Thứ Bảy, 4 tháng 6, 2016

Ai! Lá TìnhThu



Xin kéo thời gian thu chậm qua
Cho đêm mê mãi ngắm trăng già
Vương hồn hoang lạc tình năm cũ
Ôm giữ trọn đời tóc điểm pha

Ai lá tình thu! Chợt vương sang
Nâng niu ấp ủ nắng ươm vàng
Cho vào túi áo bên ngực trái
Tựa vào tim phải khẽ yêu ai!

Kim Oanh

Thu Sầu Muộn


Thơ: Chinh Nguyên/ H.N.T.
Thơ Tranh: Kim Oanh


Thứ Sáu, 3 tháng 6, 2016

Thu Cô Liêu


Thơ & Thơ Tranh: Kim Oanh


Lá Vỡ!




Em loanh quanh tìm lá thu vàng
Bên cội cây ngỡ ngàng lá mỏng
Gió trên đồi bỗng ào ào thổi
Xoáy cuốn tròn bay vội lên không

Tình chợt rơi theo mùa thu đổi
Sắc vàng phai úa cội già nua
Tháng ngày trôi cơn gió lốc ùa
Nằm chết lịm bên đời bão nổi

Ôm lòng đêm em gom lá vội
Phủ lên đời che vết phôi pha
Gục đầu bên gốc cội cây già
Ru nhịp thở hoà theo phiến vỡ

Kim Oanh


Thứ Năm, 2 tháng 6, 2016

Biển Cạn - Nguyễn Kim Tuấn -Trương Kiều Diễm


Thơ cảm tác & Thơ Tranh: Kim Oanh


Sáng tác: Nhạc Sĩ Nguyễn Kim Tuấn 
Tiếng Hát: Trương Kiều Diễm

Bao Giờ Trả Lại Biển Xưa?



Biển xưa xanh ngát chân trời
Sóng vang ca khúc mới đời ngư dân
Cát đêm óng ánh trắng ngần
Trăng rằm soi sáng bước chân dã tràng

Biển nay cá chết phơi man
Trăng mười lăm cũng lụi tàn dứt hơi
Hải âu ngất ngưỡng lìa đời
Sóng rên vọng đá vang lời xót đau

Bao giờ trả lại biển xưa?
Bao giờ được đội nắng mưa mỗi ngày?
Bao giờ hạnh phúc về đây?
Ngư dân được sống chuỗi dài bình yên?

Kim Oanh

1/6/2016

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

Khóc Tàn Thu


Thơ: Kim Phượng
Thơ Tranh: Kim Oanh

Úc Cuối Thu - Vĩnh Long Vào Hạ


Úc Cuối Thu


Vĩnh Long giao mùa xuân hạ
Thành phố Melbourne cũng đã cuối thu
Ôi phố biển vẫn mịt mù
Chẳng ai mời gọi cho dù trong mơ
Non xanh lá đỏ suối thơ
Cảnh em gởi khiến ta ngơ ngẩn rồi
Mùa thu từ Úc xa xôi
Ai giữ được lá vàng thôi rời cành
Cho ta ủ mộng tình xanh
Để quên thực tại mong manh kiếp người.

Quên Đi
***

Vĩnh Long Vào Hạ


Vĩnh Long gieo sầu nắng hạ
Melbourne len buồn trời đã nhuộm thu
Bóng xưa ẩn hiện mây mù
Bùi ngùi cảm cảnh mặc dù là mơ
Ai giăng lưu luyến vào thơ
Nhện vương vấn quệnh ngẩn ngơ duyên rồi
Hai phương cách trở xa xôi
Nhớ thương chín muộn đành thôi xa cành
Còn đâu hoa mộng ngày xanh 
Phượng tàn, Lá rụng mong manh phận người

Kim Oanh