Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2026

Bách Hợp Cài Áo


(Trưởng Hướng Đạo Trịnh Mỹ Phương (Phượng Hoàng Nhiệt Thành) phóng tác theo nhạc phẩm “ Bông Hồng Cài Áo"- Ý Thơ: Thầy Nhất Hạnh - Nhạc: Nhạc Sĩ Phạm Thế Mỹ - Hát: Trần Đình Phước.)

Tháng Bảy, năm 2008.Tôi về Sài Gòn thăm mẹ tôi đang bệnh nặng. Lần này, tôi cố gắng dành thời giờ đi thăm Nhạc Sĩ Phạm Thế Mỹ. Ông là một nhạc sĩ mà tôi ngưỡng mộ qua các bài hát do ông sáng tác như :Bóng Mát, Đan Áo Mùa Xuân, Nắng Lên Xóm Nghèo, Những Ngày Xưa Thân Ái, Tóc mây, Trăng Tàn Bên Hè Phố…Đặc biệt, một bài hát về Mẹ phỏng theo ý thơ của Thầy Nhất Hạnh. Đó là nhạc phẩm “Bông Hồng Cài Áo.”

Tôi chưa lần nào gặp mặt Nhạc Sĩ Phạm Thế Mỹ mà chỉ được nghe tên ông thôi! Phải mất hơn hai ngày tôi mới tìm ra nơi trú ngụ của ông, sau khi đã thăm hỏi nhiều nơi. Đó là một căn phòng nhỏ, nằm trên lầu một, phòng P-11, thuộc Cư Xá Vĩnh Hội - Quận Tư.

Nhìn ông nằm trên giường bệnh, dáng điệu uể oải, mệt mỏi. Tôi thấy xót xa vô cùng. Tôi hỏi thăm cô giáo Trần Thị Lý, là vợ nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ nguyên nhân nào đã khiến ông bị như thế! Cô cho biết là nhạc sĩ bị Stroke tất cả ba lần. Từ đó một phần cơ thể bị liệt. Ông nằm một chỗ đã lâu rồi, việc chữa trị rất khó khăn và vô cùng tốn kém.

Sau đó, tôi trình bày với cô Lý. Có một Nữ Trưởng Hướng Đạo Việt Nam tên Trịnh Mỹ Phương đang sinh hoạt Hướng Đạo ở San José, California đã dùng nhạc của bài “Bông Hồng Cài Áo” để phóng tác thành“Bách Hợp Cài Áo.”

Trưởng Mỹ Phương đã lấy các điều luật và lời hứa của Hướng Đạo đem vào trong bài hát này. Mục đích là nhắc nhở anh chị em Hướng Đạo phải luôn luôn áp dụng đúng luật và lời hứa của Hướng Đạo trong tất cả các sinh hoạt. Ngoài ra cũng để kính tặng các Trưởng Hướng Đạo lớn tuổi đã có công đóng góp và hy sinh cho phong trào Hướng Đạo Việt Nam. Đặc biệt, kinh tặng đến hai trưởng kỳ cựu của phong trào là Mai Ngọc Liệu và Trần Bạch Bích.

Tôi xin Nhạc Sĩ Phạm Thế Mỹ ký trên bài hát “Bách Hợp Cài Áo” để làm kỷ niệm. Cô Lý cho biết hai tay của nhạc sĩ bị liệt, nên không thể ký được. Vì thế cô mạn phép ký thay trước mặt Nhạc Sĩ Phạm Thế Mỹ với hàng chữ:

"Nhạc Sĩ Phạm Thế Mỹ đồng ý cho sử dụng trong sinh hoạt Hướng Đạo

Tôi cảm ơn cô Lý và chào từ giã Nhạc Sĩ Phạm Thế Mỹ. Trước khi ra về. Tôi xin được chụp hình kỷ niệm với Nhạc Sĩ Phạm Thế Mỹ và được sự đồng ý của cô Lý, mà chuyện này cô cho biết chưa bao giờ xảy ra. Vài tháng sau thì được tin Nhạc Sĩ Phạm Thế Mỹ mất. Ông mất ngày 16 tháng 01, năm 2009. Tôi đã gửi lời chia buồn đến Cô Trần Thị Lý và tang quyến.

