Thứ Tư, 17 tháng 6, 2026

Hai Quê

 

Bài Xướng:

Hai Quê

LONG lanh HỒ nước chợt lòng
VĨNH biệt Quê ấy, LONG đong Xứ người...
Quê xưa ấy... đã xa rồi
Xứ người Quê kế..đón mời an nhiên  

Vô Nhiễm
02.06.2026)\

***
Bài Họa:

Hai Quê


Long Hồ nhắc nhớ đau lòng
Vĩnh Long cách biệt long đong phận người
Ly hương lận đận... qua rồi..
Melbourne hạnh phúc gọi mời... yên nhiên!

Kim Oanh
2.6.2026


Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

Mùa Đông Chạm Cửa


Một điều đã chạm đến trái tim. Đôi khi những câu chuyện sâu sắc nhất là những câu chuyện âm thầm giữ kín trong lòng suốt nhiều năm, và cuối cùng tìm được lời để diễn đạt, cảm giác ấy vừa nhẹ nhàng vừa xoa dịu vết thương đau.Đó là cảm xúc chân thật, ký ức thật.

Tôi vẫn đây. Không ai nhận ra, do thời gian không đo lường được, trong khoảng lặng, thời gian đằng đẵng trôi qua. trong lòng thật âm ĩ của những điều chưa bao giờ thực sự rời đi.
Ngôi nhà cũ vẫn im lìm, con đường,vắng lặng, những hàng cây nghiêng phủ như đang lắng nghe. Bên trong, cạnh cửa sổ, có một chiếc ghế đã không hề di chuyển trong nhiều năm. Và đôi khi, trong ánh chiều muộn, dường như vẫn còn ai đó ngồi, dõi theo, hồi tưởng, đợi chờ bước chân ai....

Cô đơn gối chiếc tái tê lòng
Lạnh lẽo mùa về chạm tiết đông
Hoang vắng chiều nghiêng sầu gió bấc
Chạnh lòng sương phụ rót vào song

Tôi vẫn đây, trong những vầng thơ. Đã có thời, ngôn từ tuôn chảy dễ dàng, tuổi trẻ mang theo sự ngây thơ như một kho báu bí mật. Có lần đã nghe những dòng thơ bén hơn dao xé hết ruột gan đã vậy còn chan canh bằng nước mắt. Tuy nhiên vẫn cảm ơn Thượng Đế còn được sống để thưởng thức thú đau thương... Cảm ơn người, cảm ơn cuộc đời, những lời thơ vương nhiều trăn trở, thú đau thương của người làm nhịp thở cứu sinh....
Những ngày tháng tràn ngập hạnh phúc, nhớ không cần lý do, yêu đến nhẹ nhàng, như một lời hứa ngầm. Có lẽ quá ngốc nghếch. Nhưng đó là một sự ngốc nghếch dễ thương, ngây thơ. Một kiểu ngây thơ viết nên những giấc mơ đầu đời.

Cuộc tình ấy bỗng một lần chợt đến
Tắt sao trời mắt rực sáng đê mê
Trong bóng đêm mùi hương áo cũ về
Hong hơi thở ủ đôi bờ vai ấm

Nhớ những ngày xa xưa qua... tự cảm nhận chính mình một sự ấm áp, nồng nàn, hồn nhiên trong sáng, không bị ảnh hưởng bởi sự chia xa. Thay vì oán trách, nghi ngờ, lại tin vào tình yêu vĩnh cửu mà không cần hỏi vì sao...Đó là một thời của những giấc mơ đẹp, sự kỳ diệu, huyền nhiệm của ân Thiên sắp xếp và ban cho.

Tôi vẫn đây, qua từng thời gian ... Hướng về phía trước .... Mùa thay đổi, từng sợi nhớ sợi thương đan xen vào nhau, và cuộc sống dần trở nên tĩnh lặng hơn, xa cách đã từng... nhưng khoảng cách xa nhau không dài thăm thẳm, những mối len nhớ càng gút chặc hơn để kết thành một chiếc khăn choàng quấn quanh hạnh phúc và ấm áp đôi tim.

Mơ ước bên người tiết đông sang
Như Chiếc khăn len nhẹ ôm choàng
Chia nhau hơi hướm trời lạnh giá
Sưởi ấm vượt qua nỗi gian nan

Tôi vẫn đây, nhìn lá rơi. Gió mang theo cái lạnh buốt da. Bầu trời trải rộng và âm u, thế giới dường như rộng hơn, trống rỗng hơn. Đã từng có một người bên cạnh vào chính mùa này.
Không hẹn mà gặp, không nói mà hiểu, không hiểu mà yêu, không thiếu mà nợ...và không hẹn mà hứa để rồi không hứa mà chờ... cùng nhau trên từng cây số ngàn....những câu dang dở, và rồi..lặng lẽ ra đi... 

Mùa thu cất bước, mang thế giới bằng những màu sắc quen thuộc. Lá nhè nhẹ rơi..., như thể chẳng có gì thay đổi. Sương đêm vẫn giăng lạnh lùng. Người ta nói hãy bước tiếp, hãy buông bỏ. Nhưng có những điều không thể biến mất, nỗi buồn vẫn không hề thay đổi. Hình bóng ấy cũng không đổi thay. Vẫn hiện hữu nơi đây, bên cạnh cuộc đời nhau. 

Mọi điều không phải tàn nhẫn. Không phải giận dữ. Chỉ là sự kết thúc lặng lẽ của khoảng cách. Một cuộc sống khác. Một con đường khác, không quay lại. Tuy nhiên người ấy đã để lại điều gì đó. Một ký ức nhỏ bé và sống động, từng lời, từng chữ từng âm thanh vẫn vang vọng đâu đây dường như vô tận.... Xung quanh mờ nhạt, nhưng tất cả những gì người để lại không bao giờ mất dấu phôi phai.

Không còn níu lấy nữa, một cách nghĩ đơn giản là mang nó theo suốt cuộc đời. Và vì thế vẫn ở đây. Không bị ràng buộc giữa quá khứ, mà được hòa quyện nhẹ nhàng vào nếp sống, hít thở chung một bầu trời, tiếp tục bước đi con đường có hương hoa, mùi lá, ôm trọn một tình yêu chưa bao giờ bị lãng quên.

Bên ngoài, lá vẫn rơi.... Góc riêng, nhắm mắt lại chỉ trong giây lát, và trong không gian tĩnh lặng này, không gì mất đi. Chỉ còn lại ký ức đẹp, êm đềm và bền lâu.... Mùa đông chạm cửa, giữ cho nhau chút nồng nàn để sưởi ấm khoảng đời nhau....

Sớm đông tiếng gió thì thào
Rót vào hương đượm lời trao ngọt ngào
Mơ mơ trời chớ sớm mau
Đắp chăn ký ức đẹp màu thời gian

Sớm đông gió đã ghé sang
Giá băng nắng hạ xua tan sương mờ
Nhớ nhớ đời bỗng nên thơ
Gian phòng hạnh phúc đợi chờ gió ơi!

Kim Oanh
Melbourne Đầu Đông 2026

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026

Ngàn Sau....Mãi Mãi...



Một ký ức thật dịu êm
Một tập thơ đọc trước đèn
Một bóng tưởng ai hiển hiện
Một thời khắc rất thân quen

Leng keng ... Tiếng phong linh gỏ
Đêm thâu vỏ võ chìm sâu
Sương trắng bạc thết mái đầu
Thời gian thoang thoát bóng câu

Một nông sâu ... ơi dĩ vãng
Một ảo giác thật mơ màng
Một trái tim đau nhỏ lệ
Một dòng máu đỏ tràn lan

Khuya! Đèn đầu can đã lâu
Trăng tan nhợt nhạt sắc màu
Trang ký ức lần khép lại
Gửi người mãi mãi ngàn sau!

