Hiển thị các bài đăng có nhãn Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 19 tháng 6, 2025

Khuê Oán-Vương Xương Linh - 閨怨-王昌齡


(Nhân Ngày Quân Lực 19/6 - Bát Sách Biên Soạn)

Lời phi lộ

Hồi ở Việt Nam, Bát Sách có 7 năm lính. Ngày đó Bát Sách còn độc thân, sống rất tự do, thoải mái, chỗ nào cũng là nhà, ở đâu cũng vui. Tuy phóng túng, ham vui và hời hợt, Bát Sách lại rất yếu lòng, nên có những phút nghẹn ngào xúc động mà suốt đời không quên được: đó là lúc thấy những người vợ tay xách, nách mang, lếch thếch từ quê lên thăm chồng mà không gặp, vì chồng đi hành quân; đó là lúc thấy những người vợ nuôi chồng bị thương, ban đêm nằm co quắp dưới chân giường, thao thức; đó là lúc thấy những người vợ trẻ, mặt mày hốc hác, đầu quấn khăn tang, lên nhận xác chồng, nghẹn ngào khóc không ra tiếng ... Nỗi khổ của người lính VNCH sách vở đã nói nhiều, ai cũng biết. Nhân Ngày Quân Lực năm nay, Bát Sách muốn nói đến nỗi khổ của vợ lính, nỗi lòng chinh phụ. Bát Sách vốn mê thơ Đường, nên trích hầu quí vị mấy bài, mong rằng không đến nỗi làm quí vị thất vọng.

Mở đầu là bài của Vương Xương Linh, có lẽ ai cũng biết:

Nguyên tác             Dịch âm

閨怨                         Khuê Oán

閨中少婦不知愁     Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu
春日凝妝上翠樓。 Xuân nhật ngưng trang thướng thủy lâu,
忽見陌頭楊柳色, Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc,
悔教夫婿覓封侯     Hối giao phu tế mịch phong hầu.

王昌齡                    Vương Xương Linh

(Thiếu phụ trong phòng khuê không biết sầu; ngày xuân trang điểm bước lên lầu thúy, chợt thấy màu dương liễu xanh tươi ở đầu đường, hối hận rằng đã khuyên chồng đi tìm ấn phong hầu)

Dịch thơ

Phòng khuê nàng chẳng biết sầu,
Ngày xuân trang điểm lên lầu lang thang,
Liễu tươi chợt thấy đầu đàng,
Hối sao lỡ dại khuyên chàng cầu danh.

Bát Sách

Bài này âm điệu nhẹ nhàng, lời thơ trang nhã, quí phái, nỗi buồn của thiếu phụ chỉ thoang thoảng như làn gió xuân lùa qua mái tóc. Bát Sách có cảm tưởng rằng nàng chỉ thấy cô đơn chứ chưa nhớ chồng tha thiết. Trong Chinh Phụ Ngâm, Đặng Trần Côn có mượn 2 câu cuối của bài này mà bà Đoàn thị Điểm dịch như sau:

Chợt ngoảnh lại ngắm màu dương liễu,
Thà khuyên chàng đừng chịu tước phong.

Ngày xưa, phương tiện giao thông còn thô sơ, đi bộ, ngựa, hoặc thuyền, làm gì có xe bus, xe lửa, phi cơ như bây giờ. Chồng đi lính thú ở xa, việc đi thăm là thiên nan vạn nan; lại không có điện thoại viễn liên để lâu lâu tỉ tê tâm sự, do đó các nàng chinh phụ chỉ còn cách gặp chàng trong giấc mộng.

Bát Sách dẫn 2 bài thơ Đường nói về giấc mộng của những người vợ trẻ:

伊州歌-春怨  Y Châu ca - Xuân Oán

打起黃鶯兒, Đả khởi hoàng oanh nhi,
莫教枝上啼     Mạc giao chi thượng đề,
啼時驚妾夢, Đề thời kinh thiếp mộng,
不得到遼西     Bất đắc đáo Liêu Tê (Tây)

金昌緒            Kim Xương Tự

(Hãy đuổi con chim oanh vàng, đừng để nó hót trên cành cây. Khi hót nó làm kinh động giấc mơ của thiếp, làm thiếp không đến được Liêu Tây để gặp chàng)

Trong ấn bản ở Việt Nam, Thầy Trần trọng San mở đầu bài dịch bằng câu: “Đuổi giùm hộ thiếp con oanh”, Bát Sách rất thích. Trong ấn bản mới ở Canada, Thầy đổi lại như sau:

Đuổi giùm đi cái oanh vàng,
Đừng cho nó hót rộn ràng trên cây,
Làm tan vỡ giấc mơ này,
Thiếp không đến được Liêu Tây với chàng.

Bài này lời đẹp, tình ý nhớ nhung thật nhẹ nhàng, ngây thơ, Bát Sách đoán thiếu phụ còn rất trẻ, và con nhà giàu vì ngôn ngữ cử chỉ của nàng vừa nũng nịu, vừa quí phái. Giấc mơ của nàng cũng nhẹ nhàng như lời thơ, không có tha thiết, đam mê như nàng chinh phụ của Trương Trọng Tố trong bài Xuân khuê tứ:

春閨思             Xuân Khuê Tứ

裊裊城邊柳, Niểu niểu thành biên liễu,
青青陌上桑。 Thanh thanh mạch thượng tang,
提籠忘採葉。 Đề lung vong thái diệp,
昨夜夢漁陽。 Tạc dạ mộng Ngư dương.

張仲素            Trương Trọng Tố

(Người chồng đồn trú tại Ngư Dương. Người vợ là một thôn nữ, ngày ngày ra đồng hái dâu nuôi tằm. Hôm nay một mình giữa thiên nhiên bao la, trước phong cảnh hữu tình, nàng lơ đãng quên cả công việc (hái lá dâu) lòng còn ngơ ngẩn vì giấc mộng đêm qua, được tới Ngư Dương gặp chàng …)

Nỗi nhớ nhung của nàng đậm đà hơn, ray rứt hơn, có ngụ ý đến lòng chung thủy và cả tình chăn gối. Bát Sách mê bài này lắm và dịch như sau đây, mượn lời của Kiều và Chinh Phụ Ngâm:

Bên thành tơ liễu thướt tha,
Ngàn dâu xanh ngắt là đà trên nương,
Quên hái lá, dạ vấn vương,
Đêm qua mộng tới Ngư Dương gặp chàng.

Nàng chinh phụ của Trần Ngọc Lan thực tế hơn, không có mộng mị, nhớ thương vớ vẩn, mà thương chồng bằng hành động. Thấy gió tây lạnh lùng thổi, nàng may áo gởi ra biên cương cho chồng. Nàng viết thư mà lệ rơi tầm tã, chỉ sợ áo đến không kịp.

寄夫                         Ký phu

夫戍邊關妾在吳, Phu thú biên quan thiếp tại Ngô
西風吹妾妾憂夫    Tây phong xuy thiếp, thiếp ưu phu,
一行書信千行淚, Nhất hàng thư tín, thiên hàng lệ,
寒到君邊衣到無?   Hàn đáo quân biên, y đáo vô.

陳玉蘭                    Trần Ngọc Lan

(Chồng làm lính thú tại quan ải biên thùy, thiếp ở đất Ngô. Gió tây thổi vào thiếp, thiếp lo lắng cho chồng. Một hàng thư, ngàn hàng lệ. Lạnh đã đến biên cương rồi, áo có đến không?)

Bài này ý tình chan chứa, thật cảm động, nhưng lời thơ thì không được mỹ lệ, bay bướm như mấy bài trước, do đó Bát Sách dịch thoát ý theo thể lục bát cho có vẻ Việt Nam:

Võ vàng em ở đất Ngô,
Anh đi gìn giữ cõi bờ xa xôi,
Gió tây thổi đến tơi bời,
Làm em lo lắng cho người quan san,
Viết thư mà dạ ngổn ngang,
Một hàng thư cả hàng ngàn lệ rơi,
Biên cương giờ đã lạnh rồi,
Áo kia biết kịp đến nơi cho chàng?

Người con gái chỉ có một thời xuân sắc, tựa như đóa hoa phù dung, sớm nở tối tàn ... sự chờ đợi làm da thêm nhăn, mắt thêm quầng, mái tóc bớt mịn màng, óng ả. Mối ưu tư chính của chinh phụ là sự lo sợ cho dung nhan tàn tạ ... Bát Sách xin dẫn 2 bài:

自君之出矣其二 Tự quân chi xuất hỹ kỳ 2

自君之出矣      Tự quân chi xuất hỹ
不復理殘機      Bất phục lý tàn ky (cơ)
思君如滿月,  Tư quân như nguyệt mãn,
夜夜減清輝      Dạ dạ giảm quan huy

張九齡            Trương cữu Linh

(Từ khi chàng ra đi, thiếp không còn sửa sang khung cửi cũ, nhớ chàng như bóng trăng đầy, đêm đêm bớt dần ánh sáng.).

Lúc đầu đọc bài này, Bát Sách thấy ngang dạ vì cách ví von của tác giả: nàng nhớ chàng mà càng ngày càng giảm thì nguy quá, chẳng lẽ xa mặt cách lòng? Nỗi thắc mắc của Bát Sách được gia phụ giải thích như sau: Nàng chinh phụ lúc này đang độ xuân thì, xinh đẹp mỹ miều như trăng tròn. Nếu nàng phải sống cô đơn, mỏi mòn chờ đợi chinh phu thì nhan sắc của nàng sẽ dần tàn phai như mảnh trăng kia, mỗi ngày một khuyết... Nghe ra có vẻ hợp tình, hợp lý. Tại ông thi sĩ họ Trương làm thơ khó, hay tại Bát Sách lờ quờ? Có lẽ tại cả hai. Đây là bản dịch của Bát Sách:

Từ anh cất bước lên đàng
Từ anh cất bước lên đàng
Chiếc khung cửi cũ chẳng màng nhúng tay
Giờ em như mảnh trăng đầy,
Đêm đêm thương nhớ hao gầy dung nhan.

Trong bài Khuê Tình của Lý Bạch, chinh phụ nói rõ ý hơn: Chàng đi xa em cô đơn, sầu muộn, đến nỗi dệt gấm mà lòng ngổn ngang, khêu đèn mà nước mắt chan hòa. Em tiều tụy đến nỗi soi gương không nhận ra mình, huống hồ khi chàng trở về, liệu có nhận ra em? Có còn yêu em như thuở trước? Đây là 4 câu cuối của bài thơ:
織錦心草草, Chức cẩm tâm thảo thảo,
挑燈淚斑斑。 Khiêu đăng lệ ban ban,
窺鏡不自識, Suy kính bất tự thức,
況乃狂夫還。 Huống nãi cuồng phu hoàn.

閨情李白         Khuê Tình, Lý Bạch

Bát Sách dịch:

Ngồi dệt gấm, dạ ngổn ngang,
Khêu đèn mà lệ dâng tràn lung linh
Soi gương chẳng nhận ra mình
Ngày chàng trở lại, biết tình còn chăng?

Thành thật mà nói, những bài thơ Đường tuy rất hay, nhẹ nhàng, bay bướm và thơ mộng, nhưng không nói được những nỗi vất vả, sự hy sinh, cái tài đảm đang của người chinh phụ, đã thay chồng, một mình quán xuyến việc nhà ... Trong Chinh Phụ Ngâm của Đặng Trần Côn, bản dịch của Đoàn thị Điểm, chỉ mấy câu mà nói lên được hết những nỗi nhọc nhằn của chinh phụ:

Ngọt bùi thiếp đã hiếu nam,
Dạy con đèn sách thiếp làm phụ thân,
Nay một thân nuôi già dạy trẻ

Vả lại cái khổ của vợ lính đâu phải chỉ có sự cô đơn, vất vả, đâu phải chỉ có nhớ thương, đâu phải chỉ có lo nhan sắc tàn phai ... chiến tranh mãnh liệt và tàn khốc quá, tính mạng người lính như chỉ mành treo chuông. Cái khổ nhất của chinh phụ là nỗi thấp thỏm, hoang mang, không biết chồng mình nằm xuống lúc nào!! Khổ nhưng vẫn can đảm chịu đựng, và can đảm chấp nhận sự thật khi bất hạnh xảy đến cho chồng. Bát Sách xin ngã mũ trước những nàng chinh phụ Việt Nam.

Bát Sách Biên Soạn

***
Những Bài Thơ Dịch:
 
Khuê Phòng Oán Than

Phòng khuê nàng chẳng vương sầu
Điểm tô nhan sắc tựa lầu thưởng xuân
Xa trông dương liễu xanh màu
Tiếc xui chàng kiếm tước hầu mà chi.

Kim Oanh
***
Phòng The Hối Hận

Phòng the thiếu phụ chẳng quen sầu,
Xuân đến bâng khuâng đứng trước lầu.
Bỗng thấy cuối đường dương liễu thắm,
Hận khuyên chàng dạo bước công hầu.

