Hiển thị các bài đăng có nhãn Quang Tuấn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quang Tuấn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 3 tháng 3, 2017

Thơ Tranh: Vui Tuổi Già

Thay nén nhang lòng tưởng nhớ Giỗ đầu của Thầy Quang Tuấn
Nguyện cầu Thầy hưởng an phúc nơi cõi Niết Bàn.
1/3/2017

Cảm ơn Thầy Mai Lôc chuyển bài thơ Thầy Tuấn tặng, cho em cảm xúc làm thơ Tranh này.
(Em Kim Oanh)


Thơ: Quang Tuấn
Thơ Tranh: Kim Oanh

Thứ Ba, 17 tháng 5, 2016

Chiều Lữ Thứ



Bài Xướng:Chiều Lữ Thứ

Nắng ngủ trên cành dỗ giấc say,
Giục chim về tổ tiễn chân ngày.
Chiều còn bãng lãng trên bờ vắng,
Đêm vội nhá nhem suốt dặm dài.
Lê gót tha hương mờ cát bụi,
Nghe sầu viễn xứ mịt trời mây.
Cho ta xin khói hoàng hôn trước,
Ấp ủ hồn quê thương nhớ đầy.

Quang Tuấn
(Trích Tập Thơ Quê Hương)
***
Bài Họa:Sắc Sắc, Không Không!

Mắc võng mơ màng giấc ngủ say,
Tàng cây mát mẻ xế trưa ngày...
Lang thang đất khách mòn đôi gót,
Lếch thếch tha hương mõi cổ dài.
Bốn mốt năm rồi đầu tóc bạc,
Nửa đời lữ thứ điểm sương mây.
Bể dâu thoáng chốc nhiều thay đổi,
Sắc sắc không không lệ thấm đầy!

Mai Xuân Thanh
***
Bài Họa: Chiều Xuân


( Thương nhớ về Quang Tuấn )

Chiều xuân lặng lẽ giấc vùi say
Tỉnh rượu, nhá nhem thoáng một ngày
Loang loáng lưng trời đôi cánh trắng
Buồn tênh đất khách tháng năm dài
Thả hồn lảng đảng cùng sương khói
Ngước mắt mơ màng với gió mây
Cỡi hạc người đi, heo hút núi
Lầu trơ quạnh quẽ nhớ thương đầy

Mailoc
Cali 5-9-16

***
Vườn Xưa
(Tưởng nhớ thầy Quang Tuấn!)

Non bồng một cõi người vui say
Tự tại an nhiên những tháng ngày
Quyến luyến hoài thương lòng tiếc nhớ
Gieo vần xướng họa nối thơ dài
Thầy đi mắt lệ màn mưa bụi
Cỡi hạc về trời với khói mây
Sớm hưởng Thánh Nhan miền vĩnh phúc
Vườn xưa Thơ Thẩn mãi đong đầy

Kim Oanh
Melbourne 5/2016

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

Thơ Và Thơ Thẩn


(Thân tặng Thi Đàn Vườn Thơ Thơ Thẩn)

Thơ thẩn nên mình lai láng Thơ
Làm Thơ, thơ thẩn thật không ngờ
Miệt mài sớm tối nên thơ thẩn
Thơ thẩn vì Thơ, thế mới Thơ.

Los Gatos 27/8/15
Quang Tuấn
***

Những Vần Thơ Tiếp Nối:

Ngơ Ngẩn Vần "Ơ"

Ngơ Ngẩn Vườn Thơ kết vận "Ơ"
Duyên "Ơ" ngơ ngẩn mấy ai ngờ
Say thơ luyến nhớ tình ngơ ngẩn
Mơ đến chập chờn ngơ ngẩn "Ơ"

Quên Đi
***
Rong Chơi Vườn Thơ Thẩn



Thơ thẩn cùng nhau xướng hoạ Thơ
Tình Thơ, thơ thẩn chẳng sao ngờ
Sánh vai dạo bước Vườn Thơ Thẩn
Thơ thẩn làm Thơ với bạn Thơ.

Phương Hà
***

Thơ Thẩn Thật Nên Thơ

Bạn thơ ... thơ thẩn xướng vần thơ,
Thơ thẩn họa thơ ... thật chẳng ngờ 
Tất cả bạn thơ đều ... thơ thẩn,
Làm thơ ... thơ thẩn ... thật nên thơ!

Đỗ Chiêu Đức
***
Vườn Thơ Thẩn

Tập tểnh làm thơ nên thẩn thơ
Vào Vườn Thơ Thẩn thật không ngờ
Tiếng là thơ thẩn thơ không thẩn
Trí tuệ căng đầy chút thẩn thơ!

Nguyễn Đắc Thắng
20150828
***
Tháp Tùng Vườn Thơ Thẩn

Dạo vuờn thơ thẩn...lắm nhiều thơ! 
Thơ thẩn ra thơ....thật bất ngờ 
Con chữ miệt mài...nên lẩn thẩn 
Ai ngờ! thơ thẩn ..lại ra thơ? 

Song Quang
***
Ôi Vườn Thơ Thẩn Ơi!

Ôi Vườn Thơ Thẩn lắm hoa thơ!
Đăng hoài hổng hết thiệt chẳng ngờ
Làm người biên tập hồn thờ thẩn
Đờ đẩn suốt ngày … cũng thành thơ 

Kim Oanh
***
Th
ơ Với Thẩn

Sớm tối ra vào Thẩn với Thơ
Quên đi rước cháu vợ nghi ngờ 
Một khi lạc bước Vườn Thơ Thẩn 
Cơm nước chẳng màn bởi Thẩn Thơ 

Mailoc
***
Vườn Thơ Già

Thầy thợ chung dòng chảy thẩn thơ
Một vườn lão cụ có ai ngờ
Đông tây nối nhịp cầu thơ thẩn
Đoạn cuối tơ lòng nhả nốt thơ!


Cao Linh Tử
30/8/2015
***
Tơ Lòng

Tơ lòng đan mãi những vần thơ
Mặc khách tao nhân há chẳng ngờ
Kẻ trước người sau thơ với thẩn
Chung vui xướng họa kết tình thơ



Kim Phượng
***
Vườn Thơ Thẩn

Thơ thẩn Vườn ta nở rộ thơ,
Ngâm thơ thú vị có duyên ngờ
Yêu em để bụng làm thơ tặng,
Thi phẫm tình yêu sáng tác thơ...

Mai Xuân Thanh

Ngày 30 tháng 08 năm 2015
***
Cùng khách tài hoa kết bạn Thơ
Tình Thơ đẹp quá ta đâu ngờ
Bốn phuơng họp mặt "Vườn Thơ Thẩn"
Xướng họa chung niềm vui thẩn thơ.


Quang Tuấn
***
Hương Thơ Thẩn

Quang Tuấn khơi mào với vận "Thơ"
Hương đưa ngan ngát quả không ngờ
Hoa thơ khai bút khai từng cánh
Thơ Thẩn Vườn Thơ xứng với Thơ

Quên Đi
***
Cứ Thơ Thẩn Để Ra Thơ

Người thơ tiếp tục viết vần thơ
Ta sẽ theo chân khỏi bất ngờ
Đã đến vườn thơ...thì phải than
Cho Vườn thơ thẩn lắm hoa thơ

Song Quang

Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

Sau Tết



Bài Thơ Xướng:

Sau Tết


Qua rồi rộn rã những ngày xuân
Khi sắc hoàng mai đã nhạt dần
Bè bạn chia tay người mỗi ngã
Kiểng hoa từ giã mảnh vuông sân
Đôi bài thơ xướng không người họa
Dăm tách trà vơi thiếu kẻ châm
Hằn mấy vết nhăn nơi khóe mắt
Nghiêng đầu tóc bạc, mạch sầu dâng...

