
Thời gian dẫu biết chẳng quay về,
Vẫn muốn thêm lần lạc bến mê.
Cái thuở dại khờ ngơ ngẩn ấy,
Một đời vương vấn đất hương quê.
Tuy biết ngày qua đã rất lâu,
Mà lòng luyến nhớ đến âu sầu.
Dư âm kỷ niệm hoài tha thiết,
Da diết tuổi hoa... bạc mái đầu.
Cuộc đời ly khách nhuốm bụi sương
Mà lòng vẫn trẻ thuở đến trường
Bởi tình khờ dại ngày xưa đó
Thắm đậm tâm hồn dáng người thương!
Kim Oanh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét