Thứ Hai, 8 tháng 4, 2019

Tiếng Ngậm Ngùi


Khi vạn vật chìm dần trong thinh lặng
Đêm trở về hạnh phúc lắng tâm tư
Âm thanh và bóng nhớ hồn nhiên ngự
Trăng thẹn thùng ẩn mặt nép sương thu

Trăng về khuya trầm mình... đêm lạ quá!
Màu lụa ngà xen kẽ lá đùa vui
Sao đêm vội vã buông tiếng ngậm ngùi
Làm trăng vỡ mày châu, rưng giọt tủi

Ngược dốc tình trăng lần theo chân núi
Đêm vô tình không đuổi giữ trăng mơ
Hãy níu trăng! Đêm từ khước hững hờ
Trăng ngơ ngác tiếc thời mùa thu lỡ

Trăng chơ vơ bám mình theo thuyền lá
Chở ngược về hối hả bến trầm luân
Chìm... chìm.... sâu trong lưng chừng sóng bạc
Chết đuối dần trong đêm nhạt tình chân.

Kim Oanh
19-5-2011

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét