Le Jour de la Traversée – 30 Avril - Sáng Tác: Tommy Nguyễn
Le 30 avril de cette année-là
Saigon en pleur, les drapeaux
tombaient déjà.
Papa m'a pris sans un mot d'adieu.
Maman regardait notre bateau dire adieu.
Frait l'esquive
sur une mer en colère
portant le rêve du mot liberté.
Mais l'océan engloutit des
frères qui n'ont jamais toucher la terre espérée,
laissant derrière nos maisons en France,
laissant le pays, les cocotiers les ranents.
Une photo fanée, une prière
dans la nuit. noir perdu sur la mer
le jour de la traversé
les larmes rejoignent la mer
maman, je pars sans te serrer une dernière
papa est resté dans les camps de misère
nous les enfants
dispersés sur la terre
Avril noir, pourquoi dures-tu encore ?
Tant de vie partie loin du pays qui dort.
Ils ont payé de sang le prix d'être libre.
Oh liberté,
pourquoi coûtes-tu si cher ?
Il y avait des mères tenant leur bébés.
Quand le bateau sombrait dans l'obscurité,
elle murmurait
dor mon âme,
je dors puis la mer les berca
jusqu'à la mort.
Il y avait des soldats du suden vert morts en prison
sanstombe,
sans lumière.
Sans nom,
sans fleurs,
sans dernier champ,
juste des veuves pleurant depuis 50 ans.
30 avril, jour de deuil national,
un million de cœurs saignent encore mal.
Allumons une bougie
pour ceux sous les eaux et serrons fort ce qui porte ce fardeau
le jour de la traversée.
N'oubliais jamais les âmes pied d'or au fond des maré
des mers aux cheveux blancs guettent l'entrée
attendant un fils qui ne reviendra jamais
avril nois, nous nous inclinons pour les boats people pour notre nation.
Prions qu'un jour le Vietnam soit uni pour qu'il n'y ait plus de bateau qui fuit.
Je suis parti.
Tu es resté notre pays.
Pourquoi déchirais
dans une autre vie ?
Je serai vietnamien.
Mais mon Dieu,
plus jamais d'avril comme celui-là.
----------
Google Translated:
Ngày Vượt Biên – 30 tháng 4 – Sáng Tác: Tommy Nguyễn
Ngày 30 tháng 4 năm ấy, Sài Gòn khóc than, những lá cờ đã bắt đầu rơi.
Cha đưa tôi đi mà không một lời tạm biệt.
Mẹ nhìn con thuyền của chúng tôi ra khơi.
Chiếc thuyền nhỏ trên biển cả giận dữ
mang theo giấc mơ về tự do.
Nhưng đại dương nuốt chửng
những người anh em không bao giờ đặt chân đến vùng đất mong ước,
bỏ lại những ngôi nhà ở Pháp,
bỏ lại quê hương, những hàng dừa
những cơn rùng mình.
Một bức ảnh phai màu, một lời cầu nguyện
trong đêm. Đen kịt, lạc lõng trên biển ngày vượt biên
nước mắt hòa cùng biển cả
Mẹ ơi, con đi mà không được ôm mẹ lần cuối
Cha ở lại trong những trại khổ đau
chúng con rải rác khắp nơi trên trái đất
Tháng Tư đen tối, sao ngươi vẫn còn vương vấn?
Biết bao sinh mạng đã ra đi xa khỏi vùng đất đang ngủ yên.
Họ đã trả giá bằng máu cho sự tự do. Ôi tự do,
sao người lại đắt đỏ đến thế?
Có những người mẹ ôm con nhỏ.
Khi con thuyền chìm vào bóng tối,
người mẹ thì thầm
ngủ đi linh hồn tôi,
tôi ngủ rồi biển cả ôm ấp họ cho đến chết.
Có những người lính của miền Nam xanh đã chết trong tù
không có mộ phần,
không có ánh sáng.
Vô danh,
không có hoa,
không có cánh đồng cuối cùng,
chỉ có những góa phụ khóc than suốt 50 năm.
Ngày 30 tháng 4, ngày quốc tang,
hàng triệu trái tim vẫn rỉ máu đau đớn. Chúng ta hãy thắp một ngọn nến
cho những người nằm dưới đáy biển và ôm chặt những người đang gánh chịu gánh nặng này
vào ngày vượt biển.
Đừng bao giờ quên những linh hồn chân vàng dưới đáy thủy triều
của biển cả, với mái tóc bạc, canh giữ lối vào
chờ đợi người con trai sẽ không bao giờ trở về.
Tháng Tư, chúng ta cúi đầu tưởng niệm những người tị nạn trên thuyền, cho đất nước chúng ta.
Chúng ta hãy cầu nguyện rằng một ngày nào đó Việt Nam sẽ thống nhất để không còn những con thuyền chạy trốn nữa.
Tôi đã ra đi. Bạn vẫn luôn là đất nước của chúng tôi.
Tại sao lại xé xác tôi ra
trong một kiếp khác?
Tôi sẽ vẫn là người Việt Nam.
Nhưng lạy Chúa,
sẽ không bao giờ có một tháng Tư nào như tháng Tư này nữa.
Ngày 30 tháng 4 năm ấy, Sài Gòn khóc than, những lá cờ đã bắt đầu rơi.
Cha đưa tôi đi mà không một lời tạm biệt.
Mẹ nhìn con thuyền của chúng tôi ra khơi.
Chiếc thuyền nhỏ trên biển cả giận dữ
mang theo giấc mơ về tự do.
Nhưng đại dương nuốt chửng
những người anh em không bao giờ đặt chân đến vùng đất mong ước,
bỏ lại những ngôi nhà ở Pháp,
bỏ lại quê hương, những hàng dừa
những cơn rùng mình.
Một bức ảnh phai màu, một lời cầu nguyện
trong đêm. Đen kịt, lạc lõng trên biển ngày vượt biên
nước mắt hòa cùng biển cả
Mẹ ơi, con đi mà không được ôm mẹ lần cuối
Cha ở lại trong những trại khổ đau
chúng con rải rác khắp nơi trên trái đất
Tháng Tư đen tối, sao ngươi vẫn còn vương vấn?
Biết bao sinh mạng đã ra đi xa khỏi vùng đất đang ngủ yên.
Họ đã trả giá bằng máu cho sự tự do. Ôi tự do,
sao người lại đắt đỏ đến thế?
Có những người mẹ ôm con nhỏ.
Khi con thuyền chìm vào bóng tối,
người mẹ thì thầm
ngủ đi linh hồn tôi,
tôi ngủ rồi biển cả ôm ấp họ cho đến chết.
Có những người lính của miền Nam xanh đã chết trong tù
không có mộ phần,
không có ánh sáng.
Vô danh,
không có hoa,
không có cánh đồng cuối cùng,
chỉ có những góa phụ khóc than suốt 50 năm.
Ngày 30 tháng 4, ngày quốc tang,
hàng triệu trái tim vẫn rỉ máu đau đớn. Chúng ta hãy thắp một ngọn nến
cho những người nằm dưới đáy biển và ôm chặt những người đang gánh chịu gánh nặng này
vào ngày vượt biển.
Đừng bao giờ quên những linh hồn chân vàng dưới đáy thủy triều
của biển cả, với mái tóc bạc, canh giữ lối vào
chờ đợi người con trai sẽ không bao giờ trở về.
Tháng Tư, chúng ta cúi đầu tưởng niệm những người tị nạn trên thuyền, cho đất nước chúng ta.
Chúng ta hãy cầu nguyện rằng một ngày nào đó Việt Nam sẽ thống nhất để không còn những con thuyền chạy trốn nữa.
Tôi đã ra đi. Bạn vẫn luôn là đất nước của chúng tôi.
Tại sao lại xé xác tôi ra
trong một kiếp khác?
Tôi sẽ vẫn là người Việt Nam.
Nhưng lạy Chúa,
sẽ không bao giờ có một tháng Tư nào như tháng Tư này nữa.


