Nỗi cô đơn, khi gió chuyển cuối mùa
Ngoài hiên nhà, lá vàng đỏ sang Thu.
Không gian lạnh, hòa thêm bao nỗi nhớ
Quên sao được, một mối tình dang dở
Kỷ niệm xưa quanh quẩn mãi bên lòng
Nhớ vô cùng, khi trời chuyển sang Đông
Ta muốn gửi, một tâm tư theo gió.
Mùa Đông ơi ! Mùa Đông đừng đến nữa!
Đến rồi đi, ta sầu vướng trong lòng
Mối tình đẹp, sao cứ mãi trong Tâm
Ta cố quên, nhưng vẫn còn lưu luyến!
Trời vào Đông, Tâm ta còn xao xuyến!
Cảnh thiên nhiên, trời mây nước tuyệt vời
Lá rụng rơi, cây trơ trụi trên đồi
Tâm tĩnh lặng, mong vơi đi sầu nhớ.
Hoàng Thục Uyên
Cảm xúc từ Tùy Bút của Kim Oanh: Mùa Đông Chạm Cửa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét