Hiển thị các bài đăng có nhãn Lưu Niệm Gia Đình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lưu Niệm Gia Đình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2026

Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ Thông Báo Phát Hành Tập Sách “Một Thoáng Hương Xưa" - Lê Thị Kim Oanh - (Y Thy Võ Phú)


Kính gửi quý văn thi hữu,

Sau gần một tháng miệt mài trình bày nội dung, thiết kế hình bìa và điều chỉnh qua nhiều lần để đạt được sự hoàn chỉnh tốt nhất, tập sách “Một Thoáng Hương Xưa” của văn thi sĩ Lê Thị Kim Oanh đã chính thức được gửi đến nhà in để tiến hành in ấn và chuẩn bị phát hành.
Link:

Tác phẩm dày 463 trang, khổ lớn 6 x 9, gần 100 bài viết gồm tản văn, tùy bút, bút ký, truyện ngắn… kèm theo hình ảnh minh họa, phản ánh một không gian ký ức phong phú, giàu cảm xúc và chiều sâu nhân bản. Đây là kết quả của một quá trình miệt mài chữ nghĩa nghiêm túc, bền bỉ và đầy tâm huyết của tác giả.

Nhân dịp này, Võ Phú xin được bày tỏ lòng tri ân chân thành đến quý văn thi hữu đã quảng đại ủng hộ về mặt tài chánh, góp phần giúp các văn thi hữu (đặc biệt là những người chưa có tác phẩm riêng) có cơ hội hoàn thành và ra mắt đứa con tinh thần của mình. Sự nâng đỡ quý báu ấy không chỉ mang ý nghĩa vật chất mà còn là nguồn động viên tinh thần lớn lao cho sinh hoạt văn học chung của chúng ta.

Trân trọng kính mời quý văn thi hữu dành thời gian đọc bài Tựa của tập sách, như một lời dẫn nhập để cùng bước vào thế giới văn chương đầy hoài niệm và tinh tế của “Một Thoáng Hương Xưa.”

Kính chúc quý văn thi hữu luôn dồi dào sức khỏe, an vui trong đời sống, và tiếp tục đồng hành, nâng đỡ nhau trên con đường chữ nghĩa.

Trân trọng kính chào,
Võ Phú
====

Từ Long Hồ Đến Xứ Người: Một Không Gian Ký Ức Mang Tên Một Thoáng Hương Xưa của Văn Thi sĩ Lê Thị Kim Oanh

Một Thoáng Hương Xưa là tập sách đầu tay của văn thi sĩ Lê Thị Kim Oanh, một cây bút trưởng thành từ Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long; vùng đất hiền hòa thấm đẫm phù sa và ký ức. Rời quê hương sang Úc Châu, bà mang theo trong hành trang tinh thần của mình những kỷ niệm sâu lắng về gia đình, làng xóm và những năm tháng tuổi thơ. Suốt hơn bốn thập niên sống nơi xứ người, ký ức ấy không phai nhạt mà trái lại, được bà bền bỉ gìn giữ, chưng cất và nuôi dưỡng qua từng trang viết.

Một Thoáng Hương Xưa không chỉ đơn thuần là sự tập hợp của gần 100 bài tản văn, hồi ký, bút ký, thơ và truyện ngắn; mà còn mở ra một không gian ký ức giàu cảm xúc, nơi “hương xưa” của quê nhà được nâng niu và hồi sinh. Ở đó có bóng dáng thân thương của gia đình, những con đường làng, mái trường cũ, thầy cô tận tụy và một thời áo trắng học trò trong veo. Bằng giọng văn chân thành, nhẹ nhàng mà thấm sâu, Lê Thị Kim Oanh đã chắt chiu từng mảnh ký ức, lưu giữ chúng với tất cả sự trân trọng và yêu thương, để Một Thoáng Hương Xưa trở thành không chỉ là một cuốn sách, mà còn là nhịp cầu nối liền quá khứ với hiện tại, quê hương với xứ người, và trái tim người viết với người đọc.

Lê Thị Kim Oanh lớn lên tại xã Trung Ngãi, quận Vũng Liêm, tỉnh Vĩnh Long; từng theo học Trường Nữ Trung Học Tống Phước Hiệp, bà mang trong mình một nền tảng ký ức rất đậm đặc về miền Tây sông nước và mái trường nữ sinh ngày cũ. Sau biến cố lịch sử, bà định cư tại Melbourne (Úc) từ cuối năm 1979. Dù phải tiếp tục học tập, đi làm và thích nghi với cuộc sống mới, nhưng văn chương vẫn luôn song hành như một mạch ngầm bền bỉ. Với bà, viết không phải để “làm văn”, mà là để giữ lại những gì đang dần phai mờ theo thời gian.
Cuốn sách Một Thoáng Hương Xưa đúng như tên gọi: không ồn ào, mà lan tỏa bằng những thoáng hương ký ức rất nhẹ, rất thật.