Con Cò
***
Tiếng Than Thở Nơi Phòng Khuê.

Phòng the nàng chẳng biết buồn phiền,
Trang điểm, lầu xuân dạo bước lên.
Bỗng thấy bên đường mầu liễu đổi,
Tiếc xui chàng kiếm chút danh quyền.

Mỹ Ngọc  
Jun. 7/2025.
***
Trong phòng khuê thiếu phụ không sầu
Trang điểm ngày xuân bước tới lầu
Chợt thấy bên đường dương liễu thắm
Hối khuyên chồng gắng kiếm công hầu

Lạc Thủy Đỗ Quý Bái
***
Buồn Hận Khuê Phòng

Khuê phòng vợ trẻ chẳng u sầu
Trang điểm ngày xuân bước tới lầu
Dõi mắt bên bờ nhìn sắc liễu
Tiếc chồng xa cách kiếm công hầu

Thanh Vân
***
Oán Khuê Phòng

1-

Phòng khuê thiếu phụ chẳng u sầu
Trau chuốt ngày xuân bước thúy lâu
Bỗng thấy đầu đường dương liễu biếc
Tiếc chàng nghe thiếp mộng công hầu!

2-

Chẳng u buồn phòng khuê kiều diễm
Lầu hoa xuân trang điểm ngát hương
Nhác trông liễu biếc một phương
Tiếc chàng nghe thiếp lên đường cầu danh

Lộc Bắc
*** 
閨怨-王昌齡       Khuê Oán-Vương Xương Linh

閨中少婦不知愁 Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu
春日凝妝上翠樓 Xuân nhật ngưng trang thướng thủy lâu
忽見陌頭楊柳色 Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc
悔教夫婿覓封侯 Hối giao phu tế mịch phong hầu

Tạm dịch thơ:

Oán Hận Phòng The

Vợ trẻ phòng the chưa biết sầu
Ngày xuân trang điểm xong lên lầu
Đầu bờ chợt thấy liễu xanh thẳm
Hối đã khuyên chồng kiếm tước hầu.

Phóng tác:

Vợ quê tuổi trẻ đã nhiều sầu,
Ngày Tết thăm chồng có gặp đâu.
Chợt thấy bên đường anh hạ sĩ,
Hiên ngang hơi giống gợi niềm đau.

Sorrow of a Young Bride by Wang Chang Ling

In her room,the young bride has not yet learned what sorrow means.
One spring day, while putting on makeup on the upper floor
She advertently noticed the dark green willows on the roadside
And regretted having urged her husband to seek opportunities in the capital.

Phí Minh Tâm

Thứ Tư, 24 tháng 3, 2021

Đóa Tâm Hồng

 
(Hình Ảnh: Kim Oanh)
Đề Thơ:

Đóa Tâm Hồng

Vẫn một tình yêu tha thiết nồng
Giữa trời giá lạnh tiết sang đông
Vì ai ngời sắc mang xuân đến
Hạnh phúc tâm trao vẹn cánh hồng!

Kim Oanh
6/2020
***
Tâm Hồng không đẹp bằng tình nồng,
Thổi sạch giá băng của tiết Đông,
Ta vẫn ngồi đây chờ em đến
Dù biết tình ta chẳng còn hồng!

Lê Xuân Cảnh
6/2020.
***
Hoa vẫn còn thua tình ý nồng
Hương thơ gió cuốn tít trời đông
Hoa/ Thơ: cảm tạ người mang đến
Nên trái tim ta vẫn thắm hồng.

Hoàng Xuân Thảo
***
Hoa vẫn thơm và tình vẫn nồng
Tình em sưởi ấm suốt mùa đông
Xuân về em lại mang hoa đến
Hớn hở trao anh cập má hồng.

Con Cò
***
Đón Đóa Tâm Hồng

Hoa vừa hàm tiếu đã thơm nồng!
Theo gió hương bay tới biển đông,
Chúm chím nụ cười tươi vẻ ngọc 
líu lô oanh hót cạnh giàn hồng

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái
***
Tha thiết yêu ai yêu mặn nồng,
Dù trời giá lạnh giữa mùa đông.
Vì yêu lòng ngỡ xuân đang đến,
Hoa cũng vì ai nở đóa hồng.

Sông-Hương
***
Tuần Hoàn

Làm sao quên được hạ trưa nồng
Hoa thắm, ve kêu nay tiết đông
Vườn cúc tả tơi thu mới dứt
Xuân sau tai kiếp mắt môi hồng?

Lộc Bắc
06/2020
***
Nàng Thơ

Say đắm nàng thơ hơn rượu nồng,
Dãi dầu nóng lạnh hạ thu đông.
Thủy chung một dạ có trời biết,
Khoắc khoải canh khuya tựa má hồng. 

Phí Minh Tâm
(17/6/20)
***
Tặng Em Một Đoá Hoa Hồng...

Vẫn biết yêu em chẳng mặn nồng!
Chăn đơn gối chiếc lạnh mùa đông...
Cố nhân gặp lại xuân đang độ...
Tình cũ nên duyên tặng đóa hồng!


Mai Xuân Thanh
Ngày 18/06/2020

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2020

Vô Đề (Hộ Ngoại Trùng Âm Ám Bất Khai) 無題(戶外重陰暗不開) - Lý Thương Ẩn


Nguyên bản                    Dịch âm:

無題(戶外重陰暗不開) Vô Đề (Hộ Ngoại Trùng Âm Ám Bất Khai)


戶外重陰暗不開 Hộ ngoại trùng âm ám bất khai,
含羞迎夜復臨臺 Hàm tu nghênh dạ phục lâm đài.
瀟湘浪上有煙景 Tiêu Tương lãng thượng hữu yên cảnh,
安得好風吹汝來 An đắc hảo phong xuy nhữ lai?

Lý Thương Ẩn
***
Dịch thơ:

Không Đầu Đề (Ngoài Cửa Đêm Đen Thiếp Mủi Lòng) *


Ngoài cửa đêm đen thiếp mủi lòng
Lầu đêm e thẹn nỗi chờ mong
Tiêu Tương ngọn sóng trùm mây khói
Khi nổi gió lành chàng tới không?

Con Cò 

Câu đầu:

Ngoài cửa đêm tối đen như mực (thế là chàng sẽ không về đêm nay đâu!).
Câu 2:
Nói rõ ràng hơn. Lên lầu đêm e thẹn (hàm tu) mong chờ chàng! Ban đêm chờ chồng về là đức tính chung thủy của người vợ hiền thì việc gì mà e thẹn! Cái thú mây mưa hé mở ở câu này.
Câu 3, 4:
Gió làm sóng lớn trên sông Tương (con sông tình) gây ra mây khói trùm ngọn sóng. Gió ơi! nếu mi là ngọn gió lành thì hãy cõng chàng về với thiếp. (Chàng mà về theo gió thì nguy hiểm quá, ngoại trừ cơn gió lành).
Chữ lành là chữ Con Cò phải cố gắng bảo tồn trong câu dịch chót.
***
Bài Dịch:

1/
Ngoài song đêm tối lòng buồn quá
Lên lầu e thẹn nhớ người xa
Cảnh sắc tiêu tương mờ khói sóng
Mong gió đưa chàng đến với ta!


2/
Ngoài song đêm tối lòng sầu
Then thùng thương nhớ lên lầu ngóng ai
Tiêu tương khói sóng mờ phai
Ước gì gió cuốn cho ai đến (với) mình!


Đỗ Trần
***
Bài Dịch:


Lên lầu, e thẹn nhớ người xưa,
Gió đưa chàng tới chắp duyên tơ.
Trên sóng Tiêu Tương mờ sương khói,
Ngoài cửa đêm dầy, buồn vẩn vơ,


Bát Sách.

Chàng ngoài biên ải xa xăm từ lâu không về, đêm khuya nhớ chàng day dứt, thèm muốn đến đứt hơi, nhưng vì lễ giáo mà thẹn thùng khi bước lên lầu cao ngóng chàng; mong ước sao có cơn gió lành đưa chàng về, dù cho ngắn ngủi, cũng đủ thỏa chí phù vân!
***
Chờ Người

1/
Ngoài cửa tối đen, tối mịt mùng
Lên lầu e thẹn đón tình chung
Tiêu Tương trên sóng mờ sương khói
Mộng ước chàng theo gió đến cùng

2/
Tối đen ngoài ngõ mịt mùng
Lên lầu e thẹn tình chung ngóng chờ
Sông Tương khói sóng lững lờ
Gió lành mộng ước trong mơ chàng về!


Lộc Bắc
***
Bài Dịch:


Ngoài cửa tối đen đợi nản lòng
Còn thêm e thẹn cảnh chờ mong
Tiêu tương sóng gió che trăng nước
Đưa đẩy gió lành có tới không?


Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái
***
Chờ Ai


Ngoài cửa đêm đen dạ cảm hoài
Hiên lầu e thẹn ngóng chờ ai
Tiêu Tương đầu sóng mờ sương khói
Gió hởi mang chàng trở lại đây?


Kim Oanh

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2020

Mộng Chiều Xưa - Tiếc Thời Áo Trắng


(Tranh vẽ: Họa Sĩ Mùi Quý Bồng)

Bài Xướng:

Mộng Chiều Xưa


Chiều nao trở lại lối xưa
Vẫn đóa hoa dại hương chưa phai nhòa
Chạm hoa cảm nhớ người xưa
Ôm vùng kỷ niệm chợt vừa đâu đây…
Từ khi bão nổi cuồng vây
Vắng người âu yếm hoa cài tóc mây
Ngận ngùi tim nát mi cay
Tìm sao giây phút ấm vai hơi người
Dấu yêu ngày cũ vàng rơi…
Úa màu áo trắng mộng đời vỡ toang.

Kim Oanh
24/3/2020
***
Bài Họa:
Tiếc Thời Áo Trắng

Vô tình bén gót nẻo xưa,
Hương lòng vấn víu như chưa nỡ nhòa?
Bâng khuâng chợt tưởng dáng xưa...
Ngợ như hình bóng ai?...vừa gặp đây?
Hận thầm giông bão bủa vây,
Tóc hờn trễ nải chậm cài thác mây?
Mắt buồn rân rấn lệ cay
Nhớ hoài khắc nhật kề vai bên người?
U trầm ngậm cánh hoa rơi
Tiếc thời áo trắng,...tình đời đổ toang !?

24-3-2020
Nguyễn Huy Khôi
***

Mộng Chiều Xưa

Chiều nay trở lại lối xưa, 
Trời se sắt lạnh đan mưa nhẹt nhòa
Không còn người, chỉ mình ta,
Nhìn về kỷ niệm như là mới đây,
Dĩ vãng dồn-dập bủa vây,
Đất dâng ngập nước, trời dầy nặng mây,
Khóc đến vai lạnh mắt cay,
Sao người không trở về đây, hỡi người,
Tình hai ta như tình rơi,
Yêu nhau chỉ để chờ đời vỡ toang!

Lê Xuân Cảnh
03/24/2020. Mùa cách Ly
***
Mộng Ngày Xưa

Ngày nao thăm lại đường xưa
Vẫn mùi bông dại dấu chưa nhạt nhoà
Khiến lòng nhớ đến hương xưa
Của thời hai đứa....như vừa qua đây
Rồi khi...giặc kéo bao vây
Vắng người thương,cả tóc mây hoa cài
Bùi ngùi giây phút lệ cay
Còn tìm đâu nữa bờ vai ấm người
Tình yêu năm cũ buồn rơi...
Một thời áo tím ....xây đời mộng tan

Song Quang
20200326
***
Thăm Lại Vườn Xưa

Về quê trở lại vườn xưa
Đi thăm bạn cũ nắng trưa lệ nhoà
Cố nhân ơi dáng như xưa!
Tri âm buổi ấy tưởng vừa mới đây...
Nhớ hồi chạy thoát trùng vây
Mình em mòn mỏi gót hài bóng mây
Chạnh buồn ngậm đắng nuốt cay
Còn đâu giây phút kề vai tựa người!
Mô rồi kỷ niệm êm rơi
Tình đầu áo trắng một thời nát toang!...

Mai Xuân Thanh
Ngày 27/03/2020
Đọc Nhật Ký Của Đôi Ta

Đêm dài đọc Nhât Ký xưa
Thấy hình bóng cũ vẻ chưa phai nhòa ...
Hình dung bóng dáng người xưa
Tưởng như ngửi thấy hương thừa đâu đây ...
Nhìn quanh quất thèm bị vây 
Búp măng mười ngón vò cài tóc mây 
Bỗng dưng viền mắt cay cay 
Thèm sao cảm giác nóng vai bên người 
Thôi rồi lá rụng hoa rơi!
Làm sao vá lại mảnh đời rách toang ? 

