Hiển thị các bài đăng có nhãn TưởngNhớ AnhVân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TưởngNhớ AnhVân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 31 tháng 7, 2023

Năm Năm Gặp Lại

(Tưởng nhớ Anh Vân Giỗ 31/7/2023)      
 

      Trường nằm im nghe tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà. Giọt mưa đều đều như những giọt buồn làm ướt sũng hồn anh. Gian phòng thật yên lặng, yên lặng đến nỗi Trường nghe được tiếng tíc tắc của cái đồng hồ reo trên bàn viết. Không khí lạnh lẽo càng làm cho Trường cảm thấy như chìm sâu hơn trong nỗi cô đơn tịch mịch. Viên thuốc Valium 10 không giúp anh đi vào giấc ngủ dễ dàng mà chỉ làm anh thấy váng vất khó chịu.
Cuộc điện đàm với Ân vẫn còn làm anh đau đớn lẫn giận hờn. Trường thắc mắc tự hỏi:
“Tại sao Hương qua được bên nầy mà không muốn gặp mặt anh mà lại ở trọ nhà Ân? Tại sao lúc đến được trại tị nạn, Hương không thông báo cho anh biết để anh làm giấy bảo lãnh nàng? Hương có biết năm năm qua, tên đoạn đường đời hiu quạnh, anh vẫn âm thầm bước đi với hình ảnh Hương trong lòng? Hương biết được điều đó chăng? Hương đã phụ bạc anh? “Không, trăm lần không? Hương không phải hạng người như vậy. Hương và anh đã thề thốt chờ đợi nhau. Thế thì tại sao Hương không muốn gặp anh khi đã đặt chân tới Mỹ?”
Những lời trong lúc điện đàm với Ân như còn âm vang trong đầu:
“Trường đó hả? Ân đây!”
“Có gì không anh Ân?”
“Có chuyện quan trọng muốn nói với mầy. Hương đã qua được bên nầy và hiện ở nhà tao.”

      Ống liên hợp điện thoại trong tay Trường rơi cuống sàn nhà. Trường nghe nghẹn cứng ở ngực, mặt anh nóng bừng. Anh cúi xuống lượm ống điện thoại lên. Tiếng nói của Trường run rẩy, đức đoạn:
“Cái gì? Anh nói cái gì? Hương đã qua Mỹ và hiện đang ở nhà anh? Hương qua được bao lâu rồi?
Cơn giận dữ từ đâu ùa tới, Trường hét trong điện thoại:
- Một tháng? Hương đã qua được một tháng? Tại sao Hương không cho tôi biết mà lại trọ nhà anh? Tại…”
Trường bị hụt hơi. Tiếng cuối cùng anh phát âm không thành tiếng.
Đầu dây bên kia tiếng Ân vẫn dịu dàng:
- Mầy bình tĩnh lại. Hương không muốn gặp lại mầy, chỉ vì Hương có nỗi đau riêng. Hương khổ tâm lắm! Bao nhiêu lần Hương muốn tự tử nhưng..
- Nhưng gì? Hương đau khổ à? Hương có nỗi đau riêng à? Còn tôi, tôi có đau khổ không? Đ.m, tôi ngu quá! Năm năm rồi, bao nhiêu người đàn bà tìm đến với tôi, tôi đều từ chối để chờ đợi Hương, Hương biết chuyện đó không?
- Hương biết chuyện đó. Tao đã nói cho Hương biết chuyện đó. Và vì biết chuyện đó nên Hương càng không muốn gặp mầy.
Trường nghe cơ thể rời rã. Anh im lặng, nước mắt chảy dài xuống má.
Tiếng Ân vẫn nhỏ nhẹ đều đều:
- Mầy còn đó không Trường? Mầy còn đang nghe tao phải không? Hương yêu mầy lắm và không hề phụ bạc mầy. Tình bạn giữa tao và mầy đã hơn hai mươi năm, tao nghĩ rằng mầy có thể tin những gì tao nói.
- Nhưng tại sao Hương đã qua một tháng nay, tới bây giờ anh mới cho tôi biết?
- Tao đã nói, Hương có nỗi đau riêng nên không muốn gặp lại mầy. Hương bảo, nếu cho mầy biết Hương hiện ở nhà tao, Hương sẽ bỏ đi. Vợ tao đã thuyết phục dữ lắm, có lẽ bây giờ Hương đã xiêu lòng. Tội nghiệp Hương lắm! Hương thay đổi nhiều, gầy ốm và già hơn xưa. Mỗi lần nhắc đến mầy, Hương đều khóc. Việc mầy và Hương có trở lại được với nhau không đều tùy thuộc vào sự rộng lương của mầy cả.
Cơn dông tố trong lòng Trường đã lắng xuống, giọng Trường buồn rầu:
- Nhưng chuyện gì đã xảy ra cho Hương?
-Tao không thể nói gì nhiều hơn cho mầy biết. Tao muốn để chính Hương nói rõ với mầy tiện hơn. Có một điều tao có thể quả quyết với mầy là Hương rất yêu mầy, vẫn còn yêu mầy. Lòng Hương không có gì thay đổi.
- Tôi đến nhà anh ngay bây giờ được không?
- Không được. Từ chỗ mầy đến nhà tao gần trăm dặm, trời lại tối rồi. Ở vùng tao đang mưa gió dữ lắm.

      Dường như cơn bão rớt từ Texas thổi qua. Vả lại, tao muốn cho Hương biết trước để chuẩn bị tinh thần gặp mầy. Thôi “bye” nhé Trường. Tao biết tin nầy sẽ làm mầy khó ngủ. Hãy uống một viên thuốc an thần cho dễ ngủ.
Ân gác máy điện thoại. Trường uống một viên thuốc ngủ rồi lên giường nằm.
Tiếng tíc tắc của cái đồng hồ reo vẫn vang lên đều đặn trong gian phòng hiu quạnh. Trong cái sâu thẳm của đêm dài, mắt Trường vẫn mở thao láo nhìn lên trần nhà. Khúc phim dĩ vãng lần lượt trở về với anh:
“Trường gặp Hương trong buổi lễ tuyên thệ, được tổ chức trong một cái nhà chứa nông cụ giữa cánh đồng rộng mênh mông. Theo thông lệ của tổ chức nếu đoàn viên là một sĩ quan sẽ được nhận vào ban tham mưu và phải tuyên thệ. Vì lý do an ninh, buổi lễ được tổ chức thật đơn giản, gồm có người đứng đầu tổ chức và hai đoàn viên thâm niên, trong đó có Hương. Sau buổi lễ Hương đến bắt tay Trường, mừng anh như môt tân chiến hữu. Mắt Hương trong sáng nhìn anh. Tay Hương ấm áp, mềm mại trong tay anh. Trường ngạc nhiên nghe trái tim anh bất ngờ đập rộn rang trong lồng ngực.

      Rồi Trường và Hương yêu nhau, yêu nhau tha thiết. Hương đã trao thân cho Trường cũng chính trong căn nhà chưá nông cụ, nơi mà định mệnh đạ buộc chặt họ vào nhau trong lần đầu gặp gỡ. Những ánh mắt, nụ cười, những cái hôn trao cho nhau đã giúp cho cả hai vượt qua được những gian nan thử thách và nguy hiểm trong đấu tranh. Cả hai thấy tình yêu của họ chói chang hạnh phúc. Họ vừa là chiến hữu vừa là đôi tình nhân thắm thiết. Vì vậy Trường đã cảm thấy mối tình của anh và Hương thật đẹp, thật lý tưởng và cũng thật lãng mạn. Anh có cảm tưởng như anh và Hương là hai con người cách mạng, là một anh hùng và một anh thư đang trên đường đấu tranh cứu nước.
      Vì đã xem đó là mối tình trân quý nên khi tổ chức bị phá vỡ, kẻ đứng đầu tổ cức bị bắt, Trường phải bỏ chạy ra nước ngoài, anh vẫn cố gắng giữ gìn, nâng niu, ấp ủ mối tình đó, đủ can đảm chờ đợi Hương trong năm năm dài. Anh càng trân quý mối tình, anh càng yêu Hương thì cơn giận của anh càng dữ dội. “Tại sao Hương qua được bên nầy mà không muốn gặp anh? Hương đã thay lòng đổi dạ hay vì hoàn cảnh nào mà Hương không muốn gặp mặt anh?”

      Đêm càng khuya, vạn vật càng yên tĩnh. Trường nghe lạnh ở hai bàn chân dù anh đang đắp mền. Anh nằm dã dượi nghe cái lạnh thấm vào da thịt và nghe được cả cái cô đơn đang lớn dần trong tâm hồn. Anh nhớ Hương, anh giận Hương. Sự giằng co giữa nhớ thương và giận hờn làm tứ chi Trường rũ riệt.
Trời bên ngoài vẫn còn mưa, cơn mưa dai dẳng, giọt mưa thê thiết rơi đều đều trên mái nhà như bản nhạc buồn. Viên thuốc ngủ đã thấm. Hai mí mắt Trường nặng trĩu. Anh nhắm mắt lại, mang theo gương mặt nhoẹt nhoè nước mắt của Hương vào giấc ngủ chập chờn.
* * *
      Ngày hôm sau, nghe tin thời tiết, Trường biết trời đã im gió, nhưng mưa vẫn còn lâm râm không dứt. Bầu trời thấp và xám đục, âm u như nỗi buồn lê thê trong long Trường. Anh quyết định đến nhà Ân để gặp Hương: “Dù thế nào cũng phải gặp lại Hương xem vì lý do gì Hương không muốn gặp anh, xem nỗi đau riêng của Hương là nỗi đau gì?”
      Sau một đêm với giấc ngủ chập chờn, đầu Trường còn cảm thấy váng vất khó chịu. Trường lên ngồi trên chiếc xe Mustang thể thao màu xám nhạt. Chiếc xe rồ máy rồi lao đi trong đi trong buổi sớm mai sương mù dày đặc, lạnh lẽo như lòng của Trường hiện giờ. Hai hàng cây bên đường đã trụi lá, chạy dài thẳng tắp. Hình ảnh Hương lãng đãng hiện về với những kỷ niệm đẹp đẽ ngày xưa, những ngày tháng anh và Hương cùng chiến đấu bên nhau, nhiều hiểm nguy nhưng hạnh phúc. Cái hạnh phúc mà anh phải đánh đổi bằng năm năm đợi chờ trong nhớ thương mòn mỏi và bây giờ Hương đã đến Mỹ nhưng lại chẳng muốn gặp anh. Trường nghe cái đắng cay như dâng lên đầu lưỡi. Anh cho tay vào túi lấy một điếu thuốc ra châm lửa. Điếu thuốc đầu ngày không làm anh dễ chịu. Miệng anh như đắng hơn. Anh lại dụi bò điếu thuốc. Chiếc xe vẫn chạy với tốc độ đều đều trên còn đường vắng tanh của ngày cuối tuần.

     Tự nhiên Trường muốn quay về: “Hương đã không muốn gặp mình, tại sao phải lết đầu đến gặp Hương?” Tuy nghĩ vậy nhưng anh vẫn cho xe chạy với vận tốc 70 dăm giờ. Trường thở dài, cảm thấy hạnh phúc đời người thật mong manh và ngắn ngủi. Trong một thoáng Trường nhìn lại đời mình. Đã ba mươi tám tuổi đời, trong đó hết sáu năm quân ngũ, đánh giặc phờ người, chạm mặt tử thần như ăn cơm bữa. Sau đó là bốn năm tù, sống lê lết kiếp sống của một con vật, nuôi hận thù như kẻ đang nằm gai nếm mật. Rồi năm năm sống vất vơ vất vưởng như ốc mượn hồn trên mảnh đất tạm dung, xác ở bên nầy mà hồn ở bên kia bờ đại dương thăm thẳm mịt mù, trên một đất nước thân yêu nhưng nhiều khổ lụy, trong đó có Hương và bao nhiêu người thân đang ngụp lặn trong bóng tối địa ngục. Hạnh phúc đời anh có được bao ngày?
Vào đến thành phố, Trường cho xe chạy chậm lại. Mưa đã tạnh nhưng bầu trời vận còn âm u, lạnh lẽo.
Chẳng mấy chốc, Trường đã đậu xe trước sân nhà Ân. Anh buớc lên thềm đưa tay bấm chuông. Ân ra mở cửa. Thấy Trường Ân mừng rỡ:
- Trường! Tao biết thế nào mầy cũng tới. Vào gặp Hương đi. Ráng an ủi Hương nhé Trường.
Quỳnh, vợ Ân cũng chạy ra dặn nhỏ:
- Phải khéo an ủi Hương nhé anh Trường. Hương đau khổ lắm đó.
Trường bước vài nhà, gương mặt lầm lì, hỏi trổng:
- Phòng Hương đâu?

      Quỳnh chỉ phòng Hương rồi hai vợ chồng rút lui vào phòng riêng để Trường và Hương được tự do. Trường đến gõ cửa phòng Hương nhưng bên trong vẫn im lặng. Dường như Hương cũng biết Trường đến. Trường đẩy cửa bước vào. Hương ngườc mắt nhìn Trường, giọng tắt nghẹn:
- Anh!
Mặt Trường tái mét. Đồ vật trong phòng bỗng nhiên quay cuồng trước mắt Trường khi anh thấy Hương đang ẵm một đưá bé trong tay. Trường cười lạt, cố gắng giữ bình tĩnh để hỏi Hương một câu đầy khinh bỉ:
- Thế ra nỗi đau riêng của em là đứa nhỏ nầy đây à?
Hương vẫn ngồi im. Trường quay người bước ra ngoài rồi đưa tay đóng sầm cửa lại.
Ân chạy ra nắm tay Trường.
- Mầy làm gì vậy Trường?
Trường gỡ mạnh tay Ân chạy thẳng ra xe. Ân chạy theo la lớn:
- Trường trở lại! Mầy làm gì lạ lùng vậy?
Trường đã leo lên xe bỏ về.

      Quỳnh cũng chạy ra, trong tay đang cầm cái remote của TV, ném mạnh xuống đất. Thái độ giận dữ:
- Để tối nay em gọi điện thoại, mắng ảnh một trận mới được. Con người gì hồ đồ. Gần bốn mươi tuổi mà còn như con nít.
Ân cúi xuống lượm cái remote controle lên, dẫn Quỳnh vào phòng Hương. Hương vẫn còn ngồi im lặng trên giường, gương mặt tái mét.
Quỳnh đến ngồi bên Hương, choàng tay qua ốm vai nàng:
- Anh Trường hiểu lầm em đó!
Ân tiếp lời vợ:
- Phải Trường hiểu lầm em đó. Anh biết tánh nó, nóng nảy nhưng tốt bụng. Năm năm rồi, lúc nào nó cũng thương nhớ em, cương quyết chờ em. Sự nóng nảy của nó chứng tỏ nó là con người dễ xúc cảm. Trường yếu đuối lắm nhứt là phương diện tình cảm. Nhìn đứa nhỏ, nó tưởng em phản bội nó. Nó thương em nhiều nên giận em nhiều. Để anh viết thư nói rõ ràng với nó. Anh cam đoan với em, nó sẽ trở lại ngay để xin lỗi em, sau khi đọc thư anh.
Quỳnh nóng nảy:
- Thơ với từ gì? Để tối nay em mắng một trận cho ảnh biết.
Ân can gián:
-Anh biết tánh thằng đó. Lúc nó nóng giận em gọi điện thoại tới nó sẽ cúp, không chịu nghe em đâu. Vài ngày sau, nguôi giận, nó sẽ đọc thư anh.
Quỳnh chắc lưỡi:
- Phải chi nói phứt cho ảnh biết thảm nạn của Hương cho rồi.
Ân trợn mắt nhìn vợ:
- Chính em dặn anh đừng nói, để Hương nói hay hơn. Bây giờ cũng chính em.
Quỳnh lớn tiếng:
- Ai ngờ con người ảnh hồ đồ như vậy.
Bây giờ Hương mới lên tiếng, giọng cam chịu:
- Anh chị đừng cãi nhau vì chuyện của em. Tại số em như vậy!
Ân an ủi:
- Số gì? Tại thằng Trường chưa hiểu. Nó yêu em quá nên không còn sáng suốt để suy luận bất cứ việc gì. Tính nó vẫn thế, không có gì thay đổi.
Thấy Hương vẫn ngồi im lặng, mặt mày ngơ ngác, Quỳnh quay qua nói với chồng:
- Tối nay em ngủ với Hương anh nhé?
Ân gật đầu:
- Phải, tối nay em ngủ với Hương.
Hương thở mạnh, nói với vợ chồng Ân:
-Anh chị đi nghỉ đi. Em không sao đâu.
*** 
      Sau hai ngày nằm vùi, Trường đã nguôi ngoai cơn sầu. Anh cảm thấy đầu óc trống rỗng, không còn suy nghĩ gì được. Toàn thân anh nhẹ bổng như đang rơi lơ lửng giữa khoảng chân không. Trường có cái cảm giác như vưà trải qua cơn bịnh nặng. Hai đêm rồi trong đầu anh cứ lởn vởn câu hỏi: “Đứa nhỏ sờ sờ ra đó sao Trường bảo Hương không phụ bạc mình và nỗi đau riêng của Hương là nỗi đau gì?
Bỗng có tiếng của thằng Hoàng ở căn gác, phía trên:
-Cậu Trường, cậu có thơ, cháu lấy vô cho cậu nè.
Trường bước ra cửa nhận thơ.
-Cám ơn cháu nhé Hoàng.
      Trường ngồi xuống ghế, tay vân vê cái thư của Ân. Anh tần ngần chưa chịu xé thư ra: “Ân viết gì trong nầy? Vợ chồng Ân xem mình như đứa em ruột. Nếu Hương đã phản bội mình thì vợ chồng Ân đâu có kêu mình phải an ủi Hương. Mình nóng nảy quá! Tại sao không tìm hiểu xem nỗi đau của riêng Hương là gì? Tình yêu giữa mình và Hương cũng đã kéo dài hơn một năm chứ ngắn ngủi gì. Mình cũng đã hiểu nhiều về con người Hương. Hương đâu phải hạng người trắc nết, hư hỏng. Vậy nỗi đau cũa riêng Hương là gì? Vậy nỗi đau của…”
      Tự nhiên mình mẫy Trường nổi đầy gai ốc, và như có tiếng sét vừa nổ ra trong đầu: “Hay là Hương bị thảm nạn Thái Lan? Hay là Hương…” Tay Trường run run xé cái phong bì. Những dòng chữ của Ân đập mạnh vào mắt:

“San Diego, ngày…tháng…năm…
Trường thân,
Tao không ngờ ngày gặp lại Hương, thái độ của mầy phũ phàng như vậy. Mầy bỏ về, Hương ngơ ngác nhìn theo rồi ngơ ngác nhìn vợ chồng tao. Hương im lặng, nhẫn nhục, không than phiền về thái độ của mầy cả. Hương cũng không khóc nhưng từ trong đôi mắt tối sầm lại của Hương, tao thấy cái lâu đài hạnh phúc mà Hương cố xây đắp trong hi vọng, sụp đổ tan tành.
Tao tin rằng mầy hiểu lầm Hương nên tao mới viết lá thư nầy. Bằng không thì tình bạn đã hơn hai mươi năm của chúng mình đã chấm dứt. Mầy đã tàn nhẫn hỏi Hương: “Thế ra nỗi đau riêng của em là đứa nhỏ nầy đây à?” Đúng. Đứa nhỏ là nỗi đau riêng của Hương, nếu không có mầy chia sẻ. Đứa nhỏ đó không phải là chứng tích của sự phản bội mà là nỗi oan khiên Hương phải gánh chịu trên đường vượt biển tìm mầy. Nỗi đau to lớn của cả một dân tộc đã đổ trên đầu Hương, trên những người đàn bà yếu đuối bất hạnh như Hương. Nỗi đau thương đó chúng ta phải kính trọng. Thảm hoạ do bọn thú rừng Thái Lan gây ra cho đồng bào ta là một vết thương nhức nhối cho tất cả mọi người còn chút lương tri, chứ không phải riêng của những nạn nhân của bọn thú rừng đó.

Thảm hoạ trên đường vượt biển của đồng bào ta còn là một vết đem ô nhục trong lương tâm nhân loại. Người dân cuả các quốc gia tự do có thể tảng lờ, mắt ngơ tai lấp nhưng chúng ta thì không thể. Người Việt chúng ta phải chia sẻ nỗi đau đó, phải đau cái đau đó, chớ tao chưa muốn nói Hương là người yêu của riêng mầy. Chỉ vì muốn nối tiếp những tháng ngày hạnh phúc bên mầy mà Hương phải đem cả mạng sống ra đánh đổi và Hương đã phải trả cái giá quá đắt và mầy, chính mầy đã nợ Hương một món nợ ân tình quá lớn mà mầy phải trả đến suốt đời.
Sống chung với Hương được một tháng, thỉnh thoảng trong đêm khuya thanh vắng, tao nghe những tiếng thét hãi hùng của Hương trong gấc ngủ. Những lần như vậy thì vợ chồng tao đều chạy vào phòng Hương. Thường thì lúc đó, Hương đã ngồi dậy, đầu tóc rối bù, đôi mắt ngơ ngác, đầy vẽ kinh hoàng trên nét mặt. Những lần như vậy, tao mong có mầy ở đây chứng kiến, thử xem mầy có cầm được nước mắt hay không? Mấy đêm nay vợ tao phải ở cạnh Hương cả trong giấc ngủ, cứ sợ Hương quẩn trí rồi tự vận.
Trường thân… 


      Nét chữ đã nhoẹt nhòe nhoẹt, nhảy múa chập chờn trước mắt Trường bởi một màn nước mỏng bao phủ đôi mắt. Rồi những giọt nước đau thương từ mắt anh theo nhau chảy dài xuống má., Trường bóp nát lá thư, hai tay ôm đầu khó nức nở. Tiếng khóc càng lúc càng lớn, càng lúc càng thương tâm như xé ruột: “Hương, Hương…tha lỗi cho anh! Hương…tha lỗi cho anh!”
      Trường cố nén tiếng khóc, chạy vào phòng tắm rửa mặt. Anh thay vội bộ quần áo, xỏ chân vào đôi dép, phóng ra xe vọt đi. Cảnh vật chao đảo trước mắt Trường. Anh cố trấn tĩnh cầm vững tay lái, mắt chăm chú nhìn về phiá trước để nhìn cảnh vật rõ hơn.
      Gần hai tiếng đồng hố lái xe, trường củng tới được nhà Ân. Như lần trước, Trường bấm chuông, Ân ra mở cửa. Thấy Trường, mắt Ân sang lên, anh ôm choàng người bạn mà anh thương như đứa em ruột thịt
Ân nói với giọng xúc động:
- Tao biết thế nào mầy cũng trở lạì. Quả tao nhận xét không lầm về con người mầy. Phải xin lỗi và ráng an ủi Hương. Lời nói phải tế nhị nhé Trường, nhất là không khơi lại vết thương của Hương.
Trường gật đầu:
- Hương đâu?
- Trong phòng, vào đi

      Trường gõ cửa rồi đẩy cửa bước vào. Anh im lặng đứng nhìn Hương đang ngồi cuí gầm mặt. Nhìn dáng dấp khổ đau của người yêu, Trường nghe nghẹn cứng ở ngực và đau nhói ở tim. Anh bước tới, cúi xuống ôm Hương vào lòng.
- Hương, Hương!
      Tiếng khóc lớn bỗng vuột ra khỏi cuống họng làm cơn tức nghẹn ở ngực Trường nhẹ đi. Tiếng khóc không kềm lại được, nghe như tiếng kêu uất hận. Trường đưa tay vuốt tóc Hương. Anh hôn trơ trất lên gương mặt người tình, giọng nói anh nghẹn ngào, đứt đoạn:
-Hương…tha lỗi…cho anh!
Tiếng khóc của Trường làm thằng bé đang ngủ trên giường khóc thét lên. Quỳnh từ ngoài bước vào, gương mặt đầm đìa nước mắt, cúi xuống ẵm đứa bé ra ngoải. Ân đang ngồi hút thuốc ở ghể sô-pha, miệng mỉm cười nhưng đôi mắt cũng đỏ hoe.

      Vài phút sau, Ân và Quỳnh mới nghe tiếng khóc của Hương. Tiếng khóc như một nguồn nước thoàt ra từ con đê vỡ, cuốn theo những đau đờn câm nín, nhửng tức tuởi nghẹn ngào, những ên chề phiền muộn. Lệ từ mắt Hương cũng theo nhau chảy xuống như tiếp rửa sạch những khổ đau còn sót lại trên gương mặt hao gầy của nàng.
Khi cơn xúc cảm của cả hai đã lắng xuống. Trường vẫn còn ôm Hương trong lòng.
Anh hỏi nhỏ:
- Tha lỗi cho anh nhé Hương?
Hương gật đầu, Trường nóí tiếp:
- Anh vô tình làm em đau khổ nhiều hơn.
- Em hiểu anh nên không buồn giậc gì anh hết.
- Cám ơn em.
Hương ngập ngừng một lúc rồi hỏi Trường.
- Còn đưá bé anh tính sao?
Trường hôn lên má người yêu.
- Còn tính gì nữa? Chúng ta sẽ đặt cho nó một cái tên Việt Nam. Nó sẽ mang họ của anh. Nó sẽ là con của chúng ta. Chúng ta sẽ không bao giờ nhắc đến nguồn gốc của nó. Nó sẽ là một đưá bé Việt Nam lớn lên trên nước Mỹ như bao nhiêu đứa trẻ khác. Chúng ta sẽ gầy dựng tương lai cho nó và dạy nó biết yêu tổ quốc Việt Nam của chúng ta.
Hương gục đầu lên vai Trường:
-Em cám ơn anh.
-Sao lại cám ơn anh?
-Em cám ơn sự rộng lượng của anh, cám ơn tình yêu của anh dành cho em. Nỗi đau bây giờ không còn của riêng em nữa mà đã có anh chia sẻ.
      Hương kéo đầu Trường xuống, đôi môi họ tìm nhau trong một cái hôn thật nồng nàn cho thoả lòng thương nhớ .
Bỗng có tiếng gõ cửa rồi tiếng Ân vọng vào:
- Ông bà tâm sự lâu quá, chúng tôi vào được chưa?
Trường buông Hương ra:
- Mời anh chị vô:
Quỳnh ẵm đứa bé đang ngủ trên tay cùng chồng bước vào.
Ân cười hề hề:
- Anh chị hạnh phúc quá! Gương vỡ lại lành rồi phải không?
Trường cũng cười:
- Gương có vỡ đâu mà lại lành.
      Hương đứng bên Trường cũng mỉm cười, nụ cười thật đẹp. Đôi mắt ánh lên niềm hạnh phúc tràn đầy của một người vừa tìm thấy lại ánh sáng cuộc đời, tìm lại được mối chân tình yêu tưởng đã mất đi sau năm năm xa cách. 

Anh Vân
(Sinh năm 1938 - Mãn phần 2010)

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2020

Tiễn Biệt Nhà Văn Anh Vân (Tưởng Nhớ Ngày Giỗ 31/7/2020)



Thơ: Tiễn Bước Xa Xăm - Kim Oanh
Điếu Văn: Tiễn Biệt Anh Vân
Giọng Đọc & Diễn Ngâm; Dương Thượng Trúc
Thực Hiện: Kim Oanh

Thơ Tranh: Tưởng Nhớ Nhà Văn Anh Vân

Mười năm thấm thoát trôi qua
 Nguyện cầu Anh Vân được yên nghỉ thảnh thơi và hạnh phúc nơi Nhà Chúa.


Thơ & Thơ Tranh: Kim Oanh

Thứ Tư, 31 tháng 7, 2019

Thơ Tranh: Khóc Cho Một Đồng Đội


Ngày nao anh tôi khóc cho đồng đội
Em gái âm thầm phác vội thơ tranh
Tưởng tiếc và giã biệt hai người anh
Anh Vân, Kim Hiệp ngàn thu yên giấc!
(Kim Oanh)

Hình Ảnh: Anh Vân( Quách Tố Vương)
Thơ: Lê Kim Hiệp
Thơ Tranh: Kim Oanh

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2018

Bài Thơ Đọc Trước Quan Tài



( Khóc lính già Quách Ngọc Vân - 2010)

Tôi còn nước mắt nữa sao
khóc anh lệ đỏ máu trào con ngươi
hồn đi phách đã xa người
Vân ơi, hãy ngủ bên trời bình yên

Ngủ say anh nhé, người hiền
trãi tâm với bạn, con tim với tình
đời anh vui bóng ôm hình
mười năm tìm kiếm một mình cô đơn

Thương anh bóng xế tuổi mòn
sống trong cô độc hoàng hôn lạnh lùng
thương anh tình nghĩa muôn trùng
vòng tay ấm lạnh tặng cùng tha nhân

Đời anh TỔ QUỐC nghìn cân
nghiêng vai gánh vác mấy lần tử sinh
đã từng đem mạng sống mình
giỡn chơi với giặc cười khinh máu hồng

Anh đi mộng ước mù trông
nhìn vế cố quốc thẹn lòng thất phu
anh đi giọt đắng sương mù
niềm mong tan lũ giặc thù đành buông

Ănh đi thu lạ bất thường
vào thu hoang vắng trên đường anh đi
trăng vàng đắp mặt cơn mê
anh đi chắc hẳn không về nữa đâu

Tôi còn nước mắt nữa sao
khóc anh lần cuối máu trào con ngươi
bảo đời thổi tạt bên người
còn đâu tiếng nói, giọng cười Tố Vương.

Trần Phù Thế


Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

Tình Già

(Tưởng nhớ Anh Vân)


Ông Sáu, tay cầm chiếc ghế gỗ xếp, loại bàn ăn đặt trên giường cho bệnh nhân, tay kia cầm tô cháo nóng đến gần giường bà Sáu vừa gọi:
- Mình à, dậy ăn miếng cháo.
Ông gọi đến ba lần, bà Sáu mới mở mắt ra, mỉm cười nhìn chồng.
Ông Sáu vui vẻ:
- Ái chà, coi bộ mình khá rồi há. Ðêm rồi mình ngủ được. Tui ra thăm hai lần thấy mình thở đều đặn. Có lẽ nhờ viên thuốc an thần.
Bà Sáu nhăn mũi:
- Ngủ một mình, không bị ai quấy rầy nên dễ ngủ. Ngủ chung với người khác, hai tay họ cứ ngọ nguậy hoài, nhột gần chết, ngủ với nghê gì?
Ông Sáu hứ một tiếng, nói:
- Thôi, ngồi dậy.

Bà Sáu ngồi lên, tựa lưng vào thành giường. Ông Sáu đặt tô cháo lên bàn rồi đặt cái bàn ăn nhỏ lên giường, phiá trên mình bà, đoạn trịnh trọng đặt tô cháo và cái muỗng trước mặt..
- Cháo thịt heo bầm, ngon lắm, mình ăn thử xem. Tui bỏ hành nhiều, cháo hành nóng, ăn giảm cải.
Bà Sáu hứ một tiếng.
- Giảm cải, giải cảm!
Như chợt nhớ ra điều gì, Ông Sáu cười ruồi, hỏi:
- Sao, hồi nãy mình nói sao? Mình nói đêm rồi ngủ được là nhờ ngủ riêng à? Vậy từ nay về sau, mình ngủ luôn phòng nầy nhé!
Ông biết chắc chắn, không khi nào bà chịu ngủ riêng trừ những lúc đau yếu, sợ truyền nhiễm cho chồng nên bắt buộc bà phài ngủ riêng. Bà sợ ngủ riêng. Lần vượt biển kinh hoàng của hơn mười năm trước đã khắc sâu vào tiềm thức bà. Thỉnh thoảng bà bị ác mộng. Có nhiều lúc đang ngủ ngon lành, bà bật ngồi dậy kêu khóc. Những lần như vậy, ông vội vàng ôm cứng bà vào lòng, một tay vổ lưng, một tay lắc nhẹ thân thể cho bà tĩnh lại, miệng không ngớt gọi: “Mình, mình, có tui... đừng sợ, mình, mình, có tui... Ông gọi đến lúc bà thật sự tỉnh táo và ru đến lúc bà ngủ trở lại mới thôi.
Bà Sáu không nhìn thấy nụ cười ruồi của ông nên trả lời:
- Thôi, ngủ chung cho ấm. Âm dương có đủ trên giường, con người khoẻ mạnh.
Ông Sáu bỏ đi còn ngoái lại nở nụ cười khoái chí với vợ.
- Anh đừng quên pha cho em ly trà cúc nhé!
- Có ngay. Ăn xong là có ngay. Tui đâu có quên ly trà cúc nóng của mình vào buổi sáng.
Căn nhà thật ấm áp, ấm không phải vì máy sưởi mà ấm vì tình thương của cặp vợ chồng già. Trong những lúc vợ chồng âu yếm bên nhau, ông Sáu hay nói với bà:
“Hạnh phúc không tìm thấy trong ngôi nhà này thì đừng hòng tìm ở nơi nào khác.”

Ông bà Sáu gặp nhau trong Hội Người Già. Lần đầu tiên gặp bà, Ông Sáu thích ngay cái dáng dấp mảnh mai, nhỏ nhắn, thướt tha trong chiếc áo dài trắng của bà. Gương mặt bà hơi tròn, nụ cười thật có duyên với cái răng khểnh lộ một tí ra ngoài, trông bà thật xinh xắn. Lối nói chuyện hoạt bát, hoà nhã và tỏ ra hiểu biết của bà, thỉnh thoảng kèm theo tiếng cười trong trẻo pha lẫn chút tinh nghịch như có một sức thu hút mạnh bắt ông phải lắng nghe. Lần gặp gỡ đó, ông Sáu Sậu đã mang hình ảnh cuả bà về nhà và vào cả trong giấc ngủ muộn màng của ông sau nhiều năm dài sống trong cảnh chăn đơn, gối lẻ. Theo ông Sáu, bà Chín Chuyên là dòng suối mát, ngọt ngào và ông mơ ước được tắm dưới dòng suối trong trẻo đó. Trong Hội, không ai ngờ có ngày ông Sáu và bà Chín nên duyên Tần Tấn, lo lắng cho nhau lúc chiều tà, bóng xế.

Chuyện rổ rá cáp nhau của ông bà Sáu không gặp trở ngại nào giữa hai bên con cháu. Mấy đứa con của ông Sáu dường như có ý muốn tìm cho cha mình một người bạn cuối đời nên lúc thấy bà Chín Chuyên dọn về ở với cha mình, họ còn tỏ ra vui mừng. Bên phía bà Sáu chẳng nghe động tịnh gì, chỉ thấy con cháu hai bên, thỉnh thoảng ghé thăm cặp vợ chồng già với chút quà cáp.

Ông Sáu tên Sậu, nước da ngâm đen nên mọi người gọi đùa là Sáo Sậu (chim sáo màu đen, hót hay, nóí chuyện giỏi,) năm nay đúng bảy mươi. Sáu Sậu ăn mặc lúc nào cũng tươm tất, chỉnh tề, mái tóc chải vén khéo. Tính ông hay đùa nên trong Hội Người Già, ai cũng yêu mến ông.

