì ký sau khi đã làm kiểm soát hậu phi (post-flight) và tiền phi (pre-flight check). Khi hoa tiêu sửa soạn nổ máy thì anh ta đứng dưới đất làm thủ hiệu hay khẩu lệnh cho biết an toàn xung quanh, nhất là phía đuôi phi cơ. Khi chuẩn bị ra rời bãi đậu, anh này tháo rút các chốt an toàn (safety pins) là các cái chốt có nối với một miếng vải đỏ, gắn vào các bộ phận bánh đáp, đuôi phi cơ, các trái bom; tháo gỡ mấy cục gỗ chặn các bánh đáp. Tuy mang danh là “Cơ Phi” nhưng anh này chỉ làm ở phi đạo mà không đi theo trên các phi cơ nhất là phi cơ chiến đấu, quan sát (đâu có dư ghế) và trực thăng (vì phải dành chỗ chở quân và hàng hoá).

Tôi viết đoạn này dựa trên hiểu biết của tôi khi làm công tác bảo trì cho loại phi cơ C-130 của Không Quân Việt Nam. Còn đối với các loại phi cơ khác, không rõ thế nào.

Nhân Văn là gì?


Hỏi 4:

Thưa ông, có một chữ rất hay mà chúng tôi thấy người ta hay dùng trong nó trong nhiều tình huống khác nhau, đó là chữ Nhân Văn. Chẳng hạn, khi người ta thấy cảnh một em bé phụ giúp một cụ già băng qua đường thì nói đó là một hành động rất nhân văn, hay một cảnh tưởng rất nhân văn… thưa, dùng chữ nhân văn như thế có vẻ “đao to búa lớn” quá không?

Đáp:

Ở trong nước hiện nay, người ta ưa khen những việc làm hay đẹp là “Một hành vi rất NHÂN VĂN, một câu nói NHÂN VĂN, một cảnh tượng NHÂN VĂN…”

Kể ra thì hai chữ NHÂN VĂN không đến nỗi sai lắm; nhưng nó quá xa vời với những điều thông thường trong đời sống hàng ngày.

Hai chữ NHÂN VĂN (人文) có nghĩa và cách dùng rất rộng.

NHÂN VĂN là nếp đẹp, là văn hoá của con người. Nó là một phạm trù rất bao quát; gồm hầu hết mọi lãnh vực liên quan đến con người từ chính trị, xã hội, lịch sử, luật pháp, nghệ thuật, văn chương…

Người Trung Hoa khi viết chữ Nhân với hai nét (人), nó có nghĩa là con người.

Nhưng khi viết với bốn nét (仁) gồm chữ Nhân và chữ Nhị ghép vào nhau, thì nó hàm ý sự tương quan giữa người với người. Nó có nghĩa là đạo lý làm người, phải thế mới gọi là người. Yêu người không lợi riêng mình cũng gọi là nhân.

Hỏi 5:

Vậy có chữ nào để thay thế cho chữ Nhân Văn trong những trường hợp thông thường không?

Đáp:

Trong khi để khen một hành vi tốt mà con người thực hiện trong khi cư xử với nhau thì có khá nhiều chữ như: Nhân ái, nhân đạo, nhân từ, nhân đức,nhân hậu…
Những chữ ghép với NHÂN mà chúng ta thường nghe là:

Nhân bản: lấy con người làm căn bản. Ví dụ: Trước 1975, học sinh miền Nam chúng ta được hấp thụ một nền giáo dục nhân bản.
Nhân đạo: đạo lý của người. Ví dụ: Chính phủ VNCH áp dụng một chính sách nhân đạo đối với tù binh Cộng Sản.
Nhân hậu, nhân từ: Ví dụ: Hãy lấy lòng nhân từ mà cư xử với nhau! Bà Năm là một phụ nữ nhân hậu.
Nhân đức: Ví dụ: Ăn ở nhân đức thì sẽ được Trời Phật đền bù xứng đáng.
Nhân tính: Mang tính chất con người. Ví dụ: Bọn Cộng Sản đã thảm sát gần 7000 thường dân Huế trong Tết Mậu Thân. Đúng là bọn người đã mất nhân tính.
Nhân vị: Coi trong vị trí con người trong xã hội. Ví dụ: Chủ thuyết Nhân Vị là cơ sở để xây dựng xã hội, là ngọn đuốc soi đường của nền Đệ Nhất Cộng Hoà.
Nhân trị: Dùng nhân đức trong chính sách cai trị; đối nghịch với Pháp Trị là hoàn toàn dùng pháp luật mà cai trị.

Tóm lại, có quá nhiều chữ hay, đúng ghép với chữ NHÂN; tại sao cứ lúc nào cũng NHÂN VĂN?

Hỏi 6:

Còn “văn hóa” cũng vậy. Rất nhiều người nói rằng họ rất bực khi nghe những câu như “văn hóa ẩm thực”, “văn hóa cư xử”, ông nghĩ sao ?