Nội dung sách trải rộng trên nhiều đề tài quen thuộc nhưng giàu chiều sâu nhân bản:

Gia đình, đặc biệt là hình ảnh cha mẹ với những hy sinh thầm lặng qua các bài viết như: Bản Đồ Của Má, Ba Má Mãi Mãi Là Mùa Xuân, Cây Bông Giấy Của Ba, Cây Hoa Giấy 31 Năm Tuổi Của Ba, Cùng Má Kể Chuyện Đời Xưa!, Cuốn Tự Điển Sống!, Đêm Xuân Trò Chuyện Cùng Má!, Hành Trình Của Mẹ, Lưu Vật Dấu Yêu Một Thời Của Ba Má, Tưởng Nhớ 25 Năm Giỗ Ba...

Thầy cô và mái trường xưa, nơi trường Tống Phước Hiệp, Long Hồ, Vĩnh Long được nhắc lại nhiều lần như một miền ký ức không thể tách rời qua các bài viết: Kỷ Niệm Ngày Về Trường Xưa, Lời Cho Thầy Châu Văn Kiêm, Lời Cuối Cho Người Thầy Kính Thương, Đêm Hội Ngộ Kỷ Niệm 55 Năm Thành Lập, Tưởng Nhớ Cô Trần Thị Mỹ Trang, Tiếc Thương Thầy Dương Hồng Đức..., Ước Mơ Mãi Là Học Trò Nhỏ....
Tuổi học trò và tuổi thơ, với những hình ảnh đời thường thân thương: Cô Bé... Ngỗ Ngáo, Trái Me Dôn Dốt, Nhất Quỷ Nhì Ma Thứ Ba Học Trò...

Bên cạnh đó, sách còn ghi lại những bút ký du ngoạn qua nhiều không gian văn hóa khác nhau: từ Úc Châu, Anh Quốc, Canada, California, đến các nhà thờ, viện bảo tàng, những chuyến đi vừa mang tính địa lý vừa mang tính nội tâm: ABBA Voyage in London và Ước Mơ Của Tôi, Bốn Mươi Mốt Năm Sau Nơi Xứ Người 1974-2015, Buồn Vui Tị Nạn, Cambridge University và Thành Tựu Của Con, Đại Hội Thánh Mẫu La Vang Melbourne, Du Ngoạn Bằng Phà Từ Melbourne City Đến..., Viện Bảo Tàng Di Dân Melbourne, Úc Châu, St Michael And All Angels Bedford Park..., St. Paul's Cathedral, London Và Niềm Tin..., Úc Châu Hội Ngộ Houston...

Ở những trang viết này, người đọc thấy rõ một tâm hồn Việt luôn tìm cách đối thoại giữa ký ức quê nhà và hiện tại xứ người, giữa niềm tin, hoài niệm và hành trình hội nhập.

Văn phong của Lê Thị Kim Oanh mộc mạc, chân thành, thiên về tự sự và hồi tưởng. Bà không chủ trương cách tân hình thức hay dùng thủ pháp cầu kỳ; thay vào đó, bà để cho cảm xúc đi chậm, lắng sâu, và lan tỏa tự nhiên. Chính sự giản dị ấy tạo nên sức lay động: mỗi bài viết như một lời tâm sự nhỏ, nhưng góp lại thành một bức tranh lớn về đời sống tinh thần của người Việt xa xứ, đặc biệt là thế hệ phụ nữ mang theo ký ức quê hương trong vai trò người con, người mẹ, người gìn giữ nếp nhà.

Một Thoáng Hương Xưa vì thế không chỉ dành cho riêng tác giả, mà dành cho tất cả những ai từng có một miền tuổi thơ để nhớ, một mái trường để thương, một quê hương để quay về trong ký ức. Đây là một cuốn sách đọc chậm, đọc để lắng lại, để nhận ra rằng: giữa bao đổi thay của đời sống tha hương, hương xưa vẫn còn đó, chỉ cần có người đủ kiên nhẫn và yêu thương để gọi tên nó bằng chữ nghĩa.

Với tập sách đầu tay này, văn thi sĩ Lê Thị Kim Oanh đã âm thầm ghi dấu một tiếng nói riêng: tiếng nói của ký ức, của ân tình, và của một tâm hồn Việt luôn hướng về cội nguồn; dù đã đi xa nửa vòng trái đất.

Y Thy Võ Phú
Richmond, Virginia
Ngày đầu năm 2026
-----------------
Y Thy Võ Phú

——o0o——
Link đặt mua sách:

Thứ Năm, 30 tháng 10, 2025

Đón Mùa Xuân Mới!

 
 ( Mùa xuân đón Ba)
Ba thương yêu ơi!

Mùa mới lại trở về trong khu vườn nhỏ, hoa muôn màu khoe sắc, chim hót líu lo.
Bên hàng hiên, có một ​"con bé​" ngồi nhâm nhi cà phê nhớ về ba của mươi năm trước. Đúng là với ba con cái lúc nào cũng bé bỏng phải không ba. Ba ơi, ba cùng con đón mùa Xuân mới nha ba.
Ngay cả cây hoa giấy của má tặng cũng đơm hoa tươi cười trong nắng sớm. để cùng ba vui với ngày mới đón xuân sang.
Con nhẹ lật trang ký ức, kỷ niệm lại ùa về.