Thuở trẻ nhờ năng luyện tập thân thể, và mưa nắng chiến trường đã tôi luyện con người ông trở nên rắn chắc. Ba năm tù cải tạo không vật ngã được ông nên giờ nầy trông ông vẫn còn khoẻ mạnh.
Bà Sáu trẻ hơn ông đến mười sáu tuổi. Về với ông Sáu được vài năm mấy cái răng cửa lần lượt từ giã bà ra đi gần hết, mồm miệng móm xọm, nên bây giờ trông họ chênh lệch chẳng bao nhiêu. Bà Sáu nhỏ tuổi, có vẻ tự tin và bạo dạn hơn ông. Ông Sáu mở miệng ra là tui tui, mình mình còn bà Sáu thì anh anh, em em ngọt lịm. Ðôi lần Ông Sáu đề nghị với bà nên gọi nhau là mình cho hợp với tuổi già nhưng bà Sáu nhất định không, bảo gọi anh xưng em nghe cho nó trẻ trung một chút.

Ông Sáu là người có đức tin rất mạnh nơi Chuá Cứu Thế Jésus. Những ngày Chuá nhật ông hay rủ bà đi đến Hội Thánh thờ phượng Chuá với ông. Thương chồng, bà nhận lời ngay dù bà theo đạo Phật. Bà nghĩ vợ chồng cùng một đức tin thì tốt hơn, đời sống mới hạnh phúc. Vả lại theo bà “Có chồng thì phải theo chồng. Chồng vô hang rắn, hang rồng cũng theo.”

Vô nhà thờ hay bất kỳ nơi đâu, bà hay vòng tay ôm ngang hông ông Sáu, đi tĩnh queo. Sáu Sậu ngại lắm, nói nhỏ bên tai bà:
- Mình già rồi, vô trong nầy làm vậy coi không đặng, bọn nhỏ nó cười nhưng bà Sáu nhất định vòng tay khoác lên eo của ông mà đi khiến ông chịu thua.


Thật ra bà Sáu thứ Chín, tên Chuyên. Trong Hội Người Già, ai ai cũng gọi bà là bà “Chín Chuyên” nhưng con cháu nội ngoại hai bên, nhiều đưá nói đớt gọi bà là ngoại “Trứng Chiên” nghe cũng vui tai.
Lo cho vợ xong, Ông Sáu pha cho ông tách cà phê.
Những ngày bà Sáu mạnh, ông cũng không để bà làm. Ông bảo, cà phê phải do chính tay ông pha mới ngon. Khi pha tách cà-phê, ông luôn luôn pha cho bà ly trà cúc. Rồi hai ông bà dẫn nhau ra ngồi trước hiên nhà, ngồi nhâm nhi vừa ngắm hoa. Vợ chồng già sống hẩm hiu với nhau trong ngôi nhà nhỏ hai phòng, như đôi chim liền cánh, cây liền cành, không rời nhau nửa bước.

Bỗng có tiếng chuông cửa reo. Ông ra mở cửa. Một luồng gió lạnh thổi tạt vào, ông tránh qua một bên. 
- Ði đâu sớm vậy Tư Ngô?
- Trời lạnh! Qua rủ anh ra Starbucks tìm một ly Cappucino.
Ông Sáu đáp xuôi xị.
- Không đi được. Con nhỏ ở bịnh rồi!
Tư Ngô trợn mắt:
- Trời đất! Con nhỏ ở nào? Anh mướn con ở hồi nào?
- Không phải, con nhỏ ở nầy là con nhở ở đời, không phải ở đợ. Chị Sáu mầy á.
Tư Ngô cười rộ:
- Cha nội nầy lúc nào cũng giễu. Chị Sáu bịnh sao vậy?
Không kịp nghe câu trả lời, Tư Ngô mở cửa vọt ra ngoài vừa nói:
- Tôi đi anh Sáu, thằng bạn đang đợi ngoài xe.
Ông Sáu ra nhà sau, pha ly trà cúc rồi cầm tách cà phê và ly trà cúc đến giường uống với vợ.
Những ngày bà Sáu khỏe mạnh thì cả hai ra ngồi trước hiên nhà vừa uống vừa ngắm hoa. Bà Sáu bịnh, ông mang cà-phê vào phòng uống.
Thấy ông mang ly trà cúc vào, bà Sáu vui vẻ nói:
- Bữa nay khỏe, em muốn ra sân uống trà với anh vừa uống vừa ngắm hoa.
- Ra sân thì mặc thêm cái áo lạnh vào. Trời bên ngoài hơi lạnh.
Ông đặt tách cà-phê và ly trà xuống bàn, vói tay lấy cái áo khoác choàng vào cho vợ rồi cúi xuống hôn lên trán bà Sáu đầy vẻ thương yêu.
- Trán mình không còn nóng nữa.
Thế là hai vợ chồng dẫn nhau ra sân.
Bên ngoài trời đã bớt gió. Da trời xanh màu ngọc bích, lốm đốm những cụm mây trắng nhỏ trải rộng ra, trông như tấm thảm xanh lớn điểm hoa trắng. Trên cây Eucalyptus gần đó, đôi chim chích choè chuyền mình từ cành nầy sang cành khác vừa hót líu lo như chào mừng ngày mới. Nắng lụa mênh mông trải vàng lên cành cây, ngọn cỏ càng làm vườn hoa thêm phần rực rỡ. Con đường trước nhà, đã vắng xe cộ qua lại.
Ông dịu dàng, dìu bà đi nhưng bà Sáu đầy ông ra:
- Em khoẻ rồi. Trong Hội Thánh, muốn đi gần, anh cũng ngại làm người ta không biết vợ chồng mình thương nhau. Ở nhà thì muồi lắm.
- Mình thương nhau thì vợ chồng mình biết đủ rồi, cần gì người ta biết. Giữa chốn đông người ôm nhau đi, coi sao cho đặng.
- Hứ!
Ra đến trước sân, bà Sáu đứng ngắm vườn hoa một lúc. Trán bà nhăn lại.
Bà Sáu rất yêu hoa. Cái sân nhỏ trước nhà bà không chừa khoảnh đất nào. Những chòm hoa Petunias tím sậm điểm trắng, đỏ, hồng trồng cạnh Lobelia màu xanh da trời và Marigold vàng nhạt, đậm, được trồng ngay hàng thẳng lối biến vuờn hoa thành một cảnh sắc muôn màu.

Ông Sáu, chẳng thiết gì đến hoa cỏ. Có thì ngắm chơi, không có thì thôi. Nếu ai kêu ông chọn giữa một bó hoa và bó rau muống, ông sẽ chọn ngay bó rau muống vì nó thực tế hơn. Ông chẳng để ý đến màu sắc, loại hoa nào, tên gì? Loại cúc vạn thọ thì ông nghe vợ ông gọi là Marigold, còn các loại hoa khác ông chưa hề nghe tên bao giờ. Ông cố gắng nhớ tên các loài hoa vợ ông đang trồng, để vợ có sai đi mua, ông tìm cho dễ.
Bà Sáu ngắm hoa một lúc rồi kêu lên:
- Mấy ngày nay, anh không tưới hoa phải không?
- Mấy ngày nay, bận săn sóc mình thì giờ đâu tưới hoa?
Bà Sáu có vẻ giận:
- Anh thấy sắc hoa không còn tươi thắm nữa. Ðàn bà đẹp mà, đôi ngày không tắm thì. ...
Bà tức giận, ngừng ngang ở đó.
Ông Sáu nói tiếp:
- Thì hôi rình!
Bà Sáu la:
- Còn chọc giận em nữa hả?
- Thà mình bắt tui tắm cho mình, tui còn vui hơn bắt tui tắm hoa.
- Hứ
Một làn gió thổi ngang qua, vài cánh petunias màu tím sậm điểm trắng rụng xuống. Bà Sáu lắc đầu thất vọng. Bà cố nén cơn giận bằng cách cầm ly trà cúc lên uống. Hương trà cúc thơm dịu dàng, một làn khói mỏng bốc lên che mờ nửa bên mặt bà Sáu.
Ông Sáu nhìn vợ, độ rày vợ ông hơi sút sức, trên làn da mặt trắng mát mịn màn của vợ ông, nay hơi xanh, mái tóc bạc nhiều hơn, thân thể mà ông hàng đêm thương yêu, ôm ấp như gầy hơn. Ông chợt nghĩ đến mớ vi cá ông để dành, nay ông sẽ đem ra nấu súp măng, cua, vi cá cho vợ ăn để mau lợi sức.
Ông biết vợ yêu màu tím, mấy bông Petunias tím rụng gần hết. Ông biết vợ buồn và giận ông lắm.
Ông Sáu nói:
- Ngày nay tui đi mua Petunias màu tím về trồng lại cho mình. Mình đừng giận!
Bà Sáu nguôi giận, nhìn chồng với ánh mắt âu yếm. Không khí trong gia đình lúc nào cũng yên tĩnh, hạnh phúc, thỉnh thoảng một gợn sóng nhỏ nổi lên rồi mất tăm ngay. Bà Sáu cảm thấy bình an sống cạnh chồng, vì bà biết được chồng luôn luôn thương yêu săn sóc.
Bà nói với chồng:
Một chút anh pha cho em bồn nước tắm. Mấy ngày không tắm, mình mẫy rít rít, khó chịu quá!. Nhớ nhỏ vài giọt lavender vào anh nhé!
Ông Sáu vui vẻ hỏi:
- Tui tắm với mình nhé? Tui kỳ lưng cho mình.
Bà Sáu nhăn mũi, nheo mắt nhìn chồng không trả lời.