Đáp:


Có lần đọc bài báo ở Việt Nam nói về chuyến du lịch ở Nhật; thay vì viết :”Người Nhật không có lệ cho hay nhận tiền ‘tip’” thì lại bày đặt văn hoa rằng: “Người Nhật không có văn hoá típ.” Không rõ quí vị nghe có thuận tai không?

Đỗ Văn Phúc


Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2026

Kỷ Tâm Chúc Mừng Xuân Mới 2026


Vĩnh Long 16/02/2026

Chào Chị Kim Oanh

Đêm 29 Tết thiêng liêng đã về, khi đất trời giao hòa, nhà nhà sum họp bên mâm cơm tất niên, thắp nén hương trầm tiễn năm cũ và đón chào năm mới.

Em kính chúc gia đình Chị một đêm giao thừa ấm áp, đoàn viên, tràn đầy yêu thương.
Chúc Gia Đình Chị năm mới thuận buồm xuôi gió, làm ăn phát đạt, vạn sự cát tường như ý.

Mong cho năm mới mang đến nhiều may mắn, bình an gõ cửa, tài lộc vào nhà, niềm vui đong đầy như pháo hoa rực sáng giữa trời xuân.

Em của Chị
Kỷ Tâm

Thứ Hai, 9 tháng 2, 2026

Thơ Tiếp Nối Các Táo Cùng Vui 23 Chạp


Xin phép cô Út cho góp thêm vài chữ (cho vui) trong sớ của táo Kim Oanh Long Hồ Vĩnh Long nha.
..............
"Kính chúc Ngọc Hoàng
Vạn sự an khang
Thần xin lui gót...."

Để về lo nốt
Chuyện Blog Long Hồ,
Kịp gởi thầy cô
Vui xuân Bính Ngọ
Ngọc Hoàng vạn thọ
Kính mừng vạn thọ là vạn thọ.
Táo Kim Oanh kính báo


Nguyễn Tích Lai

***
(Xin tiếp Táo Kim Oanh)

Hăm ba tháng chạp
Oanh Táo về trời
Chẳng phải đi chơi
Mà đi báo việc
Táo bà thứ thiệt
Ở miệt Úc châu
Nổi tiếng bấy lâu
Long Hồ văn bút
Mở lời xin chúc
Thượng đế Ngọc hoàng
Long thể an khang
Tâm thần sáng suốt
Giờ thần kể tuốt
Những chuyện thế gian
Dòng dõi họ hàng
Trong làng bút Việt
Thần xin nói thiệt
Văn bút miền đông
Ở miệt dòng sông
Tên Potomac
Có công nhiều nhất
Hồng Thủy chủ nhà
Đã bao năm qua
Đứng đầu - chủ tịch
Lập nhiều kỳ tích
Trau chuốt thơ văn
Thi sĩ văn nhân
Khắp nơi góp tiếng
Trổ tài cống hiến
Gìn giữ nếp xưa
Ai nấy đều ưa
Miền đông văn bút...


(còn tiếp, sang năm)

Phong Châu
***
Táo Quân Thơ Mộng Long Hồ Vĩnh Long

Táo quân vội vã chầu trời
Bẩm báo buồn vui sống đời thế gian
Năm qua cũng được cung đàn
Thanh bình nhân nghĩa an khang vui mừng...

MD.02/11/26
LuânTâm
Thân cảm tặng "Táo Quân Long Hồ Vĩnh Long"
của Táo Kim Oanh

***
Táo Tân Thời...

Hôm nay Ông Táo về Trời
Cuỗm con cá lóc để dành nấu canh
Bà xã cứ chạy loanh quanh
Vừa tra, vừa hỏi, cá tôi đâu rồi
Anh chồng ngửa mặt nhìn Trời
Ông Công, ông Táo, cuỗm rồi bà ơi
Thôi đừng có hỏi lôi thôi
Đi ngay ra chợ mua con gà về
Thế là yên chuyện mọi bề

😃
Nghiêm Cường

Thứ Sáu, 6 tháng 2, 2026

Chúc Mừng “Một Thoáng Hương Xưa” - Huỳnh Chiêu Đẳng

 

Chúc mừng cô, đóa oanh vàng hót lạ
Gieo vần thơ, dệt cả những tâm tình
“Một Thoáng Hương Xưa” - ngời sắc lung linh
Quà tinh thần, gởi lòng mình vào chữ.
Bao ký ức tưởng chừng như an ngự
Nay bỗng về, rạng rỡ giữa ngàn khơi
Nhờ bàn tay thi sĩ trẻ rạng ngời
Võ Phú kết... ước mơ thành hiện thực.
Văn Bút Đông Bắc - niềm vui náo nức
Lan tỏa xa, thơm ngát đóa hoa đời
Kính mời anh chị cạn chén đầy vơi
Cùng chung thưởng... nụ cười Kim Oanh nở.