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2020

Luân Vũ

(Họa Sĩ: Mùi Quý Bồng) 
Đề Thơ:
Luân Vũ

Dìu dặt nàng xuân nhẹ gót hài
Bổng trầm hòa điệu tiếng đàn ai
Say sưa cung nhạc đêm luân vũ
Dưới ánh trăng vàng ngỡ Bồng Lai

Kim Oanh
1/2020
***
Các Bài Họa:




Múa

Đong đưa nhún nhẩy dậm đôi hài
Dồn dập đàn dâng lượn bóng ai
Váy rộng tím than quay điệu vũ
Tay giơ, tay búng ánh trăng lai

Lộc Bắc

Jan20
***
Người đẹp - ước chi - quên chiếc hài
Để tôi đem lại trả cho ai
Mở ra một mối duyên kỳ ngộ
Bĩ cực qua cơn, tới Thái Lai.

Hoàng Xuân Thảo
***
Flamenco Gợi Nhớ

Em đã vời xa, nhớ dấu hài
Flamenco gợi dáng hình ai?
Những ngày hoa mộng năm xưa ấy
Biết đến bao giờ mới tái lai?

Mùi Quý Bồng
01/10/2020
***
Tiên Nữ Hạ Phàm

Uốn éo giai nhân nhẹ bước hài
Hỏi nàng thầy dạy vũ là ai?
Sao mà khéo luyện đôi chân ngọc!
Tiên nữ đầu mà tới vãng lai?

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái

***
Các Bài Cảm Tác:


Luân Vũ

Nhạc quyện thân cong lộ gót hài,
Bác Bồng chứ còn ai vào đây,
Thơ người, Đan Thọ phổ nhạc, tuyệt•
Tranh ông, Kim Oanh đề thơ hay. 

Lê Xuân Cảnh
• Tuyệt-phẩm "Dương-cầm", nhạc Đan Thọ, thơ Mùi Quí Bồng.
***
Áo đỏ hở lưng quay vòng

Tango nhịp điệu vừa tròng vừa đưa
Xoay xoay giựt giựt chân đùa
Váy tung cánh nhạn ren tua giầy hài
Môi son đỏ, nghiêm mày ngài
Tóc bay phất phới, bông tai rập rình
Ẻo lả mềm mại thân hình
Nhịp điệu lôi cuốn nổi tình trăng hoa

Đồ Cóc
***
Sen vàng lả lướt gót chân ai,
Eo thon uốn lượn,tóc mây dài.
Khiến ai ngơ ngẩn nhìn say đắm,
Để hồn mơ tưởng cõi thiên thai.

Bát Sách

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2019

Thu Triêu Lãm Kính 秋朝览镜 - Tiết Tắc



Nguyên Bản:     Dịch Âm:

秋朝览镜          Thu Triêu Lãm Kính


客心惊落木,   Khách tâm kinh lạc mộc.
夜坐听秋风       Dạ tọa thính thu phong,
朝日看容鬓,   Triêu nhật khan dung mấn.
生涯在镜中       Sinh nhai tại kính trung.

薛稷                   Tiết Tắc
***

Dịch nghĩa:

Soi gương sáng mùa thu
Lòng khách kinh sợ khi lá rụng
Đêm ngồi nghe gió thu
Buổi sáng nhìn tóc mình trong gương
Nỗi nhọc nhằn của việc sinh kế hiện ra trong gương.

Dịch thơ:

Lòng khách kinh hoàng nghe lá rụng,
Đêm ngồi, nghe tiếng gió thu bay,
Buổi sáng, soi gương, nhìn mái tóc,
Nhọc nhằn kiếp sống hiện vào đây.

Nguyễn Thanh Bình
***
Dịch nghĩa:


Soi gương sáng mùa thu
Lòng khách kinh sợ khi lá rụng
Đêm ngồi nghe gió thu
Buổi sáng nhìn tóc mình trong gương
Nỗi nhọc nhằn của việc sinh kế hiện ra trong gương.

Dịch thơ:
1/

Lòng khách kinh hoàng nghe lá rụng,
Đêm ngồi, nghe tiếng gió thu bay,
Buổi sáng, soi gương, nhìn mái tóc,
Nhọc nhằn kiếp sống hiện vào đây.

​ 2/

Tối buồn trông lá rụng
Nghe gió thu bi thương
Sáng sớm soi dung mạo
Gian nan tụ giữa gương

Con Cò
***

Sớm Thu Soi Kính

Lòng người kinh lá rụng
Đêm vắng ngồi nghe thu
Gương sớm soi đầu tóc
Nổi trôi giữa mịt mù...!

Lộc Bắc
***
Khiếp Sợ Ẩn Gương Lu

Khách sợ khi lá rụng
Đêm ngồi nghe gió thu
Sáng buồn ngắm tóc bạc
Gian khổ ẩn gương lu

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái
***
Sáng Thu Soi Gương


Khách đau nhìn lá rụng rơi
Đêm thu gió lộng tả tơi ngập đường
Sớm mai tóc rối soi gương
Nét hằn in rõ gió sương cuộc đời

Kim Oanh
***
Sáng Thu Soi Gương

Giữa đêm nghe gió thổi.
Buồn ngó lá thu rơi.
Sáng ra, gương, mặt, đối.
Khổ ải hiện rõ rồi!

CTN
01/07/2019
***
1/
Sáng Thu Soi Gương
Lòng sợ lá vàng rơi
Ðêm thu gió thổi mời
Sáng nhìn gương thấy mặt
In rõ nét hằn đời.

2/
Bài này họa lại bài lục bát của chị Kim Oanh:

Lòng buồn nhìn lá vàng rơi
Gió thu mạnh thổi nơi nơi phủ đường
Sáng ra nhìn mặt trong gương
Rõ ràng in nét vấn vương của đời.

Phí Minh Tâm

***
Dịch nghĩa:

Soi Gương 
Buổi Sáng Thu 

Soi gương sáng mùa thu
Lòng khách kinh sợ khi lá rụng
Đêm ngồi nghe gió thu
Buổi sáng nhìn tóc mình trong gương
Nỗi nhọc nhằn của việc sinh kế hiện ra trong gương.