Trần Đình Phước
(San Joses - California)

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2026

Tách Cà Phê Cạn! Nhưng....

( Một sáng Melbourne)

Một sáng cuối đông, bên góc nhỏ quán xưa ngày nào, cả hai riú ra riú rít nói chuyện trên trời dưới đất. Có lúc chỉ lặng im để dòng nhạc thay lời muốn nói.Thế mà cũng có lúc cà phê một mình. Để gọi thầm...

Thời gian ơi hãy trở về đây
Để nghe nhịp đập nhớ đong đầy
Nâng niu khoảnh khắc ngày xưa ấy
Ôm trọn vào lòng chất ngất say!

Thật là một khát vọng mãnh liệt! Lòng kêu gọi Thời gian ơi hỡi trở về đây  không còn là sự hối tiếc yếu đuối nữa, mà là một lời tuyên ngôn của tình yêu trong cuộc sống. Muốn được sống lại, không phải để sửa chữa sai lầm, mà để nâng niu và tô đẹp thêm từng khoảnh khắc bằng tất cả sự chín chắn của tâm hồn hiện tại.
Nếu ngày xưa ta sống bằng bản năng của tuổi hoa ngây dại, thì nay, với mái đầu bạc đầy trải nghiệm, ta lại muốn ôm trọn thời gian vào lòng với một sự chất ngất sâu sắc hơn.


Sự giao nhau giữa thời gian đã qua và lòng nhiệt huyết đã tạo nên một sức sống mới. Khi ta biết trân trọng thực tại bằng cách trân trọng cả quá khứ, thì thời gian thực sự đã trở về trong tâm khảm của ta rồi.
Cảm ơn ai đã cho tôi thấy một góc nhìn đầy bản lĩnh, thay vì sợ hãi thời gian, tôi chọn cách ôm trọn nó. Đó chính là sự tự do, tự tại lớn nhất của một tâm hồn đã đi qua bao thăng trầm trong cuôc đời.

Chẳng để ngày trôi vào lãng quên,
Chẳng để tình xưa phải không tên.
Ta gom nắng ấm, tô màu nhớ,
Dựng lại tình yêu thật vững bền.

Dẫu là khoảnh khắc thật mong manh,
Cũng hóa bài thơ ước mộng xanh. 
Bởi tâm ta đã thầm tâm niệm
Yêu cả nỗi đau, bước song hành

Một tách cà phê, một cơn mưa đông, nhạc nhè nhẹ và cảm xúc thành thơ... tất cả đã tạo nên một buổi sáng nơi này cùng buổi tối nơi kia.Thật sự tĩnh lặng và đầy xúc cảm. Cảm ơn ai đã để tôi được cùng lạc vào bến mê của những ngày xưa cũ ấy.

Thắp lên tia sáng bình minh
Pha thêm tuổi mộng lung linh gọi ngày
Ly cà phê đắng sáng nay
Dường như dư vị hương bay thơm nồng

(Hình Ảnh: Kim Oanh)

"Tách cà phê đã cạn, nhưng con tim không bao giờ cạn.",trái tim lắng xuống đáy tách, hình ảnh trước mắt cũng chính là hình ảnh biểu tượng nhất cho hành trình tâm tưởng mà ta đã đi cùng nhau. Tách cà phê dù nóng hay nguội rồi cũng sẽ vơi, thời gian dù nhanh hay chậm rồi cũng sẽ trôi, nhưng nguồn nhựa sống, tình yêu thương và những ký ức trân quý trong lòng thì vẫn luôn tràn đầy, không bao giờ cạn. Chính cái "không bao giờ cạn" đó đã giúp ta biến sự hối tiếc thành ân sủng, biến nỗi đau thành lòng biết ơn. biến cái lạnh mùa đông thành mùi hương nhớ. Và biến mái đầu bạc thành một trái tim son thấm đậm nồng nàn..

Cảm ơn ai đã cùng uống chung tách cà phê tâm hồn này. Một tách cà phê có vị đắng của quá khứ, vị nồng của tình người và hậu vị ngọt ngào của sự bình an.
Mong trái tim "không bao giờ cạn"  luôn rực cháy ngọn lửa yêu đời và hy vọng. Ngủ thật ngon người nhé, trong sự bao bọc của những kỷ niệm đẹp và tình yêu thương vô tận! 

Tiếng lòng tựa như một nốt nhạc trầm xao xuyến, khép lại bản giao hưởng ký ức của hôm nay bằng một sự dịu dàng đến nao lòng, những gì không nguyên vẹn, cho dù thời gian có thay đổi nẻo đường xưa, thì tâm hồn đã là tri kỷ trong nhau. Vẫn ân cần, tỉ mỉ dùng những sợi tơ kỷ niệm để khâu lành lại tất cả.

Vá vội thời gian giữ vẹn nguyên
Tâm hồn tri kỷ đẹp tinh tuyền
Đêm ngày nỗi nhớ hiệp duyên
Ngàn năm sau nữa hương nguyền chẳng phai

Kim Oanh
Một ngày cuối Đông. 2026



Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2026

Ngày Của Ba! (Father's Day2026)

 
Thắp lên ánh sáng đầu ngày
Mùa Xuân hoa nở vươn vai đón mừng
Lòng con rộn rã tự dưng...
Ngày 6 tháng 9  kính dâng món quà
Father's Day đến mời Ba
Tách cà phê nóng thiết tha ấm nồng
Ngạt ngào hương đượm ngọt lòng
Con quen mùi nhớ Ba bồng trên tay
Sao quên hạnh phúc mỗi ngày
Cùng Ba nhấp nháp tràn đầy niềm vui
Thương yêu chẳng phút nào nguôi
Nhìn Ba tâm đắc nụ cười vui say...

 Có phải vậy không Ba của con ơi!


Happy Father's Day 6.9.2026
Kim Oanh
Con gái 9 của Ba

Thứ Năm, 27 tháng 8, 2026

Đẹp Sao!

  

Tình Cha nghĩa Mẹ đẹp sao
Mẹ thao thức hát ca dao canh tàn
Gian lao khổ nhọc Cha mang
Mong con hạnh phúc vô vàn giấc say!
Vu Lan con có từng ngày
Công ơn dưỡng dục con hoài khắc tâm
Nguyện cầu theo nến hương trầm
Lời con tha thiết thì thầm đêm nay!

Kim Oanh
Vu Lan 2026

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2026

Mưa Ngâu Nhớ Người...

 

Từng giọt mưa dâng theo dòng chảy
Tìm đến người tháng Bảy mưa Ngâu
Lóng ngóng chờ đợi canh thâu
Để cho Chức Nữ lệ châu ngắn dài

Đã một thời luyến thương bỏng cháy
Lời cui cùng vẫn mãi yêu ai
Sông Ngân bắt lỡ nhịp sai
Chàng Ngưu chấp chới với tay nghìn trùng

Cầu Ô bắt lại nhịp tương phùng
Ngưu Chức hẹn thề mộng tình chung
Đôi tim lạc lối mê cung
Hai đầu nỗi nhớ gánh cùng nỗi đau...

Kim Oanh
Mùa Ngâu 2026

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2026

Một Thời Khai Phá - Huy Văn (Sóc Nhanh Nhẹn)

 
( Từ Internet)

(Thân ái gởi quý Trưởng/ Đạo Bình Than - Sài Gòn...)