Xuân đã về trên ngàn cây nội cỏ
Như tình yêu con bày tỏ cùng Ba
Vườn nhà xinh lắm nở rộ muôn hoa
Trang ký ức bao thiết tha trìu mến.

(Hoa Biện Lý - Quà của má cho con)

Hồi xưa khi ngày đầu con đi học, lớp vỡ lòng do thầy Suốt dạy, lớp học cũng là nơi nhà thầy ở, con đường đất đến nhà thầy nhộn nhịp học sinh. Ba má sắm cho con cái cặp đệm (đan bằng lát), chiếc nón xếp thật gọn để vào cặp, khi tan học trời nắng mới mở bung ra, vành rộng mát mẻ vô cùng.

Mới vào học đã có nhỏ bạn Bé Em, con của chú Ba Dẫn tiệm Tạp Hóa đối diện nhà. Bé Em rất thích con, nên thường lén lấy kẹo cho, con giấu đầy trong ngăn cặp. Một hôm má soạn cặp và thấy sao mà nhiều kẹo, má tra hỏi con, má bắt con trả lại và ba má quyết định không cho đến lớp nữa, chỉ trong một tuần ngắn ngủi.

Thế là từ đó Lớp vỡ lòng tại gia, thầy cô giáo chính là ba má của con.
Con học ở nhà cho đến lớp Ba mới xin vào trường Tiểu Học Giồng Ké.Ba là người đầu tiên đưa con vào lớp.
Biết học nhảy nửa chừng, ba má sợ con không theo kịp chúng bạn, nên dạy trình độ rất cao. Ba má ơi, nhờ vậy mà học lực xếp giỏi, con được thầy cô thương yêu, suốt những năm Tiểu học, thầy cô chọn con là người mang về nhà, Sổ Điểm, Sổ Điểm Danh, phấn viết bảng.. Con “oai”  quá phải không ba, con cám ơn “ thầy cô ba má “ của con nhiều lắm.

Trong lớp bạn bè thương, hai nhỏ bạn Đậm và Phấn từ ruộng ra học, ngày nào cũng mang cho con những trái Me Keo bùi bùi, trái Ô Môi thơm ngon. Lần này hết bị má bắt rồi, vì chúng con ăn sạch giờ ra chơi… con gái ba ranh mãnh quá phải không ba hihihi…

Xong hết năm tiểu học, con đậu và Đệ Thất trường Trung Học Tống Phước Hiệp. " chính má may từng chiếc áo dài, lần đầu mặc áo dài đi học, con run run xúc động không cài nổi nút áo. Tay má nâng niu cài từng nút áo cho con. Xong má vuốt ve từ vai xuống vạt áo, mỉm cười "con gái má như con chim bồ câu trắng vậy, ráng học nhen con". Nhớ hoài hình ảnh ấy, làm sao con quên được má phải không ba.

Năm 69 đậu vào Đệ Thất
Ngày tựu trường. Ôi ngây ngất lòng tôi!
Mặc áo dài sao lòng bối rối
Mẹ vui say, nút áo vội cài thay
Trong gió tà áo mới bay bay....

( Lớp Đệ Thất /8 - Kim Oanh đứng hàng đầu từ trái, mặc chiếc áo dài Má may)

Buổi tựu trường đầu tiên ấy, ba đèo xe đạp chở con đi học, con hỏi sao ba không chở con đi xe gắn máy. Ba bảo, có nhiều điều ba muốn căn dặn con. Đúng rồi đi xe đạp thời gian dài hơn. Cũng nhờ vậy con được ôm vòng eo ba, áp mặt vào lưng ba, ôi mùi thơm mồ hôi đặc biệt của ba.

Ba đèo xe nhỏ nhẹ dạy từng lời
Đôi tay nhỏ đẫm mồ hôi
Ôm eo ba tim reo… hồi hộp lạ
“ Con nhớ học chớ lo ra
Giỏi ngoan cuối năm Ba Má thưởng quà
Đừng theo bạn bè chọc phá
Tan Ba đón, Má ở nhà chờ nhe….”
"Dạ thưa Ba, con đã nghe!"

Bước vào trường, con phập phồng, hồi hộp, ngoái lại nhìn, ba vẫn đứng ở cổng cười vẫy vẫy tay, như truyền cho con sức mạnh và nghị lực để bước theo lối dẫn vào lớp, rợp bóng mát với những hàng cây Huỳnh Đàn, Phượng Vỹ. Con tự tin hơn và vui vẻ, rộn ràng bước đi trên con đường thêu hoa nắng.

Sân trường xanh màu ngăn nắp hàng cây
Xoay lại nhìn Ba vẫn đấy
Nhìn con cười tay vẫy vẫy… thương yêu
Bớt âu lo bớt sợ đi nhiều
Tự tin bước trên đường thêu hoa nắng.