Hạnh phúc của gia đình ông Sáu kéo dài được gần mười năm thì đất bằng nổi sóng. Bà Sáu ra đi sau một cơn bạo bệnh. Bà than nhức đầu, đến lúc đau quá, bà kêu khóc. Ông Sáu hốt hoảng gọi xe cấp cứu, chở vào nhà thương, khoảng vài giờ sau bà Sáu mất. Bà ra đi thật dễ dàng. Ông sáu đứng chết điếng khi nghe tin vợ mất. Ông không khóc, ngẩn ngơ đứng nhìn xác vợ bị người ta đẩy đi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra cho ông. Ðến lúc nhân viên trong bịnh viện thấy ông đứng ngơ ngác. Họ gọi điện thoại kêu thân nhân đến chở ông về.

Sáng nay lối xóm thấy căn nhà ông Sáu mở cửa trở lại sau một tuần đóng im ỉm. Cảnh vật không có gì thay đổi tuy có vẻ tiêu điều hơn vì vườn hoa đã nhiều ngày không tưới, hoa lá tàn uá gần hết. Ông Sáu vẫn ngồi trên chiếc ghế ngày nào, vẫn áo bỏ trong quần, tóc chãi vén khéo. Gương mặt ông khác hẳn. gầy nhom, đôi má hốc hác, mắt trũng sâu, Mái tóc bạc gần hết. Bên cạnh có thêm đưá cháu gái khoảng mười tuổi. Trên bàn, trước mặt ông là tách cà phê, một gói thuốc, cạnh tách cà phê chừng vài tấc, ly trà cúc bốc khóí, hương thơm dịu dàng. Ðối diện ông vắng bóng bà Sáu.

Từ ngày bà Sáu mất, đưá con trai ông Sáu về ở tạm với ông để săn sóc cha già. Ðưá con trai đang đọc báo trong phòng khách, cô dâu đang lục đục trong bếp. Ðứa cháu gái khoảng mười tuổi đang ngồi cạnh ông. Dường như nó biết ông nội buồn nên chỉ ngồi im lặng, nhìn ông.
Nó ngạc nhiên thấy mỗi lần ông Sáu cầm tách cà phê lên uống, ông đều đưa cái tách lên, hướng về cái ghế trống trước mặt, chỗ bà Sáu thường ngồi hằng ngày như mời bà nâng ly lên uống với ông.
Trong khoảng không gian yên lặng, cái yên lặng nặng nề, buồn bã, đưá cháu gái bỗng giật mình, trợn mắt nhìn ông nội khi nghe ông lẩm bẩm:
- Ngày nay tui đi mua Petunias màu tím về trồng lại cho mình. Mình đừng giận!

Anh Vân

Thứ Hai, 31 tháng 7, 2017

Buồn Xưa Bây Giờ


Ta mang hồn phiến cỏ
Một đời hoài ăn năn
Những mùa xuân xưa đó
Mù bay như khói sương

Đã mất về nơi đâu
Những lời xưa chiêm bao
Mà hương gây nỗi nhớ
Giờ ngỡ ngàng trông nhau

Ôi ánh mắt thiên thần
Sáng trong niềm chờ mong
Nét môi mềm vụng dại
Vùng tóc là mây hoang

Nỗi buồn xưa trở lại
Trên ngày tháng muộn phiền
Tóc tơ vàng đá cũ
Xanh xao hoài dáng em

Trời mưa bên ấy không
Xa rồi người tình chung
Xưa hoàng y rực rỡ
Sao nhung gấm bụi hồng?

Thụy Khanh
10-9-87
(Anh Vân chuyển 2009)

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

Mùa Xuân Sẽ Đẹp



Này em dưới lớp cành khô gẫy
Tôi thấy mùa Xuân rực rỡ về
Tuyết lạnh tan dần trên lớp cỏ
Và mây chùng cũng đã bay đi

Tôi với tay tìm trong bóng nắng
Muà Xuân nào mất ở bên kia
Lâu rồi không thấy em cười nói
Vườn hoa thôi nở nụ vàng hoe

Tay gầy em đã thôi đan áo
Ngày đêm thủy lợi tận miền xa
Mẹ già thao thức đêm tăm tối
Nơi miền Việt-Bắc vắng tin cha

Tôi chờ nắng ấm vương sông núi
Mùa Xuân sẽ đẹp ở quê hương
Mẹ hiền thôi hết chờ mong nữa
Vợ hiền se mộng thắm yêu đương

Em thơ áo mới đi trong ngõ
Lũ trẻ đùa vui đốt pháo xuân
Hạnh phúc trên từng câu đối đỏ
Cành mai vàng nụ nở đầy sân

Tôi về dưới bóng than yêu đó
Từ những hang cây, con phố xưa
Kỷ niệm ngát xanh từng phiến nhớ
Từng mùa vang động nẻo tâm tư

Em ấp bờ môi ai mộng đỏ
Mùa Xuân chờ đợi đã ba năm
Đôi mắt nào trong như mộng ước
Thanh bình em hát khúc ca xuân

Thụy Khanh
(Trích từ thi tập Buồn Xưa Bây Giờ - Xuất bản tại 1990 Paris)

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

Ngâm Thơ Cổ Nhớ Người



Chút gì len lén ở tâm tư
Vẫn nghe xao xác ý mong chờ
Vó câu đã ruỗi ngoài muôn dặm
Rượu tiễn còn say dưới nguyệt mờ

Ta gục đầu trên trang sách cũ
Khóc niềm tương biệt đã bao năm
Tình ái này hay như muối xót
Tầm dương lạc bến khói mù tâm

So đàn tưởng khúc thiên thu hận
Cạn chén hoài âm vạn cổ sầu
Cổ thi từ buổi nghe ngâm vịnh
Đã trắng từng đêm tưởng nhớ nhau

Mười lăm năm cũ tình vương mãi
Gió bụi người nay tóc điểm sương
Sao mầu mắt vẫn trong như suối
Hồn ta sỏi đá xoáy từng cơn

Ai chỉ trăng thề vung kiếm thép
Ta sầu kinh sử ngọn đèn khuya
Hoa đào lại thấm bên vườn cũ
Hiên nắng chiều xuân gió lạnh về.

Thụy Khanh
(Trích từ thi tập Buồn Xưa Bây Giờ - Xuất bản tại 1990 Paris)

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2016

Đưa Tiễn Một Đồng Đội


Bàn tay bắt dịu mềm nồng ấm
Cảm nhận nhau đàn khúc thơ văn
Xưa đồng đội cùng lằn chiến tuyến
Dẫu tôi anh biển trời đôi ngã

Có xa không! Thương quá Quê Hương
Dặm trường đau còn dài gian bước
Tiếp nối hoài kẻ trước người sau
Chăm sóc vườn màu trăm hoa nở

Anh ra đi!
Không riêng trời Cali bỡ ngỡ
Khắp Châu cùn mộng vỡ đầu Thu
Quân Khu mấy anh về an giấc
Nấc nghẹn nhìn chết lặng thời gian

Hy vọng bay về chốn Thiên Đàng
Trận chiến tàn ấp ủ trên cao
Rồi mai lấp lánh một vì sao
Soi đường dẫn bao người ở lại

Anh Vân mất! Vẫn còn.....tồn tại...

Pleiku 2-8-2010
Lê Kim Hiệp

Khung Trời Cũ


Đã một lần ta về trong giấc ngủ
Thăm quê nhà và tìm lại người thương
Khung trời cũ bây giờ hoang liêu quá
Ngỡ như mình người khách lạ viễn phương.

Gian nhà nhỏ chơ vơ bên dòng nước
Ðứng trơ gan cùng gió táp mưa sa
Nơi chốn ấy một thời ta đã sống
Bóng mẹ già khuất nẻo cuối trời xa.

Những bạn cũ nay ai còn, ai mất?
Gãy súng bên trời tản lạc muôn phương
Ðứa ở lại, đứa bôn ba hải ngoại
Ôm mộng vá trời, hàn gắn đau thương.

Người em gái năm xưa giờ đâu nhỉ?
Ðể thềm hoang trơ lạnh bóng trăng gầy
Nghe thương nhớ mênh mang hồn du tử
Cuối phương trời mây trắng lửng lơ bay.

Nhìn quê cũ, tưởng chừng như xa lạ
Giấc mộng đời phút chốc bỗng hư hao
Như kẻ vong thân trên chính quê nhà
Ta bật khóc giữa cảnh đời hư ảo.