“ …Lúc này tôi có nhiều thì giờ để chơi hơn để làm. Nhờ vậy mới có dịp gõ cho nhau vài dòng để hàn huyên. Thì giờ là tiền bạc! Câu này đã không còn ứng dụng vào trường hợp của tôi nữa rồi. Thì giờ của tôi dạo này được dành cho việc trau dồi trí nhớ. Nói thì nghe “ khoa học thực dụng “ lắm, nhưng thực tế chỉ là cơ hội cho mình nhớ về quá khứ vàng son. Nhớ về những kỷ niệm, những vui buồn, những mẫu chuyện khó quên của thời hoa niên đầy sinh động…

Trong những lần tư lự như vậy, tôi nghĩ thật nhiều và thật rõ, về bước chân khai phá, về thời hướng đạo huy hoàng nhưng ngắn ngủi của bọn mình. Nghĩ ngợi nhiều nên cũng buồn không kém. Một nỗi buồn không tên, xa vắng và lãng đãng thật lạ lùng. Không ai bắt mình nhớ. Nhưng quá khứ cứ như là một khúc phim thật dịu dàng làm mình ấm lòng mỗi khi ngồi nhớ lại...

...Mùa hè Sài Gòn, màu nắng Vũng Tàu, mưa chiều Thủ Đức, ngôi nhà kiêm Đạo Quán Bình Than của anh Toản (*), những đêm nhạc trong trại “Giữ Vững” 1970 ở Suối Tiên (**) và nhứt là những ngày Mậu Thân thảng thốt; ngày mà đám Kha Sinh tụi mình không cần 'khai phá' cũng biết phải làm gì, khi đi công tác tải thương cho các đơn vị của Quân Đội trong Chợ Lớn, tại Đồng Ông Cộ và Bình Triệu; hoặc quán xuyến Trại Tạm Cư Đinh Tiên Hoàng bên Dakao và xây cất lại nhà cửa cho đồng bào nạn nhân chiến cuộc năm Mậu Thân. Có thể nói, những ngày đó chính là khoảng thời gian mang dấu ấn trưởng thành về mọi mặt của bọn mình!

Hướng Đạo! Âm thanh nghe ấm lòng làm sao phải không bạn hiền?! Hướng Đạo! Đuốc sáng soi đường cho Kha Sinh tụi mình vượt gian khó để vào đời và…nhập cuộc. Hướng Đạo! Liều thuốc an thần đủ mạnh để trấn an tôi khi bước chân vào cổng Trung Tâm 3 Tuyển Mộ Nhập Ngũ. Hướng Đạo! Hành trang đầu đời giúp tôi vững tiến trong lúc tinh thần dao động đến tột cùng. Nhứt là khi đứng trước lằn tên, mũi đạn ngoài chiến trận...

...Mấy dòng điện thư này là để bạn hiền hiểu được phần nào sự trân trọng của tôi dành cho tình bạn của tụi mình TRONG TINH THẦN HƯỚNG ĐẠO, đồng thời cũng là mở đầu cho cơ hội ôn cố tri tân với nhau khi có dịp hay có thì giờ như hôm nay…”

Mấy dòng thư của anh bạn Nguyễn Tấn Quang (***) làm tôi bồi hồi nhớ lại quãng đời thật vui tươi và thật đẹp của thời Khai Phá trong môi trường Hướng Đạo. Chỉ với vài hàng thôi, anh đã đưa tôi về thế giới thật hồn nhiên của thời mới lớn và cũng đã làm tôi nhớ vô vàn về những kỷ niệm đã có với nhau, cũng như với một số bạn khác, nhứt là khi tham dự Trại Giữ Vững ở Suối Tiên cuối năm 1970.