Má còn kèm dạy tiếng Pháp cho con đến năm Đệ Ngũ, hết khả năng của má, thì ba là người kèm tiếng Pháp cho con đến năm Đệ Nhất. Ba đã cho con nên vóc nên hình và nắn nót con có một trí khôn để bước ra đời không nghi ngại.
Mỗi dịp hè, ba má khuyến khích cho con lên Sài Gòn trau dồi Sinh ngữ, nơi đó có đủ nhu cầu, trình độ cao hơn, tiến bộ hơn. 


Ba dẫn đưa con từng bước khởi đầu….Mọi khó khăn, mọi nghịch cảnh, cùng tình yêu thương vô bờ bến, ba má đã dẹp sạch những con đường đầy chông gai, sỏi đá… để bước chân con được ung dung, tâm yên lành vững tiến đến tương lai.

Con là con chim mới ra ràng, đã sống hồn nhiên trong chiếc lồng son êm ái…dù qua bao nhiêu giông bão vẫn đủ lớn chấp đôi cánh bay xa...vào khu vườn Đại Học đầy hoa thơm cỏ lạ... Một khung trời mới tươi sáng. Ôi đẹp sao!

Tình Cha nghĩa Mẹ đẹp sao
Mẹ thao thức hát ca dao canh tàn
Gian lao khổ nhọc Cha mang
Mong con hạnh phúc vô vàn giấc say!

Ba ơi, bao yêu thương, bao tâm tình con còn ghi khắc mãi không quên. hôm nay tưởng nhớ 28 năm ba rời xa con cháu, con lật từng trang... từng trang ký ức để kể cho con cháu nghe, cũng như nhắc nhỡ chính bản thân con. Con sẽ cố gắng sống sao cho đẹp lòng ba má và ….

Gom yêu thương con gói trọn tâm tình
Dâng tất cả đến hồn linh Ba má
Công dưỡng nuôi lòng con xin cảm tạ
Ân nghĩa dầy tấc dạ chẳng hề phai!

Con cảm ơn ba má đã cho con được làm con của ba má…trước cũng như sau và mãi mãi…. 

Thương yêu con gái 9 gửi về Ba

Lê Thị Kim Oanh
Melbourne 30.10.2025
Giỗ lần thứ 28 của Ba.

***
Mục Lục: Những Bài Văn Khác: Nhấp vào Links














Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2025

Trung Thu Tôi!

Tuổi thơ tôi!


Tết Trung Thu là lễ hội truyền thống lâu đời, trăng rằm tháng Tám tròn xoe, sáng soi khắp làng. Lũ trẻ lòng tràn đầy niềm vui, tụ năm tụ ba vót tre, quậy hồ, cắt giấy, chuẩn bị đèn cầy,  để hoàn thành chiếc lồng đèn rước lễ trong đêm. Đặc biệt mỗi đứa có một chiếc đèn khác nhau. Nhịp trống vang lên, từng đứa nối đuôi nhau cùng cất tiếng hát,  những bài ca nhi đồng.


Lễ hội tháng Tám trong Làng
Hát lên, nhịp trống rộn ràng niềm vui
Ánh trăng soi sáng bầu trời
Đèn lồng muôn sắc đẹp ngời tuổi thơ

Nhà nhà đều có chiếc đèn treo trước cửa, dù giàu hay nghèo cũng không thể thiếu. Người lớn chuẩn bị những chiếc bánh Trung Thu thơm ngon, cùng nhau quây quần kể chuyện. 

Thuở ấy Chú Cuội và chị Hằng luôn trong suy nghĩ non nớt, câu chuyện cổ tích bí ẩn và cứ mãi tìm tòi...tưởng tượng ...

Hạnh phúc ấy vẫn còn mãi trong tiềm thức của mỗi người, dù qua biết bao thay đổi với thời gian.


Tuổi mơ tôi!

Môt thời con gái mộng mơ. Tâm sự chẳng dám tỏ cùng ai, 
đêm đêm nhìn xuyên qua kẽ lá, chỉ có vầng trăng làm chứng, chỉ có trăng nghe được những lời tâm sự, kể lễ thiết tha... Làm như Trăng là người trong mộng vậỵ....


Kìa hãy lén xem! Trăng ngại rồi
Núp sau nhành lá trộm nhìn thôi
Lắng nghe rạo rực tim sai nhịp
Trăng có bồi hồi thở hộ tôi

Bao nhiêu thầm kín, bao nhiêu tâm tư trút cạn, chỉ mình trăng thấu tận ruột gan...chỉ có trăng ve vuốt vai gầy, được tựa đầu cho mộng đầy....bay cao.

Trăng ấp ủ ngoan dỗ giấc ngon
Chớ nên trằn trọc kẻo hao mòn
Tình tôi tạm trú đêm trăng nhé!
Gối tựa vai trăng.. mộng rất tròn

Thuở ấy chẳng còn bánh ngọt lồng đèn, mà sao ngọt ngào đến thế, đáng yêu đến thế! Ánh mắt ai xuyên suốt như ánh trăng, dịu êm, nồng nàn cho đêm khuya tròn giấc. Đêm tàn rồi chỉ còn lại trăng với tôi...