***
Dịch Thơ:
Bài 1:

Bàng hoàng khi lá rụng
Đêm ngồi nghe gió thu
Sáng ra nhìn mái tóc
Trong gương nét rối bù

Bài 2:

Bàng hoàng lá rụng liên miên
Đêm thu nghe gió ngoài hiên thổi về
Soi gương buổi sáng ủ ê
Bụi đời trắng tóc, tái tê cõi lòng

Bài 3:

Bất giác giật mình khi lá rụng
Đêm ngồi một bóng lắng heo may
Sáng nhìn mái tóc soi trong kính
Cơm áo gian truân rõ mặt mày

Thiên Tâm

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2019

Em Đi Trong Nắng Thu Vàng(*)

(*) Chủ đề Tranh Sơn Dầu của Họa Sĩ Nguyễn Sơn 

Đề Thơ:
Em Đi Trong Nắng Thu Vàng(*)

Nắng thoảng hương thơm áo lụa vàng
Xôn xao gió khẽ gọi mùa sang
Lá đan lối mộng nàng thu đến
Ánh mắt luyến tình... dạ ngổn ngang

Kim Oanh
***
Họa 
Thơ:

Em Đi Trong Nắng Thu Vàng


Tôi vẫn mơ màu áo lụa vàng
Như làn nắng ửng lúc thu sang
Gió may không thổi bay tà áo
Tôi đã hồn bay, dạ ngổn ngang

Hoàng Xuân Thảo
***
Em Đi


Rừng thu áo lụa nhuốm hoa vàng
Một bóng đường xưa chậm bước sang
Vệt tím đưa hồn về dĩ vãng
Tương lai xanh biếc nắng trôi ngang


Lộc Bắc
Jun19
***
Tha thướt em đi dưới nắng vàng,
Rừng vừa thay lá đón thu sang,
Giáng em tha thướt như giáng liễu,
Đã khiến bao người dạ ngổn ngang.


Bát Sách Nguyễn Thanh Bình
***
Tha thướt đi nhanh dưới nắng vàng
Lá nâu ố đỏ báo thu sang
Dư xuân còn đọng lòng phơi phới
Đã quyết thẳng đường chẳng ngó ngang.

Phí Minh Tâm
***
Áo hoa, nắng lụa, buổi thu vàng
Trận gió phương nào bỗng thổi sang
Hồn chợt ngẩn ngơ mong hoá gió
Theo nàng muôn lối dọc đường ngang

Thiên Tâm
***
Em đi thơ thẩn dưới chiều vàng
Cô độc một mình buổi thu sang
Tà áo nhẹ bay theo chút gió
Hiu hắt gởi tình giọt nắng ngang


Thanh Vân
***
Áo Lụa Hoa Vàng


Kim Oanh mặc áo lụa tơ vàng
Xuân mới qua đi hạ sắp sang
Lá rụng báo tin thu sẽ đến (*)
Thương chim trốn rét lúc bay ngang

(*)Ngô đồng nhất diệp lạc thiên hạ cộng tri thu
Dịch: Một lá ngô đồng rụng xuộng thôi
Đủ cho trời đất biết thu rồi

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái
***
Cảm Tác Thơ:

Lối đi ngập lá thu vàng
Hiu hiu gió thổi áo nàng tung bay
Tóc thề vờn nhẹ vai gầy
Dáng tiên uyển chuyển hướng tây chiều tà


Đồ Cóc

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2019

Tôi...(Tôi Cũng Là Hoa)


Bài Xướng:

Tôi...(Tôi Cũng Là Hoa) 


(Thể Thơ Yết Hậu)

Lắng lòng chiêm nghiệm phút giây thôi
Mở rộng từ bi thiện sẽ hồi
Mỉm nụ cười sen soi chiếu diệu
Tôi!

Kim Oanh
(Ảnh: Sen miền Nam Nước Úc 2019 - Kim Oanh)
***
Các Bài Họa:
(Thể Thơ Yết Hậu)


Tôi...

Vươn cánh từ bùn mãi đấy thôi
Mà sao thanh thản cả bao hồi
“Giọt nước cành dương” đà cứu rỗi
Tôi!

Phan Tự Trí
***
Sen


Một cành chỉ một đóa hoa thôi
Mà ngát hương thơm khắp đất trời
Gột rửa bụi nhơ trong nhận thức
Tôi!

Phương Hà
***
Tôi

Ô kìa chỉ nước với bùn thôi
Cả họ nhà sen đẹp mấy hồi
Pháp giới nhất chân cùng cảm với
Tôi!

Cao Linh Tử

***
Dường Như...

Có lẽ ta đành mượn gió thôi!
Nhờ khuyên kết nghĩa...dạ bồi hồi!
Sen hồng bẽn lẽn dường như mến
Tôi!

Như Thu
***
Y Đề

Tâm thiền thanh tịnh nhẹ thì thôi 
Buông bỏ ưu tư chẳng tưởng hồi 
Giữ trọn thiện lành không mệt mỏi 
Tôi!

Phương Hoa  
***
***
Tri Thiên Mệnh 


Đã biết trời cho ngần ấy thôi 
Cuộc đời chìm nổi đã bao hồi 
Sướng khổ buồn vui, âu cũng tại 
Tôi… 

Nhất Hùng
***
Sen

Tinh khiết từ bùn vươn dậy thôi
Cũng thân tứ đại phải luân hồi
Sen, người tàn nở như sương khói
Tôi…

Như Thị
***
Tôi


Hoa nhìn thoát tục nhẹ nhàng thôi
Dính mắc bùn nhơ vượt mấy hồi
Quán chiếu loài Sen Chân, Thiện Mỹ
Tôi!

Minh Thuý
***

Tôi

Là chỉ hoa sen, một đóa thôi
Rằng đây kiếp trước đã luân hồi
Ba sinh duyên nợ nên phần phước
Tôi

Văn Thanh
***
Thuyền Yêu

Rạng rỡ sen hồng nở cánh thôi
Hồn nghe bát ngát vọng muôn hồi
Thuyền yêu khởi động vui ngàn lối
Tôi...

Đức Hạnh
***
Liên Hoa Tịnh Đế

Tịnh Đế, sen này đáng quý thôi!
Một cành mấy đóa nở liên hồi
Tiến Vua,tặng bạn ai không thích?
Tôi 

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái
***
Sen
Từ chốn ao bùn, nước đọng thôi
Vươn lên kiết tịnh giữa luân hồi
Hoa Sen ngát cả vòm trời đất
Tôi

Thanh Hoà
***
Bài Cảm Tác:
Sen Hồng 


Sen hồng ẩn hiện bến mê
Bồi hồi cứ tưởng em về nửa đêm
Sương khuya vỗ cánh hoa mềm
Bâng khuâng vớt ánh trăng thềm lung linh

Nguyên Trần

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2019

Oán Tình 怨情 - Lý Bạch​



怨情                Oán Tình

美人捲珠簾, Mỹ nhân quyển châu liêm
深坐顰蛾眉。 Thâm toạ tần nga my.
但見淚痕濕, Đãn kiến lệ ngân thấp,
不知心恨誰。 Bất tri tâm hận thuỳ.

