Đừng mù sương ướt đẫm tóc mây
Nơi phương này run rẫy lạnh giăng
Mơ sưởi ấm nhưng ngăn cách hạ
Mưa rưng rưng sầu vương lệ đá
Đong mạch dòng buốt giá con tim
Khung cửa kín giọt khẻ im lìm
Căm căm rét nghẹn từng nhịp thở
Mùa đông ơi bão bùng nhung nhớ
Lần hạ xa bước vội xuống đò
Là chấp nhận gánh lấy rủi ro
Vò võ giữa muôn màu muôn vẽ
Đông phương này biết ai san sẻ
Hạ phương kia hấp hối hoàng hôn
Ngõ quạnh hiu chiếc bóng vô hồn
Trong dâu bể phong ba mù mịt...
Kim Oanh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét