Hiển thị các bài đăng có nhãn Thụy Khanh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thụy Khanh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

Mùa Xuân Sẽ Đẹp



Này em dưới lớp cành khô gẫy
Tôi thấy mùa Xuân rực rỡ về
Tuyết lạnh tan dần trên lớp cỏ
Và mây chùng cũng đã bay đi

Tôi với tay tìm trong bóng nắng
Muà Xuân nào mất ở bên kia
Lâu rồi không thấy em cười nói
Vườn hoa thôi nở nụ vàng hoe

Tay gầy em đã thôi đan áo
Ngày đêm thủy lợi tận miền xa
Mẹ già thao thức đêm tăm tối
Nơi miền Việt-Bắc vắng tin cha

Tôi chờ nắng ấm vương sông núi
Mùa Xuân sẽ đẹp ở quê hương
Mẹ hiền thôi hết chờ mong nữa
Vợ hiền se mộng thắm yêu đương

Em thơ áo mới đi trong ngõ
Lũ trẻ đùa vui đốt pháo xuân
Hạnh phúc trên từng câu đối đỏ
Cành mai vàng nụ nở đầy sân

Tôi về dưới bóng than yêu đó
Từ những hang cây, con phố xưa
Kỷ niệm ngát xanh từng phiến nhớ
Từng mùa vang động nẻo tâm tư

Em ấp bờ môi ai mộng đỏ
Mùa Xuân chờ đợi đã ba năm
Đôi mắt nào trong như mộng ước
Thanh bình em hát khúc ca xuân

Thụy Khanh
(Trích từ thi tập Buồn Xưa Bây Giờ - Xuất bản tại 1990 Paris)

Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

Ngâm Thơ Cổ Nhớ Người



Chút gì len lén ở tâm tư
Vẫn nghe xao xác ý mong chờ
Vó câu đã ruỗi ngoài muôn dặm
Rượu tiễn còn say dưới nguyệt mờ

Ta gục đầu trên trang sách cũ
Khóc niềm tương biệt đã bao năm
Tình ái này hay như muối xót
Tầm dương lạc bến khói mù tâm

So đàn tưởng khúc thiên thu hận
Cạn chén hoài âm vạn cổ sầu
Cổ thi từ buổi nghe ngâm vịnh
Đã trắng từng đêm tưởng nhớ nhau

Mười lăm năm cũ tình vương mãi
Gió bụi người nay tóc điểm sương
Sao mầu mắt vẫn trong như suối
Hồn ta sỏi đá xoáy từng cơn

Ai chỉ trăng thề vung kiếm thép
Ta sầu kinh sử ngọn đèn khuya
Hoa đào lại thấm bên vườn cũ
Hiên nắng chiều xuân gió lạnh về.

Thụy Khanh
(Trích từ thi tập Buồn Xưa Bây Giờ - Xuất bản tại 1990 Paris)

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2016

Hồn Thơ Hoa Bướm


Ta mang hồn phiến cỏ
Một đời hoài ăn năn
Những mùa xuân xưa đó
Mù bay như khói sương

Đã mất về nơi đâu
Những lời xưa chiêm bao
Mà hương gây nỗi nhớ
Giờ ngỡ ngàng trông nhau

Ôi ánh mắt thiên thần
Sáng trong niềm chờ mong
Nét môi mềm vụng dại
Vùng tóc là mây hoang

Nỗi buồn xưa trở lại
Trên ngày tháng muộn phiền
Tóc tơ vàng đá cũ
Xanh xao hoài dáng em

Trời mưa bên ấy không
Xa rồi người tình chung
Xưa hoàng y rực rỡ
Sao nhung gấm bụi hồng?

Thụy Khanh

10-9-87
(Trích tuyển tập Quê Hương Ngàn Dặm II - Anh Vân thực hiện)

Thứ Năm, 28 tháng 4, 2016

Một Người



Đôi mắt đó bỗng chập chùng phủ xuống
Những u buồn lời thú tội đê mê
Ta đã nghe trong bóng nắng xuân về
Bờ vai ấy một lần khơi nỗi nhớ

Sao tiếng nói bỗng thẹn thùng bỡ ngỡ
Gọi tên người nghe cả nắng vàng phai
Cành mai kia sao đã chất sầu đấy
Mùa lá rụng vẫn buồn như kỷ niệm

Thôi hãy nói những lời yêu tuyệt diễm
Bến mê nào dỗ mộng chớm bay đi
Bầy én xuân mang nỗi nhớ nhung về
Mây trắng ấy vẫn trời thơ mộng cũ