Hướng Đạo! Khung trời “Khai Phá“ có lúc đã làm nhức đầu các Trưởng vì sự hăm hở của tuổi mới lớn. Một trong những hình ảnh dễ thương, nhưng cũng khá bốc đồng của tuổi trẻ “Khai Phá“ mà anh bạn thân và tôi đã góp mặt tham gia. Đó là lúc chúng tôi cùng với Tuần Kha Đinh Bộ Lĩnh / Kha Đoàn Chương Dương, thoải mái khoe quần Jean ( đa số là hàng nội hóa, mua ở Khu Dân Sinh ) khi quây quần sinh hoạt trong Tao Đàn, hoặc khuôn viên các trường Đại Học Sư Phạm, Kỹ Thuật Phú Thọ những tối Thứ Bảy, hay ngày Chúa Nhựt đẹp trời của Sài Gòn, trong khi “bà con“ Kha Sinh vẫn còn chung thủy với quần sọt ( short ) truyền thống.

Hướng Đạo! Ánh sáng của niềm tin vững vàng, đã giúp tôi vượt qua những mặc cảm cá nhân, những ưu tư và lo lắng tất yếu của những ngày chao đảo trong đời quân ngũ. Không thể quên được ánh mắt ngạc nhiên, nghi ngại rồi sau đó là hài lòng, pha lẫn chút khâm phục của vị Đại Úy Đại Đội Trưởng Khóa Sinh đã bộc lộ khi bạn rừng Lâm Hoài Nam và tôi từ Trung Đội 1 và 3 tình nguyện qua Trung Đội 4 ( Tr/Đ súng nặng ) vác đạn, chỉ để có dịp sinh hoạt chung với những bạn rừng khác, lúc còn trong Quân Trường Đồng Đế.

Càng không thể quên được những buồn lo cùng cực của thời chinh chiến rồi sau đó là năm tháng nhọc nhằn của lúc sa cơ, cải tạo. Ánh sáng, dù đôi khi rất le lói của thời Sắp Sẵn vẫn đủ để tôi bình định Tâm/Thần mà tự thắng để vượt thắng hoàn cảnh.

Hướng Đạo! Con đường thênh thang đã đưa tôi đến một chân trời đầy ắp tình thân giữa Người và Người, khởi đầu bằng những sinh hoạt nội bộ với các bạn Kha Sinh đồng trang lứa. Mỗi tuần chỉ gặp nhau một lần, nhưng là một lần thăng tiến về nhiều mặt.

Hướng Đạo! Ngọn lửa Khai Phá ngày nào vẫn âm ĩ cháy trong tôi. Hành trang hơn nửa đời người; vẫn làm tôi vô cùng hạnh phúc khi đắm chìm trong hoài niệm khi có dịp được đọc, hay nghe những câu chuyện xưa, từ nguồn bạn rừng thân ái nhứt hay qua những phương tiện thông tin khác.

Một thời Khai Phá! Một đời Hướng Đạo. Hành Trang để đời với cả một khung trời kỷ niệm. Một hăm hở rất “hồn nhiên“. Một hạnh phúc nhẹ nhàng nhưng rất sâu lắng khi nghe ai đó nói, hay nhắc tới những sinh hoạt “Tùng Nguyên“ cho tôi dù đã không có cơ hội Hợp Đoàn và về Rừng từ gần 60 năm qua!

Huy Văn (Sóc Nhanh Nhẹn)

(...Để nhớ Tuần Kha Đinh Bộ Lĩnh, Kha Đoàn Chương Dương, Đạo Bình Than. )

(*) Đạo Trưởng Hoàng Luyện Huỳnh Hữu Duy Toản QGHC. Lìa Rừng ( RIP ) năm 2016.
(**) Quán Cà Phê có nhạc sống và đêm biểu diễn của ban Văn Nghệ Đạo Bình Than tại Trại Họp Bạn Toàn Quốc/ Suối Tiên ( Tháng 12/1970 )
(***) Nguyễn Tấn Quang, RIP. Trung Đội Trưởng Viễn Thám, ĐĐ Trinh Sát/ LĐ5 BĐQ