Phương Hà***
Các Bài Thơ Hoạ:

Hết Tết Rồi


Khỏe re hết Tết, rộn ràng, xuân,
Nắng ấm mai đào cũng nhạt dần.
Bèo dạt, chia tay người mỗi ngã,
Hoa trôi, tạm biệt bạn ngoài sân.
Mình tôi thưởng thức thơ không họa,
Độc ẩm hương trà cạn chẳng châm.
Nếp gấp chân chim hằn khóe mắt,
Pha sương mái tóc nỗi buồn dâng...

Mai Xuân Thanh
***
Vẫn Chờ

Sao nỡ mau tàn thế hỡi xuân
Xuân đi hương cũ cũng xa dần
Hoa lòng mòn mõi bên song vắng
Cánh bướm hững hờ để lạnh sân
Nhan sắc nhoà phai quên phấn điểm
Men tình khô cạn thiếu người châm
Cô đơn chờ đợi cùng hy vọng
Đầy ắp cơn sầu cứ mãi dâng.

Quên Đi
***
Sau Tết


Đêm qua rỉ rả gió mưa xuân
Tơi tả đào mai cánh rụng dần
Cỏ biếc long lanh hoa ngấn lệ
Trời trong thâm thẩm nắng đầy sân
Cà phê phin cốc môi chờ nhấp
Bình sứ trà gừng nước đợi châm
Thắm thoát mấy ngày con cháu nhộn
Hiên ngoài vò võ chút buồn dâng

Mailoc
***
Thời Gian Hờ Hững


Xuân đã qua rồi Xuân hỡi 
XuânThời gian hờ hững cứ trôi dần
Ve chờ Hạ đến than đầu ngõ
Lá đợiThu về rụng cuối sân.
Thiếu bạn trà thơm không kẻ rót
Vắng em rượu ngọt chẳng người châm.
Tóc xanh vội ngả màu sương trắng
Đông mãn, dâng sầu theo lệ dâng.

Quang Tuấn
***
Hãy Còn Xuân

Vừa đón nàng xuân xuân hãy xuân,
Tết qua mặc Tết chuyện xoay dần.
Thiều quang chín chục vừa khai ngõ,
Vận thái tam dương chửa đến sân.
Xướng họa đang mong người nối vận,
Rượu trà còn đợi bạn thơ châm.
Vì sao sớm vội buông lời thán?
Xuân sắc đầy trời xuân khí dâng!

Đỗ Chiêu Đức
***
Xuân Bất Tận


Mơn mởn hoa còn đón gió xuân
Lã lơi ong bướm lại thưa dần
Rượu nồng say đắm tình chưa cạn
Tết nỡ lòng nào bước khỏi sân
Tri kỷ tương giao bao ý hợp
Cung hòa đối ẩm rượu đầy châm
Rằng xuân như mộng xuân vô tận
Hạnh phúc tràn đầy hạnh phúc dâng

Kim Oanh

Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2014

Sầu Đông


(Tặng hai em K.Phượng, K.Oanh)

Ai xui con nhạn gọi vào Đông
Cho tuyết sương rơi tê tái lòng.
Liễu úa vườn hoang run rẩy lá
Cúc tàn ngỏ vắng rã rời bông.
Não nề trời đất mùa băng giá
Thấm thía tâm tư nỗi lạnh lùng.
Trăn trở đêm dài trong rét mướt
Gom sầu cô quanh gởi Đông phong.

Cali mùa Đông 2014
Quang Tuấn

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

Ngày Về Quê Cũ


(Thương tặng hai em
Kim Phượng và Kim Oanh)

Ngày về ngửa mặt hôn non nước
Tìm lại những ngày thơ ấu xưa
Lối mòn năm cũ lâng lâng bước
Trả lại mây xa mộng hải hồ

Ngoảnh đầu lưu lạc chân rời rã
Mái tóc bùi ngùi trắng sương pha
Nhớ thuở lên đường hồng môi má
Ngày về rám mặt ta khác ta.

Ngày về xanh biếc trời thương nhớ
Khe khẽ ru ta ngọn gió Mùa
Quốc gọi mơ màng sông nước cũ
Vào tim đồng vọng trống trường xưa.

Ngày về áo vải đi chân đất
Uống nước trời mưa, tắm nước ao
Nằm dưới gốc dừa nghe gió hát
Mà hồn phơi phới vút lên cao.

Ngày về thåm viếng từng khu phố
Xóm dưới, làng trên khắp mọi nhà
Bạn cũ sum vầy vui tái ngộ
Hàn huyên to nhỏ chuyện gần xa.

Về nhà tổ phụ mưa luồn vách
Mái dột mời trång, đón gió vào
Khách đến nâng ly ngồi chiếu rách
Mà lòng lành lặn vết thương sâu .

Ta về như chim trời phiêu lãng
Ngao ngán đời trôi nổi viễn phương
Giũ cánh gió sương về tổ ấm
Lãng quên bao chớp bể mưa nguồn.

Ta về như lá rơi về cội
Giữa xóm làng xưa thương nhớ đầy
Hòn đất nhìn ta như muốn nói:
Người đi!
Người đi!Sông núi ngậm ngùi thay.

Quang Tuấn


Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Cô Đơn Mùa Đông


Bài Xướng:
Cô Đơn Mùa Đông


Nghe hơi giá rét lách qua song
Chợt thấy cô đơn ngập cõi lòng
Lạnh buốt bàn tay không kẻ nắm
Ngậm ngùi chiếc bóng chẳng ai cùng
Trà thơm lẻ bạn, môi khô đợi
Rượu cúc đầy ly, mắt mỏi trông
Nhìn mảnh trăng khuya, sầu héo úa
Có còn chi nữa để hoài mong ?

Phương Hà
***
Các Bài Họa:

Y Đề


Hôm nay gió lạnh thổi ngoài song,
Vắng bạn hiền xa chạnh cõi lòng.
Chiếc bóng phòng không bao nỗi nhớ,
Cô đơn trống trải có ai cùng?
Thu tàn sắp sửa Đông không đợi,
Khói tản sương mờ mỏi mắt trông.
Bằng hữu cao niên tìm quá khứ,
Người đi ... , kẻ ở lại chờ mong. ... !

Mai Xuân Thanh
***
Mùa Đông Cô Đơn


Lạnh lùng gió Bấc lọt khe song
Chạnh nỗi cô đơn khiến tủi lòng.
Quạnh quẽ phòng không buồn biết mấy
Bơ vơ chiếc bóng khổ vô cùng.
Người về chốn cũ luôn thương nhớ
Kẻ đến trời xa có ngóng trông?
Tuyết rụng sương rơi đầy ngõ vắng
Cho đời giá buốt luống chờ mong.

Quang Tuấn
(28/10/14)

***
Mùa Chuyển Sang Đông

Thương em, vóc hạc đứng bên song,
Liễu rũ nhành mai mới chạnh lòng.
Tình nghĩa, đơn phương xa cách mấy,
Niềm thương, chiếc bóng biết ai cùng.
Bâng khuâng chớ tưởng lầm Thu chết,
Khắc khoải, đừng mơ ước, ngóng trông.
Gió lạnh , Đông sang, buồn tạm biệt,
Vàng rơi lá đổ hết đường mong. ... !

Mai Xuân Thanh
( 28/10/2014 )
***
Lạnh Đông

Chớ để buồng đào gió lọt song
Mà đem giá lạnh nhốt trong lòng
Khi mùa thu chết tình chưa cạn
Chợt dấu đông sang nến sắp cùng
Nhè nhẹ Quỳnh hương lay giấc ngủ
Im lìm nữ chúa sợ người trông
Chân chim để vết hằn quên tuổi
Tội nghiệp hoa tàn vẫn đợi mong!

Cao Linh Tử
29/10/2014
***
Nhớ Thương

Lá thu một chiếc lạc qua song,
Môt thuở người đi nát cả lòng 
Kỷ niệm bồi hồi về chẳng dứt
,Niềm thương dằng dặc nói khôn cùng 
Đường xưa mây trắng còn mong ngóng 
Bến cũ mắt buồn vẫn dõi trông 
Lạnh lẽo đêm tàn trăng xế bóng 
Một mình ôm ấp nỗi sầu mong

MaiLoc
10-28-14 
***
Vẫn Còn Mong ...


Xót người cô lẻ tựa bên song,
Gió bấc vi vu lạnh ngập lòng.
Giá buốt vì tay thèm được nắm,
Lạnh lùng bởi Ý khát khao cùng...
Sinh ly có lúc còn tương ngộ,
Tử biệt đành thôi hết ngóng trông!
An phận khuyên ai đừng oán trách,
Còn duyên còn nợ vẫn còn... mong!

Đỗ Chiêu Đức
***
Vẫn Còn Lạng Hơi Thu


Đông chửa sang mùa, gió lách song
Thu còn vương vấn ở trong lòng
Cô đơn chiếc lá nhìn thương xót 
Quạnh quẻ thân ta ngó khốn cùng 
Chén rượu không vơi vì vẫn đợi 
Ly trà chẳng nhấp bởi hoài trông
Đèn khuya leo lét buồn xa xứ
Đối bóng trên tường cứ ngóng mong....

Song Quang
***
Mùa Đông Cô Đơn


Tiết đông lặng lẽ đổ ngoài song
Chẳng lạnh không gian lại thắt lòng
Chiếc lá bơ vơ buồn lạc lối
Bầu trời u uất tận xa cùng
Cơn mưa thắm đọng lời than oán
Men rượu cay xè khóe mắt trông
Đối cảnh đêm về say bí tỉ
Canh khuya tỉnh giấc gối hoài mong

Nguyễn Đắc Thắng
***
Chạm Đông


Đông ơi sao vội chạm vào song
Mang cả rét căm rót ngập lòng
Vàng vọt trăng rơi soi gối lẻ
Lung linh phòng vắng mộng ai cùng
Đêm thâu vò vỏ in tường đợi
Năm lụn hao mòn dõi mắt trông
Người chớ vô tình xin hiểu lấy
Quay về tái ngộ thoả chờ mong

Kim Oanh
30/10/2014
***
Mùa Nào Cũng Cô Đơn

Đêm buồn gió lạnh vỗ ngoài song
Se thắt niềm riêng buốt giá lòng
Những bước Thu Đông sao bạc bẽo
Cô đơn du tử biết ai cùng
Vời trông thôn xóm chiều lam nhạt
Để kẻ ai hoài mỏi mắt trông
Đợt gió quàng xiên xô lá héo
Quê nhà kiếp trước khó chờ mong

Chân Diện Mục

Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

Trời Vẫn Còn Thu



Bài Thơ Xướng:

Trời Vẫn Còn Thu


Anh ơi trời cũng vẫn còn thu!
Hãy cứ nâng ly tiếp tạc thù
Đất khách lá buồn rơi ngập lối
Quê nhà bão sót đọng sa mù
Hai phương xa cách hai màu nhớ
Một nếp nghĩ non một khối sầu
Dõi bóng hoàng hôn đang xuống vội
Chiều thu gom lá đốt đêm thâu!

Nguyễn Đắc Thắng
22/9/2014
***
Các Bài Thơ Họa:

Mùa Thu Và Nỗi Nhớ

Bây giờ mới chỉ giữa mùa thu
Vẫn lá vàng rơi, nét đặc thù
Sông vắng, bờ tre mong ngọn gió
Vườn xưa, khóm cúc đẫm sương mù
Đêm dài chất chứa niềm cô quạnh
Ngày ngắn trào dâng nỗi tủi sầu
Thư cũ chưa phai màu mực tím
Chong đèn ngồi đọc suốt canh thâu.