Ôi mái tóc những chiều sương lộng gió
Bước chân người xô động giấc chiêm bao
Khép hoàng hôn một thuở dấu yêu nào
Vùng lửa ấm là những lời tình tự

Nỗi buồn riêng bao giờ ta dám ngỏ
Dù tàn phai những đóa mộng ban đầu
Vẫn còn đây ngọt ngào yêu dấu cũ
Ta vào đời cùng nỗi nhớ mang theo

Thụy Khanh
Sài Gòn 1972
( Trích trong Tuyển tập Quê Hương Ngàn Dặm II - Anh Vân thực hiện)

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2016

Tháng Tư



Ta nghiêng mình dưới nắng
Tủi buồn triũ trên vai
Ngày đi qua rất vội
Bóng tối nhoà tương lai

Phong thư tình đã cũ
Chút mùi hương thoáng bay
Góc trời ta vẫn nhớ
Giòng tóc người như mây

Biết tìm đâu ánh mắt
Nụ cười rất thanh xuân
Những ngày thơ hoa bướm
Võ vàng theo tháng năm

Quê hương mù khói sóng
Bọt bèo trôi mãi đâu
Bên kia đời gió cuốn
Nuốt lệ ngùi trông nhau

Thụy Khanh
15-4-86
(Trích từ thi tập Buồn Xưa Bây Giờ - Xuất bản tại 1990 Paris)

Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2016

Người Em Phi Hành



Mầu xanh đó đã bay vào giấc ngủ
Xé hồn anh bằng mộng mị từng đêm
Anh cúi đầu trong một phút giây im
Trời tưởng nhớ đã dậy mùi hương phấn

Ôi những ngón tay dài cho đời anh lận đận
Mắt nai buồn rung nỗi nhớ trong tim
Tà áo xanh hong mãi những ưu phiền
Vùng tóc rối những giận hờn xưa cũ

Em cay đắng tháng năm dài quá khứ
Thủa học trò trái mộng vẫn còn xanh
Bước chênh vênh vào lối ngõ đăng trình
Đôi cánh mỏng run trong thời bão tố

Là thôi hết những ngày xưa bé nhỏ
Những kinh thành em dạt bước phiêu du
Nay hồn anh muôn thuở vẫn giăng mù
Trong vũng nhớ là màu xanh diễm ảo

Thụy Khanh
Sài Gòn 1972  
(Trích từ thi tập Buồn Xưa Bây Giờ - Xuất bản tại 1990 Paris)

Thứ Bảy, 13 tháng 2, 2016

Phấn Hương Ngày Cũ



Ta sợ lắm những ngày xuân nắng mới
Mùi cỏ hoa ngan ngát thoảng đưa về
Phấn hương thời xưa cũ tưởng phai đi
Sao giọng nói, điệu cười vang vọng m
ãi

Hồn xao xác như đời vừa biến đổi
Thoáng tin xuân đã tưởng lá xanh rồi
Góc sân còn hoa bướm sang reo vui
Một ngày nắng và đêm mưa chốn đó

Ai sẽ nhớ mùi hương nồng áo cũ
Dáng ai thon vừa ấm một vòng tay
Ai sẽ về qua những lối đi này
Thương cỏ lá xanh xao niềm ngóng đợi

Trời hay mưa cho hàng bong bong nổi
Ta lao đao trong kiếp sống ngục tù
Bong bong vỡ, mộng đời hấp hối
Mưa rất buồn, hạt bụi có tương tư?

Thụy Khanh
10/11/88

(Trích từ thi tập Buồn Xưa Bây Giờ - Xuất bản tại 1990 Paris)

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Nâng Niu Cánh Mộng


Ta mơ một thoáng gió heo may
Giọt nắng tơ vương ngọn liễu gầy
Một cánh hoa vàng trên cỏ biếc
Một mùa thu muộn trở về đây

Một đóa tin yêu ngày hội ngộ
Một trời hy vọng buổi chia tay
Hiệp khách dừng chân bên gác trọ
Cùng ta đối ẩm mái hiên ngoài

Tiếng mưa có não lòng tri kỷ
Thì xin một chén cũng là say
Bước khẽ cho mùa không trở giấc
Nâng niu cánh mộng kẻo mù bay

Hỡi ơi một thoáng dư hương cũ
Bỗng chập chùng xô động tháng ngày

( Trích trong tuyển tập Quê Hương Ngàn Dặm II - Anh Vân thực hiện)
Thụy Khanh
3-6-1989