Anh Vân

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2016

Thơ Tranh: Tiễn Đưa


Thơ: Anh Vân
Thơ Tranh: Kim Oanh


Tưởng Nhớ Anh Vân 2016



Hạ đến hạ đi hạ lại trở về
Tươi màu son sắc thắm đậm tình quê
Thời gian bóng xế tàn phai nhân ảnh
Kỷ niệm hoài tâm ấp ủ hương thề

Người đến người đi bỏ lại đam mê
Tình chung vẹn thủy câu thề lịm kín
Chuyến xe định mệnh tách bến xa trần
Thương tiếc ngậm ngùi tưởng nhớ Anh Vân

Kim Oanh
31/7/2016

Nỗi Buồn Khôn Vơi



(Tưởng niệm ngày Anh Vân ra đi, 31 tháng 7 năm 2010)

Người đã quay về với cội nguồn
Rưng rưng lệ tiễn giọt trào tuôn
Ve sầu rỉ rả bao thương tiếc
Cánh phượng ngậm ngùi cám cảnh buông
Khúc hát chia ly lần tiễn biệt
Vòm trời lưu luyến mãi u buồn
Ngàn thu yên nghỉ cùng cây cỏ
Tháng Bảy âm thầm vẫn nhớ luôn

Kim Phượng
31-7-2016

Hồn Thơ Hoa Bướm


Ta mang hồn phiến cỏ
Một đời hoài ăn năn
Những mùa xuân xưa đó
Mù bay như khói sương

Đã mất về nơi đâu
Những lời xưa chiêm bao
Mà hương gây nỗi nhớ
Giờ ngỡ ngàng trông nhau

Ôi ánh mắt thiên thần
Sáng trong niềm chờ mong
Nét môi mềm vụng dại
Vùng tóc là mây hoang

Nỗi buồn xưa trở lại
Trên ngày tháng muộn phiền
Tóc tơ vàng đá cũ
Xanh xao hoài dáng em

Trời mưa bên ấy không
Xa rồi người tình chung
Xưa hoàng y rực rỡ
Sao nhung gấm bụi hồng?

Thụy Khanh

10-9-87
(Trích tuyển tập Quê Hương Ngàn Dặm II - Anh Vân thực hiện)

Anh Vân - "Đọc Khan Giọng Tình" Của Trần Phù Thế

Anh Vân Viết Lời Bạt:


Trần Phù Thế là gương mặt quen thuộc trong làng thơ. Thơ anh xuất hiện nhiều trên các tạp chí trong và ngoài Hoa Kỳ. Anh vừa sinh thêm một đứa con tinh thần mang tên Gọi Khan Giọng Tình, sau thi tập Giỡn Bóng Chiêm Bao.

Gọi Khan Giọng Tình dày 180 trang được trình bày trang nhã, gồm 80 bài thơ được anh chọn lọc khá cẩn thận, và chia ra nhiều loại, gồm thơ tình, thơ hoài niệm, thơ thời thế v...v... 

Từ Giỡn Bóng Chiêm Bao đến Gọi Khan Giọng Tình, thơ Trần Phù Thế như một dòng suối ngọt ngào, chảy êm ả mở cho tôi một lối đi thơ mộng để tôi viễn du vào thế giới thơ của anh. Thơ anh thấp thoáng cái phù du của kiếp người, cái bi đát của cuộc sống, cái mong manh của tình yêu nhất là phản ảnh được tâm trạng của một lớp người lưu vong, bơ vơ, lạc lỏng chịu nhiều khổ đau và hệ luỵ, chứng kiến bao cảnh tang thương của đất nước qua cuộc đổi đời. 

Cầm ly uống rượu một mình
hình như nhân loại cái tình trống trơn
đổ ly rượu đắng vào mồm
khà hơi một tiếng cái hồn lạnh tanh
cầm ly đập bể tan tành
nghe trong tiếng bể quách thành ngã xiêu...
(Uống Rượu Một Mình)

Giải sầu qua men rượu, nỗi sầu vẫn còn nguyên đó, không thoát ra được rồi anh đâm ra ghét chính bản thân anh, bất lực trước những khó khăn trên vùng đất lạ, anh phó mặc, sống như về lục bình nổi trôi theo dòng nước.

ta ghét mười năm ở xứ nầy,
mười năm đủng đỉnh lục bình quay
như con nước nhửng dòng sông Hậu
thương cả lần đi ứa máu đầy
..........................
............................
ta ghét đời ta sáu mươi năm
se tay hạt bụi nát âm thầm
tan theo cơn gió bay mù mịt

rớt bên đời bóng biệt tăm
(Ta Ghét)

Sống mà không thấy mình hiện hữu, như rớt bên đời bóng biệt tăm. Nỗi đau mất nước cứ giày xéo tâm hồn, như một vết thương mưng mủ không bao giờ lành được.

chiều đi như một vết bầm
cắt ngang hồn Việt đằm đằm máu tươi
cớ gì vận nước đổi dời
mà ta vác nặng một đời không buông. 
(Chiều) 

Đau cho vận nước vẫn còn lầm than, bao nhiêu người đã nằm xuống để đổi lấy một quê hương rách nát. “Ôi, máu đỏ da vàng, da vàng tơi tả” bao nhiêu người sống vất vưởng trong rừng sâu hay phơi thây ngoài biển cả, thương xót bạn bè chết dần mòn trong mong đợi rồi buồn cho cuộc đời chìm nổi của riêng mình. Tác giả nhìn quanh cái gì cũng xa lạ, cái gì cũng làm cho anh ngỡ ngàng nuối tiếc những cái đã mất, những hình ảnh thân thương không còn nữa nơi quê nhà. 

Sáu mươi năm lên thác xuống ghềnh
ta lặn hụp trồi lên hụp xuống
cuộc đời ta bước đi ngất ngưởng
Cả cuộc đời là một kiếp mộng du.
.....................................
thế hệ ta xương máu đã từng 
đã vất vưởng rừng sâu hay biển cả
Ôi, máu đỏ da vàng, da vàng tơi tả
dân tộc nầy rên siếc những hờn căm
quê hương xa lắc, quê hương mù tăm
đang mờ mịt trong lọc lừa đen tối
bạn bè ta chết mòn trong mong đợi
còn thân ta quên mất nẻo đường về.
(Nhổ Răng)

Trần Phù Thế là nhà thơ yêu nước. Dù sống trên xứ người giàu có, dù xa quê đã bao năm nhưng hình ảnh quê nhà vẫn rõ nét trong tim, vẫn là niềm đau nỗi nhớ trong lòng. Anh thèm cơm gạo mới, nhớ mùi hương khói rạ nồng trên quê hương nghèo khó của anh:

tết nhứt quê người là bất hạnh
nỗi nhớ tàn đông đất lạnh lùng
thèm cơm gạo mới thơm trên bếp
thèm cả mùi hương khói rạ nồng.

Những mất mát, những thương nhớ buồn phiền đã khiến tác giả không sao hội nhập nổi với xã hội mới để rồi lo lắng không biết phải ăn nói thế nào khi gặp lại cha mình nơi chín suối.

Nhìn lại cuộc đời mình, tuổi đã về chiều, anh thất vọng, thấy cuộc đời hỏng bét. Đọc thơ Trần Phù Thế, chúng ta mới thấy thấm thía nỗi sầu vong quốc, có nhiều bài thơ làm chúng ta mỉm cười nhưng đôi mắt rưng rưng hai giọt lệ.

đã mười năm như nước lớn nước ròng
ta về lục bình trôi lên trôi xuống
qua đây mười năm cứ ngỡ làm vương, làm tướng
ai ngờ bắt phải job cu-li


đã mười năm ngôn ngữ cứ phân ly
tiếng Mỹ với ta như kẻ thù truyền kiếp
học một chữ ngày hôm sau quên biệt
ở mười năm không hiểu nổi “yes, no”


tháng chạp buồn, tháng chạp buồn xo
ngồi tính sổ, cuộc đời hỏng bét
ăn làm sao, nói làm sao khi chết
với cha ta, ông chỉ một thằng con.
(Tháng Chạp)

Trên đoạn đời lưu vong cái vui của anh là nhìn lại những cuộc tình hoặc gặp lại bạn bè cũ, những người bạn từng chia sẻ với anh từng giọt mồ hôi trong thao trường hoặc ngoài biên cương máu lửa, gặp để ôn lại những tháng năm cũ hoặc để thở than cho nhẹ gánh đời.

từ ngày cách biệt Tăng Nhớn Phú
Mỗi đứa ba-lô đựng nỗi sầu
mắt đỏ mỏi nhừ đêm kích giặc
đồng bằng một đứa, đứa rừng sâu
....................................
giờ đây gặp lại nơi đất khách
gặp lại bạn xưa, gặp lính già
tiếng nói giọng cười như thuở trước
thuở còn ngụp lặn chốn phong ba.
thưa anh là thế, tôi là thế
và cả và anh cũng thế thôi
tuổi trẻ tụi mình đều khốn nạn
đều là khốn nạn, bạn hiền ơi!
( Lính Già Và Tôi)

Trên đoạn đường khổ ải thì tình yêu đối với nhà thơ cũng chẳng mặn mòi cho lắm, một thứ tình yêu đồng sàng dị mộng. Sống bên nhau nhưng tâm hồn cả hai thật ngàn trùng xa cách. “Nghìn năm ai bắc cầu qua mà về.”