Phương Hà
***
Buổi Đông Về

Đông đến sao còn vướng sắc thu
Tuổi chiều quên hết mọi ân thù
Heo may lá chuyển buồn hiu hắt
Gió bấc sương gieo phủ mịt mù
Cạn chén đêm nay bao chuyện thú
Chia tay mai sáng bấy tầng sầu
Giờ này danh lợi thôi đừng nhắc
Bạn hữu trao tình cứ nhận thâu

Quên Đi
***
Vào Thu


Trở mình, sông núi bước vào Thu
Chén tạc bâng khuâng nhớ chén thù.
Lối cũ hắt hiu làn gió lanh.
Đường xưa mờ mịt bóng sương mù
.Lá vàng năm ấy khơi màu nhớ
Mắt biếc giờ đây nhỏ lệ sầu.
Tĩnh mich đêm dài ngồi đối bóng
Nhớ ai mà thức suốt canh thâu.

Quang Tuấn
12/10/14
***
Tàn Thâu

Ai đành biền biệt nẻo sương thu
Gieo rắc lời oan kết oán thù
Kẻ ở hoài tăm trong mộng hão
Người đi khuất bóng giữa mây mù
Đêm nay trăng dõi soi lầu nhớ
Gió sớm ai đang lịm khúc sầu
Xào xạc lá rơi mơ bạn đến
Canh trường vằng vặt ánh trăng thâu

Kim Oanh
13/10/2014
***
Thu Vẫn Còn Thu

Trận gió xạc xào đậm nét thu,
Heo may cho thụ thủ thu thù.(*)
Quê người gió cuốn hồn theo lá,
Đất khách sương sa mộng cũng mù.
Thu úa đông sang thêm rét mướt,
Đông qua xuân đến chửa vơi sầu.
Hoa hòa hỏa hóa hoài mong ngóng,
Trái đất nửa vòng sẽ tóm thâu!

Đỗ Chiêu Đức.

(*) Nhại Ý 2 câu đối trong GIAI THOẠI VĂN CHƯƠNG CỦA THÁI BẠCH tả cảnh Nghĩa quân sau trận đánh lui quân Pháp để giữ thành trong buổi tàn thu, như sau : Thụ thủ thu thù câm cập cấp, 樹取秋儲金及急, Hoa hòa hỏa hóa thạch thành thanh. 花和火化石成聲。 Có nghĩa : Cây vàng cả lá ( thủ thu thù là Lấy những cái mà mùa thu gom góp lại ), CÂM là KIM, câm cập cấp là Gió vàng thổi rất rát. Màu đỏ rực của hoa cỏ như hòa vào lửa cháy sau trận đánh mà đá cũng bị đốt nổ thành tiếng.
***
Hay Thu Chết Rồi


Lòng lắng trôi còn chăng hỡi thu
Mềm môi uống cạn chén tình thù
Gió lay cành lá còn vương vấn
Người dứt đường tơ đã mịt mù
Xa cách hai phương hồn ủ rũ
Gần bên gang tấc dạ âu sầu
Hay thu đã chết tìm gom lá
Thắp ngọn lửa lòng suốt mấy thâu

Kim Phượng
***
Chớm Thu


Nơi đây,trời chỉ mới vào Thu
Thay áo rừng phong điểm đặc thù
Dallas heo may lùa lá đổ
Saigon nắng ấm nhớ sương mù
Dịu dàng trăng chiếu soi hồ nước
Duyên dáng mây giăng mắc đỉnh sầu
Rộn rả hồn thơ tuôn bút mực
Cho dù thức trọn suốt canh thâu!

Song Quang

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2014

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

Chút Tình Khuya


Người đến bên đời gieo nhớ thương
Thề trăm năm sẽ.. Lại đôi đường
Mặn nồng lưu luyến không còn nữa
Kẻ ở lại chờ phai sắc hương.

Thôi thế thì thôi cứ ôm lòng!
Cung thương gửi gió chiêu hồn cũ
Một chút tình khuya đủ ấp nồng
Say mùa ân ái… Thoáng hư không!

Kim Oanh
***
Họa: Chút Tình Khuya

Từ đâu người đến gửi yêu thương
Rồi lại ra đi vạn nẻo đường
Kẻ ở mỏi mòn chờ đợi mãi
Tháng ngày ấp ủ những dư hương

Mặt xa lòng vẫn cận bên lòng
Đôi ngả chia nhau niềm tưởng nhớ
"Một chút tình khuya" mãi ấm lòng
Người đi có thấu cho ta không?

Quang Tuấn

***
Chút Tình Khuya

Chút tình sót lại gửi người thương
Xa cách trùng khơi vạn nẽo đường
Vầng trăng năm cũ còn một nửa
Bao mùa hoa nhạt phấn phai hương

Xa mặt nhưng chưa cách được lòng
Gió khuya xào xạc bên vườn cũ
Ngỡ tiếng tình xưa dỗ giấc nồng
Một đời hoài vọng vẫn phòng không!

Biện Công Danh

Thơ Tranh: Nàng Thơ Và Thi Nhân


Thơ: Quang Tuấn
Thơ Tranh: Kim Oanh

Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

Nàng Thơ Và Thi Nhân


Nàng Thơ Và Thi Nhân 

Thơ là người đẹp chốn Đào nguyên
Tìm khách tài hoa kết bạn hiền.
Lục Bát bắc cầu xây nguyện ước
Đường Thi giao nhịp nối tơ duyên.
Viết câu chờ đợi trao tâm sự
Gieo vận nhớ thương gởi nỗi niềm.
Nàng với thi nhân cùng sánh bước
Như hoa kề lá, bút kề nghiên.

Quang Tuấn
***

Bài Hoạ:

Thơ Và Nhà Giáo

Thơ là thiếu nữ đẹp trinh nguyên
Thanh thoát, đoan trang nét dịu hiền
Đem đến cuộc đời nguồn cảm hứng
Gằn liền đôi lứa mối lương duyên
Bạn bè xướng hoạ vui từng chữ
Hạnh phúc trao nhau vẹn một niềm
Ví chẳng trải lòng trên giấy mực,
Giáo già hẳn nhớ bút và nghiên!

Phương Hà 
***
Thơ Là ...

Thơ tựa hoa ngàn chốn thảo nguyên
Nửa như hoang dại nửa ngoan hiền
Là mây là gió gieo cơn bão
Là nước là trăng kết mối duyên
Như nhớ như mong tình rẽ lối
Như mơ như tưởng mộng chung niềm
Nàng thơ giọt máu tim thi sĩ
Là cả thiên đường khách mặc nghiên

Quên Đi
***
Cảm Tác: 




Nàng Thơ Và Thi Nhân 

Thơ là Sơn nữ Cao Nguyên 
Quảy gùi con chữ kết duyên Đồng Bằng 
Thơ là Thôn nữ múa trăng 
Dệt bao thi tứ thả giăng sông Tiền 
Miền xuôi Phố núi bút nghiên 
Trải lên tâm sự quên phiền thế nhân 
Hòa chung hồn mộng bâng khuâng 
Thi Nhân ngất ngưỡng men xuân thả vần 
Chiều vàng nắng rợp ven sân 
Nàng Thơ khoe sắc lâng lâng ướm tình. 

Kim Oanh 

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

Thi Khách


           (Viết tặng thi hữu Kim Oanh)

Hồn ta theo gió nhập vào mơ
Vút cánh trời xanh thật chẳng ngờ.
Tình ngập con tim vang tiếng nhạc
Ý trào ngọn bút trỗ lời thơ.
Vui đời thi khách muôn màu sắc
Say thú văn chương chẳng bến bờ.
Sáng tác không ngừng ta sáng tác
Kiếp tằm đến thác vẫn vương tơ.
 
Quang Tuấn

Thơ Tranh: Sầu Thu


Thơ: Quang Tuấn
Thơ Tranh: Kim Oanh

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014

Sầu Thu



Xướng:

Mấy hôm trời bỗng chập chùng mây
Rặng liễu sầu Thu lã ngọn gầy.
Ôm suối mơ màng, trăng thiếp ngủ
Giả cành xơ xác, lá xa bay.
Khuất sương, non nhớ khung trời rộng
Lạnh gió, rừng mơ giọt nắng đầy.
Trăn trở đêm dài ta gối mộng
Nỗi lòng ôi biết tỏ cùng ai?

Quang Tuấn
* * *
Các Bài Họa:

Thu Tàn

Gửi gió sầu xưa theo bóng mây
Nơi đây còn lại dáng hao gầy
Người đang huyền hoặc ru mơ ảo
Kẻ lại xa rời tựa lá bay
Rẽ khúc thuyền tình ra biển rộng
Để cho bến mộng lệ tuôn đầy
Rồi đây năm tháng trong thương nhớ
Vò võ thu tàn ta với ai.


Kim Oanh
* * *
Tàn Thu

Thơ thẩn hồn mơ theo áng mây
Vườn thu vắng lặng dáng thu gầy
Đầu cành trơ trọi bao vàng rụng
Cuối nẻo chơ vơ mấy chiếc bay
Én bắc phòng đơn sầu chất ngất
Nhạn nam một bóng nhớ đong đầy
Lòng riêng muốn gởi trao tâm sự
Sao chẳng nên lời ai hỡi ai!

Quên Đi
* * *
Nỗi Niềm

Gởi nỗi niềm riêng theo áng mây
Tâm tư sầu muộn, vóc hao gầy
Cuộc đời trôi nổi như dòng chảy
Tình cảm phai nhoà tựa khói bay
Người có dừng chân bờ bến cũ?
Trăng còn in bóng khúc sông đầy?
Cánh chim khất nẻo sau rừng vắng
Phương ấy, chờ ta, biết có ai?

Phương Hà
* * *
Trăng Thu

Man mác trời Thu phủ bóng mây
Đêm khuya mờ nhạt bóng trăng gầy
Mắt trông hồ nước lao xao động
Dạ nhớ rừng phong chiếc lá bay
Tiếng vạc kêu sương nghe thảm thiết
Heo may se lạnh gió dâng đầy
Niềm đau viễn xứ còn canh cánh
Tâm sự nầy đây tỏ với ai ???


Song Quang
* * *
Sầu Thu

Ngày thu sắc úa dợn màu mây
Ngập lối đường xưa xác lá gầy
Lặng lẽ vầng trăng soi bóng đỗ
Lang thang cánh gió thoảng ngàn bay
Trời cao xa thẳm tầng cao vợi
Con nước về xuôi sông nước đầy
Gối mộng đêm dài thầm hỏi mộng
Một mùa tâm sự có còn ai?


Nguyễn Đắc Thắng 
11/9/2014
* * *
Chiều Thu

Một mình thơ thẩn gió cùng mây
Chùa cổ xa xa ẩn mái gầy 
Gió lạnh mênh mang cành liễu rũ
Nắng vàng lơ lửng cách chim bay 
Chập chùng đồi núi trăng non rõ (khuyết) 
Xơ xác vườn thu lá úa đầy 
Vun vút thời gian sầu tóc trắng 
Chuông chiều một tiếng thắm lòng ai.

Mailoc
* * *
Nỗi Lòng

Từ dạo người đi khuất nẻo mây
Tâm tư trầm lắng vóc hao gầy
Ngày mong thương nhớ mờ sương khói
Đêm đợi tàn canh bóng nguyệt bay
Biên ải chinh phu ôm nỗi nhớ
Khuê phòng cô phụ lệ rơi đầy
Ai gieo chi nỗi sầu ly biệt
Kẻ ở người đi lụy bi ai
Thiên Thu