Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Thanh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Thanh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2026

Buồn Vương Khoé Mắt



Tôi quen nàng thưở còn cắp sách
Tuổi mộng mơ, mắc cở nụ hôn đầu
Nữa vầng trăng thức suốt đêm thâu
Lòng thao thức viết tên nàng trên giấy

Tôi yêu nàng thuở còn vụng dại
Ngang nhà nàng tim hồi hộp làm sao!
Nàng nhìn tôi như vẽ nghẹn ngào
Trong đáy mắt một tình yêu thầm kín

Tôi thương nàng phút giây bịn rịn
Tiễn đưa tôi ngày nhập ngũ lên đường
Buổi sáng hồng còn đẫm màn sương
Nàng khẽ nói cho em đưa anh nhé !

Nàng từ đó buồn vương khóe mắt
Tôi ngậm ngùi nuối tiếc buổi phân ly
Nhớ làm sao lúc biệt kinh kỳ
Người con gái một tình yêu trong trắng.

TrầnThanh

14/04/2009


Thứ Năm, 22 tháng 1, 2015

Nhặt Lá Cho Em


Ta nhặt cho em chiếc lá vàng
Như là đánh dấu tiết thu sang
Ba năm quen biết mà sao đã
In trọn vào tim bóng dáng nàng

Ta nhặt cho em cánh phượng hồng
Như là đánh dấu buổi sang sông
Phượng ơi rơi rụng chi thêm nữa
Để xác tim ta rỉ máu hồng

Ta nhặt cho em hoa tím ngà
Như là đánh dấu chuyến xe hoa
Em nói em luôn yêu màu tím
Nên tình ta mãi mãi chia xa

Ta ngắt cho em chiếc lá xanh
Màu xanh hy vọng lóe trên cành
Dù nay hai đứa xa đôi ngã
Ta vẫn cùng em dệt bức tranh.

TrầnThanh
21/10/2009

Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014

Trước Một Lần Đi


Tôi như miếng ván đóng sàn
Dám chi mơ ước với nàng làm chi !
Không ngờ trước một lần đi
Tôi chưa nói hết những gì tôi thương...

Tôi, Nàng cùng học chung trường
Quen nhau đã thấy vấn vương nẽo về
Gặp nàng một buổi chiều quê
Bên Hòn Phu-Tử, tôi về nhớ thương

Đến ngày nhập ngũ quân trường
Nàng xin tiễn bước, tôi đường tòng chinh
Tôi là một kẻ đăng trình
Rày đây mai đó, một mình vấn vương

Ngờ đâu vận nước đau thương
Tôi đi bỏ lại ngôi trường thân yêu
Bỏ người con gái mỹ miều
Ngày đêm ngóng đợi người yêu trở về

Tôi đi biền biệt sơn khê
35 năm lẽ nhớ về người xưa
Bây giờ nói mấy cũng thừa
Gặp nhau biết nói, biết thưa chuyện gì ?

Chuyện rằng, trước một lần đi
Anh chưa nói hết những gì anh thương...

Trần Thanh
***
Cảm Tác:
Chinh Nhân Hởi
      

Thế là trước một lần đi
Anh chưa nói hết những gì anh thương
Tình xưa gãy gánh giữa đường
Lời thương chưa tỏ em vương vấn sầu

Từ giã anh - bước lên tàu
Sân ga ngày ấy khắc sâu khối tình
Anh đi tắt nắng bình minh
Rêu phong chôn kín một linh hồn gầy

Anh đi biền biệt như mây
Em làm cơn gió dần xoay lướt ngàn
Dù đời ngàn dặm quan san..
Giật mình tỉnh giấc ngỡ ngàng…là mơ

Thu tàn đông lạnh ơ hờ..
Gom tàn hương nhạt làm thơ ướp lòng
Góp lá khô sưởi tình nồng
Chinh nhân người hỡi! Cô phòng chờ ai.


Kim Oanh

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014

Trên Chuyến Xe Lam


Tôi vẫn nhớ mùa xuân Kỷ Dậu
Tôi quen nàng trên chuyến xe lam
Nàng nhìn tôi đôi mắt mơ màng
Tôi bẽn lẽn nhìn sang không nói

Xe vẫn chạy phun ra nhiều khói
Trời đang trưa sao bổng đổ mưa
Nàng nhìn tôi ấp úng có thừa
« Cho xin lỗi, anh về đâu nhỉ ? »

Tôi lấp vấp, thưa về Cầu Vĩ
Tìm người quen tri kỷ rất thân
Nhớ khi xưa tôi ghé một lần
Nay không nhớ, cô đây có biết ?

Em về đâu mưa rơi nặng hạt
Chờ chút đi mưa tạnh mình về
Bước đường đời vạn nẽo sơn khê
Anh may mắn gặp em lần cuối

Rồi mai đây dòng đời vun rũi
Khoác chiến y trả nợ núi sông
Biết rồi đây em sẽ lấy chồng
Anh phiêu bạc cuộc đời mây gió…

Trần Thanh

Trạm Nhớ Đầu


  (Từ Trên Chuyến Xe Lam Trần Thanh)

Anh vẫn nhớ mùa Xuân năm cũ
Chuyến xe lam đưa khách qua cầu
Câu hỏi nàng trong dạ khắc sâu
Sao nỡ để tình đầu lỗi nhịp?

Xe lăn bánh đi xuôi về ngược
Trời chợt mưa, nắng chẳng hề đâu
Anh vô tình trời đổ mưa Ngâu
Nên duyên thắm hai đầu Ô Thước

Trách ai làm tình nhạt phai màu
Trạm nhớ đầu... xe lam một chuyến
Tơ không giăng cung đàn chùng phím
Gõ nhịp sầu... tri kỷ về đâu???

Anh phiêu bạc cuộc đời mây gió
Em âm thầm vàng võ chiều thu
Anh tung bay vào chốn sương mù
Em về đâu? Đường đời muôn ngõ

Em chờ đợi bao mùa mưa đổ
Nẻo sơn khê mong bước anh về
Dòng đời thay đổi, lià xa quê
Quanh em vắng bốn bề
... ngổn ngang!

Melbourne, Australia 12/2009
Kim Oanh