Thật gần em có thấy không
song song hai gối mà lòng vẫn xa
hình như cái giải Ngân Hà
nghìn năm ai bắc cầu qua mà về
đêm còn mộng mị tàn khuya
sáng nay thức dậy vẫn lìa song song
thật gần em có thấy không
mà sao suốt kiếp hai lòng vẫn riêng.
(Hai Lòng Vẫn Riêng)
hoặc

thưa em, gọi đã khan tình
tình đâu chẳng thấy, thấy mình bơ vơ
giọt yêu chết yểu đâu ngờ
bay qua trí nhớ tan mờ như sương

em đi khất bóng trên đường
bước xiêu theo bước mòn vương cuộc đời
giọng tình khan gọi tàn hơi
trong mơ thổ huyết cạn lời hồi sinh.
(Gọi Khan Giọng Tình)

Trần Phù Thế lãng mạn ngoài đời, lãng mạn trong tình yêu và lãng mạn cả trong thơ. Ngoài đời, anh kêu gọi người yêu đến khan giọng tình nhưng tình không đến. Thôi thì gặp nhau trong giấc ngủ vậy, để được ngửi hương tóc quen thuộc của người yêu. 

Càng đuổi bắt, tình yêu bỏ chạy càng xa để rồi giận hờn trách móc: “bậu coi nhẹ, nhẹ hều tình hai đứa, ta nặng tình dẫu chết chẳng hề quên.” để rồi đêm đến, mong người yêu nương theo mùi thơm của hoa sứ trước hiên nhà mà về để được gặp nhau trong mơ. Cái lãng mạn của Trần Phù Thế rất đẹp, rất đáng yêu.

Một bữa đó
bậu về theo cơn gió
gió thênh thang bay khắp nẻo vô chừng
bậu lại nữa
lượn lờ không biết mỏi
chỉ riêng ta khan tiếng gọi người dưng
mong đêm nay
bậu về trong giấc ngủ
trong mùi thơm hoa sứ trước hiên nhà
con bướm nhỏ
quạt hoài chùm hoa sứ
cũng như ta đưổi mệt tình càng xa.
(Tình Nhẹ Hều)

Trong bài Tình Nhẹ Hều, tôi thích nhất hai câu “mong đêm nay bậu về trong giấc ngủ, trong mùi thơm hoa sứ trước hiên nhà.”Cái lãng mạn nên thơ, đẹp tuyệt vời của Trần Phù Thế thật khó tìm thấy trong thơ của ai khác.

Trân quý tình yêu, cất tình yêu trong trái tim lãng mạn, không dám đụng đến, sợ đụng nhằm, tình yêu sẽ trốn biệt, biết đâu tìm.

Ta rất nhẹ nâng niu tình hai đứa
cất trong tim
không dám chạm vào tim
ta chỉ sợ một giây hay phút nữa
tình biệt luôn trốn mất biết đâu tìm.
(Tình Nhẹ Hều)

Ngoài ra trong thi tập Gọi Khan Giọng Tình, chúng ta còn thấy một số thơ lục bát mà ông ghi là Lục Bát Không Đề, thường là hai câu. Ông muốn giữ lại tất cả những gì thoát ra từ trái tim yêu nước của Ông.

Ông kết án lũ người làm đất nước kiệt quệ, làm dân tộc khổ đau, nghèo đói, dù chúng có lên xe xuống ngựa, xênh xang áo gấm, lụa là. Ông vẫn không coi chúng là con người mà chỉ là một lũ lộn kiếp: 

* Con trùn oằn xéo suốt đời,
Bao năm lộn kiếp thành người được sao?

* Một chiều mượn bát càn khôn
đựng tươi búng máu đầy hồn Việt Nam.

* Gai đời đâm thủng trái tim
nỗi đau hết biết nhận chìm lòng tin

* Một hôm trời bỗngchín muồi
anh ngồi ngủ gục bên đời vô danh. v...v...

Có nhiều nhà thơ, làm dáng trí thức, bàng bạc triết lý trong thơ, ý tình huyền bí mông lung, đọc không ai hiểu. Khi ta lạc vào thế giới thơ của họ ta có cảm tưởng lạc vào khu rừng không có lối ra, đi mà không biết đi đâu, chữ nghĩa khó hiểu, ý thơ tối tăm. Đọc xong bài thơ, người đọc ngẩn ngơ, không hiểu tác giả muốn nói gì, xếp tập thơ lại, nghe đầu nặng trĩu. 

Văn thơ dùng để giải trí, tìm sự thoải mái cho tâm hồn, cũng là một phương tiện truyền đạt những ý tưởng, những cảm xúc đến người đọc để tìm sự cảm thông mà người đọc không hiểu được bài thơ thì coi như tác giả đã thất bại. 

Trần Phù Thế không như vậy. Thơ anh thật bình dị, dễ hiểu nhưng dồi dào hình ảnh gây xúc động cho người thưởng thức. Đọc một bài thơ hay của Trần Phù Thế, hồn thơ như chạm nhẹ vào tim gây cho người đọc một xúc cảm bàng hoàng, một khắc khoải không nguôi giúp chúng ta thông cảm được tâm sự của tác giả. 

Thơ Trần Phù Thế có một sắc thái riêng biệt không thể nhầm lẫn với bất cứ ai.Tôi cam đoan, ai đến với Trần Phù Thế một lần là không sao quên được Trần Phù Thế.

Những nhà thơ tài hoa, hầu hết xuất thân từ miền Bắc. 

Ngôn ngữ miền Nam vốn đơn sơ, mộc mạc nên ít ai nghĩ đến việc đưa ngôn ngữ miền Nam vào thơ. Nhiều người đã thử làm việc nầy nhưng riêng Trần Phù Thế đã thành công, một thành công tuyệt vời, đáng ca ngợi. Anh không lợi dụng ngôn ngữ miền Nam để đưa vào thơ một cách quá đà đôi khi làm mất đi vẻ đẹp tự nhiên của thơ. 

Chữ nghĩa giản dị, ý tình trong sáng, dùng chữ khéo léo là sắc thái trong thơ của Trần Phù Thế. Anh chắc lọc từng chữ để đưa vào thơ một cách đắc địa, khiến câu thơ trở nên tuyệt vời.

tháng chạp buồn, tháng chạp buồn xo.
hay
bậu coi nhẹ, nhẹ hều tình hai đứa.

Hai chữ “buồn xo” “nhẹ hều” rặt giọng miền Nam nhưng nghe thật đậm đà và gần gũi. 

Trần Phù Thế đến với làng thơ như con chim lạ, anh đến để đem lòng yêu thương nhiệt thành của con tim, sự phong phú của trí óc, dêt thành những dòng thơ tặng đời. 

Anh đến không phải vì ngứa cổ hót chơi như con chim Xuân Diệu mà đến để kêu thương cho một dân tộc có quá nhiều khổ đau, cho một đất nước có quá nhiều tang thương, biến đổi. 

Tôi thành thật cám ơn nhà thơ Trần Phù Thế đã tặng cho chúng ta, những người yêu thơ, dòng châu ngọc tuyệt đẹp. Anh đã trồng vào vườn thơ hải ngoại một loài hoa lạ, ngát hương thơm và làm phong phú thêm kho tàng văn học của dân tộc.

Xin trân trọng giới thiệu đến quý độc giả thi tập Gọi Khan Giọng Tình.

Jan - 15 - 09 
ANH VÂN


Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

Thơ Tranh: Mùa Thu Trong Mắt Em

Tưởng nhớ Anh Vân ngày 28/4


Thơ: Anh Vân
Thơ Tranh: Kim Oanh


Một Người



Đôi mắt đó bỗng chập chùng phủ xuống
Những u buồn lời thú tội đê mê
Ta đã nghe trong bóng nắng xuân về
Bờ vai ấy một lần khơi nỗi nhớ

Sao tiếng nói bỗng thẹn thùng bỡ ngỡ
Gọi tên người nghe cả nắng vàng phai
Cành mai kia sao đã chất sầu đấy
Mùa lá rụng vẫn buồn như kỷ niệm

Thôi hãy nói những lời yêu tuyệt diễm
Bến mê nào dỗ mộng chớm bay đi
Bầy én xuân mang nỗi nhớ nhung về
Mây trắng ấy vẫn trời thơ mộng cũ

Ôi mái tóc những chiều sương lộng gió
Bước chân người xô động giấc chiêm bao
Khép hoàng hôn một thuở dấu yêu nào
Vùng lửa ấm là những lời tình tự

Nỗi buồn riêng bao giờ ta dám ngỏ
Dù tàn phai những đóa mộng ban đầu
Vẫn còn đây ngọt ngào yêu dấu cũ
Ta vào đời cùng nỗi nhớ mang theo

Thụy Khanh
Sài Gòn 1972
( Trích trong Tuyển tập Quê Hương Ngàn Dặm II - Anh Vân thực hiện)