李白                 Lý Bạch​
***
Dịch nghĩa:

Người đẹp cuốn chiếc rèm ngọc,
Ngồi thật lâu, ủ rũ mày ngài.
Chỉ thấy nước mắt đẫm ướt,
Không biết lòng nàng đang giận ai đây.

Oán Hận Tình

Người đẹp nâng rèm châu
Mày ngài ủ rũ lâu
Hai hàng nước mắt đẫm,
Ai khiến nàng u sầu?


Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái
***

Các Bài Dịch Khác: 
Oán Tình

Mỹ nhân cuốn bức rèm châu
Mày ngài ủ rũ chìm sâu lặng buồn
Chỉ thấy lệ đẫm mi tuôn
Chẳng hay lòng đấy tủi hờn vì ai?


Kim Oanh
***
1/ Trách Tình

Người đẹp vén rèm trai
Ngồi lâu rũ nét ngài
Càng thêm rõ vết lệ
Nào biết oán hờn ai?

2/ Oán Tình

Người đẹp cuốn rèm châu
Nhíu mày lộ nét sầu
Má loan vệt nước mắt
Hờn tủi đến từ đâu?

Phí Minh Tâm
***
Resentment

The pretty maid rolls up the bead curtain
She waits in vain and knits her eyebrows
Trace of wet tears still shows
It's not known who causes her heart pain.

Li Bai

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2018

Đêm Say Hương Quỳnh (Bài Họa)

(Họa Y Đề từ Đêm Say Hương Quỳnh của Kim Oanh)

Nửa đêm bừng nở bông hoa
Phô trương vóc ngọc da ngà dưới trăng
Oanh vàng ghé mỏ xinh ngoan
Tình yêu chớm mở dâng chàng tuyết trinh
Múa ca mấy khúc trao tình
Nguyn xin giữ trọn thân mình thủy chung (*)

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái

Ghi Chú (*) cố giữ trọn đủ yêu và cước vận





Thơ: Lạc Thủy Đỗ Quý Bái
Hình Ảnh: Kim Oanh
Đêm Trăng một đóa Quỳnh - Úc Châu 2018

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2018

In Flanders Fields - Chiến Trường Flanders



In Flanders Fields 

In Flanders fields the poppies grow 
Between the crosses, row on row 
That mark our place; and in the sky 
The larks, still bravely singing, fly 
Scarce heard amid the guns below. 
We are the dead. Short days ago, 
We lived, felt dawn, saw sunset glow, 
Loved and were loved and now we lie 
In Flanders fields. 

Take up our quarrel with the foe: 
To you, from failing hands, we throw 
The torch; be yours to hold it high. 
If ye break faith with us who die 
We shall not sleep, though poppies grow 
In Flanders fields.

John McCrae
***
Chiến Trường Flanders 

Nơi cánh đồng Flanders hoa anh túc nở 
Xen giữa mộ bia, hàng hàng rực rỡ 
Đây chiến trường xưa; hăm hở giữa trời, 
Sơn ca can đảm hót chơi rộn ràng 
Tiếng được mất, quyện rền vang tiếng súng. 

Chúng tôi chết, mới vài hôm, anh dũng 
Sống oai hùng, say nắng sớm, ngắm hoàng hôn, 
Yêu, được yêu - nay rũ bỏ linh hồn. 
Nơi Flanders cánh đồng. 

Hãy theo tôi quyết đấu với quân thù 
Tay buông thõng vội trao, bạn tiếp thu, 
Ngọn đuốc rực; hãy nâng cao kế tục 
Nếu phụ lòng tin, chúng tôi ngã gục, 
Sẽ chẳng ngủ yên, dẫu anh túc nở bông, 
Nơi Flanders cánh đồng. 

Lộc Bắc 
Nov. 2017 
***

Trên Chiến Trường Flanders

Trên chiến trường Flanders hoa anh túc đang nở 
Giữa những cây thánh giá hàng nối tiếp theo hàng 
Đồng đội cũ nằm đó, mắt hướng lên trời quang 
Táo bạo sơn ca hót lảnh lót trong mây xanh 
Hòa lẫn trong tiếng súng phía dưới vang đùng ...đoành 

Chúng tôi đây tử sĩ ngã xuống mấy ngày qua 
Cả bọn đã từng sống trong bình minh chiều tà 
Từng yêu được yêu nữa tạm nghỉ từ bây giờ 
Trên Chiến Trường Flanders 

Hãy cầm đuốc thiêng này chúng tôi trao tận tay, 
Giữ vững niềm tin tưởng giao tranh cự địch ngay 
Nếu phụ lòng đồng đội đã da ngựa bọc thây 
Huynh đệ khó an giấc khi anh túc nở đầy 
Trên Chiến Trường Flanders

Lạc Thủy Đỗ Qúy Bái

Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2018

Et S'il Revenait Un Jour (Maurice Maeterlinck) - Nếu Một Ngày Kia Chàng Trở Lại




Et S'il Revenait Un Jour

Et s’il revenait un jour
Que faut-il lui dire ?
- Dites-lui qu’on l’attendit
Jusqu’à s’en mourir...

Et s’il m’interroge encore
Sans me reconnaître?
- Parlez-lui comme une sœur,
Il souffre peut-être...

Et s’il demande où vous êtes
Que faut-il répondre ?
- Donnez-lui mon anneau d’or
Sans rien lui répondre...

Et s’il veut savoir pourquoi
La salle est déserte ?
- Montrez-lui la lampe éteinte
Et la porte ouverte...

Et s’il m’interroge alors
Sur la dernière heure ?
- Dites-lui que j’ai souri
De peur qu’il ne pleure...