Canh đã tàn rồi trăng vẫn non
Bài hát trăng ru thắm cuộc đời
Khép mắt huyền mơ tình vời vợi
Quay quắt yêu rồi... trăng với tôi!

Rồi thời gian vụt qua mau, ngày tháng mơ mộng ấy cũng theo dòng đời trôi nổi... lạc về chốn mịt mờ trong ánh trăng  tan...


Tuổi muộn tôi!

Trăng thiếu phụ ai nhìn không ngơ ngẩn
Đường vào yêu lối dẫn có ai ngờ
Đêm nên thơ lá xanh tình hò hẹn
Thôi cứ vờ để trăng vẹn tiếng yêu

Trung thu nay chỉ là câu chuyện của ký ức, muộn màng, nhưng trăng vẫn như xưa, sáng soi, rực rỡ một góc trời, tiếng lòng tâm sự cùng trăng... nói hoài nói mãi... suốt đời chỉ có tri kỷ trăng thôi!

Trăng Thu ơi, đêm nay bên hiên nhà, trăng có bình yên, có mỉm cười, có thấy một bóng gầy... gầy mòn ngóng đợi ...đợi đến lúc trăng tan.... tan vào nỗi nhớ .... vật vờ ....tìm trăng!

Trăng xuyên suốt tận đáy tim
Thấu tình Nỗi Nhớ thệ nguyền cùng Trăng
Âu yếm đầu tựa vai nằm
Đêm dài bất tận.. thì thầm lời ru

Song ngoài dày đặc sương mù
Trăng thưa dần khuất …thiên thu ảo mờ
Nỗi Nhớ hụt hẫng tỉnh mơ
Ôm ghì hạnh phúc vật vờ ...tìm Trăng


Kim Oanh
Trung Thu 2025

 Mục Lục: Những Bài Văn Khác: Nhấp vào Links






Thứ Tư, 24 tháng 9, 2025

Đêm Xuân Trò Chuyện Cùng Má!

(Trà Vinh 1957. Con được 5 tháng tuổi trong bụng Má)

Má ​thương yêu của con ơi.

Một mùa xuân nữa đang trở về với khu vườn đầy màu sắc, chim ca, hoa rộ nở xinh tươi. Đặc biệt xuân nay theo Phật giáo đúng vào mùa Vu Lan, bên Công giáo là Năm Thánh mỗi 25 năm mới đến một lần. 
Má ơi! Giỗ của Má cũng đúng dịp này. Vui quá phải không ba má của con!

Vậy đêm nay má con mình cùng nhau tâm tình ôn lại những ngày đầu đến xứ người nha ba má..

Đã 23 năm má rời xa cũng đã 23 năm con có những giờ phút lặng lẽ, lật lại ký ức và những lưu vật quý báu đối với con.

Ngày đầu tiên má đế Úc, trong phòng ba má con đề 2 bộ Pyjama, 2 chiếc đồng hồ Seiko, Khăn tắm, khăn mặt, kem và bàn chải đánh răng. Riêng má con để thêm quyển nhật ký và cây viết. Má vui mừng hiện trên gương mặt, cầm quyển nhật ký, cây viết là món quà đắc ý, Má cười nói " sao con hiểu ý má vầy" rồi nói với ba "con Oanh ý tứ vậy đó" Má ơi, vì con được má truyền cho con giống má mà, ngày xưa xửa khi vừa lớn, con cũng có 1 quyển nhật ký, chỉ có nó là người bạn tin cậy nhất để mình có thể tâm sự, bộc bạch hết đáy lòng mình phải không má, và nó cũng là tri kỷ là nguồn vui cho mình hy vọng tin yêu.

Tuy nhiên má cao siêu hơn, má ghi chép nhiều điều quý nhất,má ghi chép về gia phả, ngày giờ sanh​, ngày giờ mất của ông bà ngoại, ông bà nội, cô bác cậu dì, họ hàng, ​a​i còn ai mất. Nếu không có, ngày nay ai nói để chúng con biết. Ngoài ra những kết toán sinh hoạt của má hàng ngày. hàng tháng, hàng năm.... năm này qua năm khác, con còn giữ nguyên trong ngăn cặp đây.

Nhưng kết toán gì đây má hỡi, toàn là chi phí cho con cháu, dâu rể, họ hàng, còn kẹt lại ở Việt Nam. Sổ sách của má chi thì nhiều mà thu chẳng bao nhiêu, chỉ với số tiền an sinh xã hội chu cấp vừa đủ, vậy thì sao có dư, thì ra ba má đã chắt chiu, tiện tặn để chu toàn mọi thứ.Từ một thời tuổi trẻ cho đến tuổi già ba má vẫn miệt mài lo lắng, thương yêu, đùm bọc.