Kim Oanh


Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

Diễn Hành Văn Hóa Quốc Tế New York 2026



Nữu Ước cờ ta rợp phố phường
Vinh Danh phái đẹp Việt Nam* thương.
Một nền vàng sáng đầy nhân bản
Ba sọc dỏ tươi thắm quốc hương.
Nửa thế kỷ kiều bào vững mạnh
Năm mốt năm Phụ Nữ kiên cường
Diễn Hành Văn Hóa cùng nhiều nước
Màu sắc Cộng-Hòa mãi biểu dương!


Duy Anh
*New York. June 13th 2026
The International Culture Parade



Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

Mùa Đông Về Đây

 

Mùa đông ơi làm ơn qua vội
Đừng mù sương ướt đẫm tóc mây
Nơi phương này run rẩy lạnh giăng
Mơ sưởi ấm nhưng ngăn cách hạ

Mưa rưng rưng sầu vương lệ đá
Đong mạch dòng buốt giá con tim
Khung cửa kín giọt khẽ im lìm
Căm căm rét nghẹn từng nhịp thở

Mùa đông ơi bão bùng nhung nhớ
Lần hạ xa bước vội xuống đò
Là chấp nhận gánh lấy rủi ro
Vò võ giữa muôn màu muôn vẻ

Đông phương này biết ai san sẻ
Hạ phương kia hấp hối hoàng hôn
Ngõ quạnh hiu chiếc bóng vô hồn
Trong dâu bể phong ba mù mịt...

Kim Oanh

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

Gửi Biển Xa...- Biển

  
( Ảnh: Kim Oanh)

Biển xanh, chiếc bóng và đôi chim trên bãi cát … hình ảnh đẹp được Kim Oanh chụp lại. NM nhờ Oanh gởi chút tình LB cho biển qua bài Biển từ bài thơ Gửi Biển Xa... của Oanh. 

Gửi Biển Xa...

Gửi ai chút tình biển xa
Gửi thêm hương vị mặn mà đầy vơi
Gửi ai mây trắng lưng trời
Gửi mùi gió biển muối đời chờ nhau
Gửi sóng từng lớp dâng trào
Gửi theo dòng chảy khát khao ra nguồn
Gửi yêu theo ánh vàng buông
Gửi người vẹn giữ vuông tròn trước sau
Gửi hai ta mối tình đầu
Gửi và giữ mãi đẹp màu biển xanh

Kim Oanh
Anglesea 19.12.2024
***
Biển

(Nhớ đến những chiều trên bờ biển Songkla 
Thailand năm 1980)

Ngày xem sóng vổ trườn bờ
Đêm nghe biển hát mơ hồ ru ai…
Ru ta ngưng mắt lệ cài
Ru người nồng giấc … đừng lay biển lòng?
Biển đời …ôi quá mênh mông!
Biển tình xanh ngát anh đong mơ đầy
Đong cho em chút hương say
Giấc buồn viễn xứ thôi cài lệ sương!…

Yên Dạ Thảo
22.04.2026

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

Tìm Nhau Ngày Mưa



Vắng người trời cũng sầu mưa
Thiếu người gió buốt cũng vừa chạm qua
Van mưa mau tạnh rời xa
Mang chút nắng ấm chiều tà sưởi em

Đường tình ngày ấy mang tên
Hai chiếc bóng kết ướt mềm lòng tôi
Mưa xưa nồng ấm bờ môi
Mưa nay nhoà nhạt phai rồi hương yêu

Quán cũ hò hẹn tịch liêu
Phố phường lất phất bao chiều áo bay
Tìm lại bóng dáng thơ ngây
Hoài mơ nhung nhớ đong đầy cho nhau

Tim hằn tì vết xót đau
Mưa bão vây bủa úa nhàu không gian
Quạnh hiu phòng vắng thênh thang
Bắt bóng mộng vỡ ngỡ ngàng người xa….

Kim Oanh
28/10/2016