Maurice Maeterlinck
***
Bài Dịch:


Nếu Một Ngày Kia Chàng Trở Lại


Nếu một ngày kia chàng trở lại
Hầu chuyện chàng em phải nói sao?
- Bảo chàng trông đợi chàng lâu
Người ta đã chết vì sầu đợi trông

Nếu chàng lại cố công hỏi mãi
Không nhận ra cô gái từng quen?
- Tiếp chàng như một cô em
Có khi chàng nặng nỗi niềm thương đau

Nếu chàng hỏi chi đâu vắng bóng
Trả lời sao cho đúng với lòng?
- Đưa chàng chiếc nhẫn vàng ròng
Vốn là của chi và không trả lời

Nếu chàng lại rạch ròi muốn biết
Buồng hoang vu biền biệt vì đâu?
- Chỉ chàng đèn tắt từ lâu
Đồng thời củng chỉ cửa lầu mở toang

Và rồi nếu mà chàng hỏi tiếp
Giờ cuối cùng lâm biệt lìa đời
- Bảo chàng chi đã mỉm cười
Kẻo chàng lã chã lệ rơi vắn dài

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái
***
Ngày Anh Trở Lại


Một ngày anh trở lại,
em phải nói sao đây?
- Nói rằng chị vẫn đợi
đến cuối cuộc đời này…

Nếu anh hỏi tiếp ngay
những điều em không biết?
- Lời em gái tha thiết
anh sẽ bớt khổ đau…

Nếu anh hỏi chị đâu,
trả lời không suy nghĩ?
- Đưa nhẫn cưới của chị
Im chẳng nói câu nào…

Nếu anh hỏi vì sao
bước vào phòng lạnh ngắt?
- Chỉ cho anh đèn tắt
cánh cửa sau mở toang…

Nếu khi ấy anh hỏi
về giờ cuối lâm chung?
- Chị mỉm cười vui lòng,
Cho anh nguôi dòng lệ…

Lộc Bắc
***
Nhà thơ Thanh Tịnh (1913 – 1988) phóng tác thành bài thơ “Lời cuối cùng”, đã từng chiếm giải nhất đồng hạng với Phạm Đình Bách (bài Từ đấy) trong cuộc thi thơ tháng 2/1936 do Hà Nội báo tổ chức. Bài thơ như sau: 

Lời Cuối Cùng

- Rồi một hôm nếu về cha hỏi
Mẹ ở đâu? con biết nói sao?
- Con hãy bảo: Trông cha mòn mỏi
Mẹ từ trần sau mấy tháng đau.

- Nếu cha hỏi sao nhà vắng vẻ
Mẹ khuyên con hãy trả lời sao?
- Con lặng chỉ bình hương khói tẻ
Và bên giường chỉ đĩa dầu hao!

- Nếu cha hỏi cặp đào trước ngõ
Sao chỉ còn một gốc ngả nghiêng?
- Con hãy chỉ một cây đào nhỏ
Bên cây tùng, rồi đứng lặng yên.

- Còn mồ mẹ, nếu cha muốn biết
Phải phương nào con nói cùng cha?
- Con hãy chỉ bầu trời xanh biếc
Và bên trời chỉ nội cỏ xa! 

Thanh Tịnh
(Hà Nội báo, số 5 ngày 05 – 02 - 1936)
***
Béatrice Arnac - Et s'il revenait



Thứ Tư, 24 tháng 10, 2018

Hồn Thơ - Quý Thật Hồn Thơ



Bài Xướng:
Hồn Thơ


Hồn du thơ thẩn lạc trời mơ
Đồng cảm tâm giao dẫu cách bờ
Mấy thuở bên nhau cùng xướng họa
Tâm tình trút hết cạn nguồn thơ

Bên tách cà phê sáng thật vui
Thơ người ta đọc tới xem lui
Thẩn thờ dăm phút hồn bay bổng
Kỷ niệm ngày xưa chợt trở lùi

Kim Oanh
***
Các Bài Họa:


Quý Thật Hồn Thơ

Già rồi ngơ ngẩn chẳng còn mơ
Vớ vẩn vài câu đợi nhập bờ 
Bỗng thấy nao nao khi được đọc
Lời oanh khơi lại chút hồn thơ

Vẫn chén trà quê nay thấy vui
Cái già sồng sộc tựa như lui.
Bài thơ thấm đượm hồn nhân thế
Đẩy cài ngày xưa một bước lùi

Trần Như Tùng
***
Khung Trời Nhung Nhớ

Phiêu lãng hồn ai đến cõi mơ
Khoảng trời vô tận, đâu là bờ
Đôi vần bình trắc mà trao gửi
Lai láng niềm vui với bạn thơ

Rồi ngày hội ngộ, thật là vui
Chén tạc chén thù, chẳng dễ lui
Câu chuyện hàn huyên, ngày thuở ấy
Khung trời nhung nhớ đã quay lùi…

Thanh Trương
***
Nhớ Người Thơ

Da diết nhớ người trong mộng mơ
Dòng đời dù cách trở đôi bờ
Dấu tình lưu luyến qua câu họa
Có hẹn cho nhau hởi nàng thơ?

Bên người ta thấy thật là vui!
Nên vẫn thơ trao,nhận tới lui
Nỗi nhớ hương yêu còn đọng lại
Tình Thu nhòa nhạt vẫn không lùi

Song Quang
***
Hồn Thơ

Thơ em gợi lại những ngày mơ
Biển vắng xôn xao sóng vỗ bờ
Thuở đó xinh tươi vầng nguyệt hẹn
Êm đềm hạnh phúc tỏa hồn thơ

Tuổi đời sáu sáu thế mà vui
Rộn rã Mambo bước tới lui
Ai bảo lão bà hai thứ tóc
Ta đây nhất quyết vẫn không lùi!

Thy Lệ Trang
***
Tình Thơ...

Chiều Thu bóng đổ võng ru mơ
Gió thổi đong đưa sóng ngập bờ
Biển nhớ chân em in dấu cát 
Sông thương tóc thả phủ tình thơ

Dù cho vật đổi cũng an vui
Cứ đến rồi đi chớ ngại lui
Đừng khóc than thêm phiền khổ lụy
Đời vui ngắn ngủi cố đừng lùi

Tuyết Phan
***
Hồn Thơ

Sáng đọc Kim Oanh lạc bến mơ
Hai châu Mỹ Úc cách đôi bờ
Hồn hoang đã cập Hoàng Hôn Bến
Khiến Lạc Thủy hồn ngập những thơ!

Bên ly nước lọc thế mà vui
Quý Bái lầm đường phải chạy lui
Được đọc Kim Oanh lòng sảng khoái
Thơ hay xem đã cớ chi lùi?

Lạc Thủy Ðỗ Quý Bái
***
Tình Đầu
(Họa 5 vận)

Ngồi đây mà nhớ củ khoai lùi
Mà thèm trở lại những ngày vui
Mái ấm đoàn viên thời hoa mộng
Chân sáo đến trường rộn rã vui

Đà Lạt ngày xưa một chiều mơ
Người đến mang theo cả trời thơ
Tha thiết lời yêu qua ánh mắt
Chan chứa tình trao chẳng bến bờ

Yên Nhiên