Nhìn lại 12 tờ khai sinh, của ba má và 10 đứa con thẳng thớm, được cất kỹ qua bao biến cố chạy loạn và nay đã đến Úc cùng ba má. hồ sơ con bảo lãnh, Sổ thông hành Việt Nam khi đến Úc định cư, giấy nhập cư vào Úc, giấy vào quốc tịch, sổ ngân hàng, thẻ Medicare đều vẹn nguyên.


Đọc lại những quyển tập, ba má đi học Anh Văn nét chữ đẹp đẽ, Khó ai có thể nghĩ đến hai ông bà tóc trắng phau, ngày nào cũng cắp sách đến trường. Con nhớ hoài lời Má nói " tại sao mình muốn con cháu phải học tiếng Việt để không quên cội nguồn, thì tại sao mình không học tiếng Anh để được gần gũi chuyện trò để hiểu con cháu hơn". Ngày ấy con còn chưa được suy nghĩ cấp tiến và tâm lý như ba má vậy.

Má ơi, con sẽ giữ tất cả báu vật của má gửi trao, đến giây phút cuối cuộc đời con, con sẽ trao lại cho hai đứa cháu ngoại của má tiếp tục giữ gìn, những gì má giao phó cho con má hãy yên tâm nha ba má.

Nhìn lại những tấm hình ngày má về với ba, cả một quãng đời sung sướng, vui buồn, tần tảo, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi, tươi tắn, hiền hòa... Những bức hình khi được an lành nơi xứ người, nụ cười rạng rỡ., phúc hậu...tràn đầy tin yêu.

Ba má đã chấp nhận cuộc sống mới dễ dàng, không muốn làm gánh nặng cũng chỉ vì thương con cháu, chúng đang bôn ba vớí cuộc sống cho gia đình nhỏ của các con. Nhìn lại, suy ngẫm lại con rất hãnh diện và lòng tràn đầy sự kính trong thương yêu chân tình của ba má dành cho chúng con.

(Hawthorn 1985, trước ngõ nhà con)

Một chặng cuối cuộc đời hạnh phúc an nhàn vì trách nhiệm và bổn phận làm cha mẹ đã hoàn thành như mong mỏi. Ba đã thanh thản ra đi trong giấc ngủ bình yên. Rồi má thấy ba về nói, ba đã xây nhà mới về đón má cùng đi. và má một lần nữa về với ba trong hạnh phúc ngọt ngào nơi vùng trời mới.

Má ơi, tuy mùa xuân... nhưng giờ đây ngoài trời đang mưa, lòng con cũng mưa .... nhưng những giọt mưa trọn vẹn niềm hạnh phúc vô biên vì được cùng má ba trò chuyện đêm nay.

Sáng mai ba má cùng ăn với con bữa cơm ngon miệng, hy vọng thức ăn con nấu được má chấm điểm trung bình là con mừng hết lớn rồi...hihihi....và giây phút ấm áp này ba má cùng Ông bà con lên đường bình an về nơi căn nhà mới của má ba....

Thuở 15 ba cưới má về
Chu toàn dâu thảo phu thê trọn tình
Mong con rực ánh bình minh
Chống chèo gian khổ gia đình ấm êm
Keo sơn kết chặt nợ duyên
Trước sau như một hương nguyền chẳng vơi
Đến khi nhắm mắt lìa đời
Thủy chung vẹn giữ về Trời có nhau
Ba má dòng suối ngọt ngào
Tấm gương lưu lại đẹp màu sáng soi
23 năm má đã xa rời
Đêm nay con nguyện với lời cầu kinh
Hồng ân huyền nhiệm lung linh
Một đời sống mới Thiên Đình thảnh thơi
Amen!

Thương yêu con gái thứ 9 gửi về Má Ba!

Lê Thị Kim Oanh
Melbourne Lần Giỗ thứ 23. 
24/9/2025

 Mục Lục: Những Bài Văn Khác: Nhấp vào Links









 

Thứ Tư, 22 tháng 1, 2025

Đưa Ông Táo Về Trời!


Hằng năm cứ vào ngày 23 tháng Chạp Âm Lịch, người Việt có tục lệ đưa Ông Táo về trời. Một số người Việt ở hải ngoại vẫn còn giữ phong tục này, vẫn lo sắm sửa, làm bánh mứt, hoa quả cho ngày Tết sắp đến. Tôi cũng không ngoại lệ.

Sau buổi cơm chiều xong, dọn dẹp bếp núc cho sạch sẻ, rồi chuẩn bi trà bánh, mứt kẹo, hoa quả để cúng đưa Ông Táo về trời.

Bao nhiêu năm trôi qua, tuổi đời chồng chất, thì kỷ niệm cũng chất chồng… Ngày 23 Chạp cho tôi nhớ lại những kỷ niệm thật vui, thận đẹp của ngày xưa.

Từ 23 cho đến 29 Tết, bà ngoại, ba má, anh chị em tôi quay quần bên bếp lửa. Bà ngoại làm bánh thuẩn, bánh gai, bánh hạnh nhân, ngoại quy tụ các cháu gái lại để phụ một tay.
Ba và con trai lo phần đặt bếp, cung cấp than củi, quạt lửa.
Má giao cho các con gái sên mứt. Nào là mứt chùm ruột, mứt bí, mứt dừa, mứt mãng cầu, mứt me. Bánh phục Linh, ánh bông lan, bánh men,bánh ít, bánh tổ….v.v…
Riêng bánh tét nấu vào đêm 30.

Năm tôi 7 tuổi, cũng 23 Chạp, má dạy tôi làm món dưa củ kiệu. Má nói thấy dễ mà không dễ nhen con, phải nhớ kỹ cách má làm đây.
Kiệu mua về cho vào ngâm nước tro ( nước lã hòa với tro bếp) để qua đêm. Sau khi ngâm xong thì vớt kiệu ra, lấy dao cắt bỏ phần đầu và rễ, má bảo cắt rể không được sát sẽ làm kiệu bị úng nước, cắt đầu không được để lại phần xanh. rồi lại đi đem ngâm với nước muối.
Ngâm xong thì vớt kiệu ra, rửa lại vài lần nữa cho sạch muối rồi mang kiệu ngâm vào nước phèn chua.
Vớt kiệu ra trải đều trên rỗ đem phơi nắng. Giai đoạn canh nắng cũng công phu, nắng táp quá, kiệu sẽ bị vàng, nắng yếu quá sẽ không đủ giòn.

Phơi nắng xong, đem đi rửa sạch lại với nước rồi vớt ra để thật ráo. Xếp vào keo thủy tinh.
Dùng giấm nuôi (vị chua thanh hơn) cho đường vào nấu lửa riu riu, cho tan đường, để nguội, cho vào kiệu ngâm. 
Để nơi thoáng mát trong vòng từ 7 ngày đến 10 ngày là có ăn.


Anh Tư tôi là người rất thích ăn dưa củ kiệu, anh ăn và khen ngon. Thế là tôi được má giao làm món này. Cũng từ đó anh đặt cho em gái biệt danh là "9 củ Kiệu". Nghĩ lại hồi nhỏ cũng vui. Làm món này cực nhất, thế mà được khen là thích chí rồi....không biết cực là gì.
Má ơi, con chỉ còn nhớ bấy nhiêu thôi, ngày nay chắc không ai cần nhớ nằm lòng nữa vì muốu nấu nướng làm bất cứ món gì đều có trên Internet đó má ơi. Nhưng cũng vì thế mà con nít ít nhớ đến kỷ niệm ngày xưa phải không má?!

Thời gian lại thấm thoát qua nhanh, "9 củ kiệu" đã lớn dần.... bổng một mùa xuân có người tình nguyện tự xưng là "Tôm khô", Nhấp rượu ngon, Tôm khô, Củ kiệu là mồi nhắm không thể thiếu nhau.  
Má nghe được cười ngất phải không má. Và anh Tư tôi cũng mất phần ăn. hihihi....

23 Chạp vẫn đến hàng năm, bao nhiêu yêu thương, nhung nhớ cứ ùa về....
Một khẩn cầu chiều nay, xin ông bẫm báo lên Ngọc Hoàng lời khấn cầu nhỏ bé thôi, Có được không, thưa Ông Táo?!.

23 tháng Chạp đến rồi
Bao nhiệu kỷ niệm trong tôi ùa về
Dù nay biệt dạng xa quê
Nhớ ngày Ông Táo lê thê khẩn cầu
Thiên đình ông nhớ trình tâu
Năm cũ xin hết khổ đau tai nàn
Nhà nhà hạnh phúc an khang
Một năm Ất Tỵ chúa chan tình người
Mùa xuân thắm đẹp xinh tươi
Cảm ơn ông Táo đem vui cho đời
Rộn ràng gian bếp luôn cơi
Lửa hồng ấm áp nụ cười chào xuân
Tạ ơn Ngọc Hoàng khai ân
Xin mời ông Táo dời chân chầu trời!

Và …và….
Cho con sống lại một thời
Kỷ niệm yêu dấu chẳng dời đổi thay!

Đa tạ Thần Táo!

Kim Oanh
Melbourne 23 Chạp 2024

 ***
Mục Lục: Những Bài Văn Khác: Nhấp vào Links









Thứ Hai, 9 tháng 12, 2024

Đất Thánh Mai Phốp, Giáo Phận Vĩnh Long Và Mộ Phần Nguyễn Phi Sơn


Từ cổng nhìn vào đất Thánh
Nhìn ra cổng Đất Thánh

Giuse Nguyễn Phi Sơn

Sanh: 24.10.1954
Trung Sĩ: I
Số Quân: 74/314581
Tiểu Đoàn 2 - Trung Đoàn 14
Sư Đoàn: 9 Bộ Binh
Tử trận: 23.2.1973
T, Xã: Thường Phước
Quận: Hồng Ngự
Tỉnh: Kiến Phong
Song Thận lập mộ.