Huỳnh Chiêu Đẳng

Hiện Thực Giấc Mơ - Lộc Bắc

 

Tranh bìa Một Thoáng Hương Xưa
Một tà áo trắng gió đùa tóc mai
Ngây thơ cặp sách trong tay
Trường Tống Phước Hiệp giờ đây dặm ngàn

Những bài hồi ký đầy trang
Tình yêu, tuổi trẻ mang mang vui buồn
Hương xưa, nếp cũ tràn tuôn
Mang sang miệt dưới ở luôn xứ người

‘Hương Xưa Một Thoáng’ tung bay!

Lộc Bắc
Feb26

Lời Cho "Một Thoáng Hương Xưa" - Phong Châu

 

Những trang sách ghi đầy kỷ niệm
Một Thoáng Hương Xưa bỗng trở về
Gió mây xa bên trời én liệng
Thẩn thờ xin gửi chút hồn quê

Phong Châu

Còn Đó Hương Xưa - Túy Hà



Hương xưa một thoáng, ừ! một thoáng
Đã cũ sao còn như mới nguyên
Nam bộ hương thơm từ cố xứ
Theo chân ly khách đến nơi này

Vẫn nghe sóng nước Long Hồ gọi
“Một Thoáng Hương Xưa” một kiếp người!

Tuý Hà
 

Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2026

Buồn Vương Khoé Mắt



Tôi quen nàng thưở còn cắp sách
Tuổi mộng mơ, mắc cở nụ hôn đầu
Nữa vầng trăng thức suốt đêm thâu
Lòng thao thức viết tên nàng trên giấy

Tôi yêu nàng thuở còn vụng dại
Ngang nhà nàng tim hồi hộp làm sao!
Nàng nhìn tôi như vẽ nghẹn ngào
Trong đáy mắt một tình yêu thầm kín

Tôi thương nàng phút giây bịn rịn
Tiễn đưa tôi ngày nhập ngũ lên đường
Buổi sáng hồng còn đẫm màn sương
Nàng khẽ nói cho em đưa anh nhé !

Nàng từ đó buồn vương khóe mắt
Tôi ngậm ngùi nuối tiếc buổi phân ly
Nhớ làm sao lúc biệt kinh kỳ
Người con gái một tình yêu trong trắng.

TrầnThanh

14/04/2009


Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2026

Hằng Nga Và Kim Oanh


(Chị Tặng Kim Oanh)

Lung linh huyền ảo trăng ngà
Êm êm làn gió lòa xòa tóc mây
Thuyền trôi trên những bóng cây
Hương thơm nhè nhẹ ngất ngây tâm hồn
Im sâu vang vọng trong lòng
Khen ai khéo vẽ chị Hằng thiên nhiên
In bao nét đẹp thanh hiền
Mảnh mai nhẹ gót lướt xuyên qua cành
Oh hay tiên nữ giáng trần
Ao xuân cá ngẩn ngơ nhìn đắm say
Nắng ơi đừng vội vén mây
Hướng dương lay động tiên bay về trời


Dương Việt-Chỉnh 
Ngày 9/1/2026    

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2025

Kỷ Tâm Chúc Mừng Giáng Sinh Và Năm Mới 2026


Vĩnh Long 24/12/2025

Chào Chị Kim Oanh
Nhân dịp Giáng Sinh 2025, em xin Gia Đình Chị có một mùa Giáng Sinh An Lành và ấm áp Hạnh Phúc tràn ngập tiếng cười.


Sắp bước sang năm mới, em không quên, kính chúc Gia Đinh Chị An Khang Thịnh Vượng và tràn đầy Niêm Vui.

Em của Chị
KỶ TÂM



Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2025

Hành Trình Của Thơ



Thơ đã lên ngôi chốn học đường
Thơ hằng khao khát thuở yêu đương
Thơ vui suốt tuổi trai khờ khạo
Thơ ủ trong tim gái nõn nường

Thơ vẫn mênh mang lời giản dị
Thơ nào trau chuốt ý văn chương
Thơ luôn nung nấu tình non nước
Thơ mãi âm vang nghĩa xóm phường

Thơ lúc đăng trình theo lý tưởng
Thơ mùa binh lửa giữ quê hương
Thơ reo đuổi giặc ngoài biên ải
Thơ giục hành quân khắp chiến trường

Thơ xót xa ai nằm nghĩa địa
Thơ ngùi thương kẻ gối phong sương
Thơ đau mối hận ngày vong quốc
Thơ giận lòng tham lũ bạo cường

Thơ buổi lên đường đi tị nạn
Thơ đời xa xứ sống tha phương
Thơ luôn khắc khoải tuồng dâu bể
Thơ vẫn u hoài cảnh nhiễu nhương

Thơ nguyện dân tình thôi thống khổ
Thơ cầu đất nước xóa tai ương
Thơ xin thâm tạ người tri kỷ
Thơ ạ, yêu thơ đến lạ thường!

Nguyễn Kinh Bắc