  
Viếng Mộ & Hình Ảnh: Lê Thị Thu Thủy

Một câu chuyện thật cảm động của bạn tôi.
Tôi và Thủy là đôi bạn học cùng nhau từ Đệ Thất đến Đệ Tứ, trường Tống Phước Hiệp Vĩnh Long
Sơn là bạn anh tôi từ Đệ Thất đến Đệ Tứ trường Tư Thục Nguyễn Trường Tộ.
Do cơ duyên Sơn và gia đình tôi như là người thân ruột rà, còn Thủy và Sơn quen nhau thật dễ thương, một thời áo trắng thơ ngây.

Nhưng cuộc đời nghiệt ngã, Sơn bị động viên và đã hy sinh tại chiến trường. Đôi tâm đầu mãi mãi chia xa, Thủy là người tiễn đưa Sơn về nơi yên nghỉ cuối cùng ở Đất Thánh, Mai Phốp.

Sau năm 1975, tôi rời quê nhà xa xứ, tôi và Thủy cũng cách xa nhau. Tình cờ 2005 tôi gặp lại Thủy ở Vĩnh Long trong một cuộc hội ngộ. Hai đứa rưng rưng ngấn lệ, vui mừng khôn tả.
Thủy chỉ thích liên lạc qua đường bưu điện, nên mỗi lá thư đi về ôi thật là lâu....Thế là chúng tôi ít dịp liên lạc cùng nhau.

Mãi đến cận Giáng Sinh năm 2022. Thủy trở về tìm mộ của Sơn, đây cũng là mong mỏi của anh em tôi.
Thủy đến Mai Phốp​, lần tìm đến đất Thánh, thăm hỏi dân địa phương. Vì giờ đây mộ phần rất nhiều khó tìm ra. Thủy thầm nói cùng Sơn " Giận rồi hả, sao không cho gặp, xin lỗi anh mà"

Thủy kể lại, tình cờ gặp một người ở gần khu mộ, người này hay đến để thắp nhang cho mẹ và người thân. Thủy đưa hình Sơn cho người ấy xem. Người này bảo Thủy, hình như có thấy qua rồi, nhưng không rõ​ ở​ đ​â​u. Bây giờ đã trễ rồi, Thủy để lại số phone, khi nào tìm được họ sẽ báo tin. Thủy đón xe đò trở về Vĩnh Long.

Một thời gian không lâu, Thủy nhận được tin đã tìm được mộ của Sơn. Thủy cố gắng sắp xếp đi thăm Sơn. Thì ra lần trước Thủy đã đến gần mộ rồi mà không thấy. Người đàn ông cho biết là Mộ Sơn không có người thân chăm sóc, nhưng những người đi thăm mô cũng thắp nhang dùm.
Hàng năm trong nhà thờ có tổ chức dọn dẹp sạch sẽ cho những ngôi mộ hoang vắng và Cha làm lễ cầu nguyện 2 lần vào dịp Giáng Sinh và dịp Tết cho tất cả các Linh Hồn trong khu đất Thánh.
Thật xúc động! Xin tạ ơn Mẹ Maria và Chúa đã xót thương ban cho những Linh Hồn được an bình trong tình yêu của Mẹ, Chúa và những giáo dâu giàu lòng nhân ái nơi Thánh địa Mai Phốp này.

Oanh còn nhớ. Ngày xưa Thủy thích mặc áo tím, lần đầu Oanh và Hằng " bày mưu" cho Thủy Sơn gặp nhau. Sơn yêu cầu Thủy mặc màu áo tím khi lần đầu gặp gỡ ở nhà Oanh.

Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh anh mến là sân trường
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
Anh thay mực cho vừa màu áo tím....
(Thơ Nguyên Sa)

Sơn ơi! Từ năm 1972 chia tay Thủy. Giờ tìm được mộ phần Sơn 2022. Đã 50 năm dài... Nửa thế kỷ trôi qua, bó hoa tím trên mộ Sơn vẫn còn đẹp màu, vẫn xình tươi, và trái tim chung thủy của người đặt bó hoa này mãi mãi chẳng hề phai,
Thủy nhờ Oanh viết những dòng chữ này để chuyển đến Sơn. Sơn hãy yên nghỉ trong Nhà Chúa, hạnh phúc với lòng son sắt của Thủy nhé Sơn....và hạnh phúc với tình thương yêu của anh chị em Oanh nhen.
​Tạm biệt Sơn, cầu nguyện cho Linh Hồn Giuse Nguyễn Phi Sơn,  Mùa Vọng trông chờ Chúa đến trong an bình, hạnh phúc!

Thủy ơi! Cám ơn Thủy đã thay mặt, giúp anh chị em của Oanh viếng mộ Sơn, thắp nén nhang nguyện cầu cho Sơn. Cám ơn những hình ảnh dành cho cả nhà Oanh được nhìn lại gương mặt hiền hòa, vui vẻ, hồn nhiên của Sơn ngày xa xưa ấy.

Chúc bình an cho nhau trong Mùa Vọng này nha Thủy!
Thương nhớ nhỏ nhiều....!

​Kim Oanh
Mùa Vọng2024