Thứ Hai, 21 tháng 8, 2017

Tình Già

(Tưởng nhớ Anh Vân)


Ông Sáu, tay cầm chiếc ghế gỗ xếp, loại bàn ăn đặt trên giường cho bệnh nhân, tay kia cầm tô cháo nóng đến gần giường bà Sáu vừa gọi:
- Mình à, dậy ăn miếng cháo.
Ông gọi đến ba lần, bà Sáu mới mở mắt ra, mỉm cười nhìn chồng.
Ông Sáu vui vẻ:
- Ái chà, coi bộ mình khá rồi há. Ðêm rồi mình ngủ được. Tui ra thăm hai lần thấy mình thở đều đặn. Có lẽ nhờ viên thuốc an thần.
Bà Sáu nhăn mũi:
- Ngủ một mình, không bị ai quấy rầy nên dễ ngủ. Ngủ chung với người khác, hai tay họ cứ ngọ nguậy hoài, nhột gần chết, ngủ với nghê gì?
Ông Sáu hứ một tiếng, nói:
- Thôi, ngồi dậy.

Bà Sáu ngồi lên, tựa lưng vào thành giường. Ông Sáu đặt tô cháo lên bàn rồi đặt cái bàn ăn nhỏ lên giường, phiá trên mình bà, đoạn trịnh trọng đặt tô cháo và cái muỗng trước mặt..
- Cháo thịt heo bầm, ngon lắm, mình ăn thử xem. Tui bỏ hành nhiều, cháo hành nóng, ăn giảm cải.
Bà Sáu hứ một tiếng.
- Giảm cải, giải cảm!
Như chợt nhớ ra điều gì, Ông Sáu cười ruồi, hỏi:
- Sao, hồi nãy mình nói sao? Mình nói đêm rồi ngủ được là nhờ ngủ riêng à? Vậy từ nay về sau, mình ngủ luôn phòng nầy nhé!
Ông biết chắc chắn, không khi nào bà chịu ngủ riêng trừ những lúc đau yếu, sợ truyền nhiễm cho chồng nên bắt buộc bà phài ngủ riêng. Bà sợ ngủ riêng. Lần vượt biển kinh hoàng của hơn mười năm trước đã khắc sâu vào tiềm thức bà. Thỉnh thoảng bà bị ác mộng. Có nhiều lúc đang ngủ ngon lành, bà bật ngồi dậy kêu khóc. Những lần như vậy, ông vội vàng ôm cứng bà vào lòng, một tay vổ lưng, một tay lắc nhẹ thân thể cho bà tĩnh lại, miệng không ngớt gọi: “Mình, mình, có tui... đừng sợ, mình, mình, có tui... Ông gọi đến lúc bà thật sự tỉnh táo và ru đến lúc bà ngủ trở lại mới thôi.
Bà Sáu không nhìn thấy nụ cười ruồi của ông nên trả lời:
- Thôi, ngủ chung cho ấm. Âm dương có đủ trên giường, con người khoẻ mạnh.
Ông Sáu bỏ đi còn ngoái lại nở nụ cười khoái chí với vợ.
- Anh đừng quên pha cho em ly trà cúc nhé!
- Có ngay. Ăn xong là có ngay. Tui đâu có quên ly trà cúc nóng của mình vào buổi sáng.
Căn nhà thật ấm áp, ấm không phải vì máy sưởi mà ấm vì tình thương của cặp vợ chồng già. Trong những lúc vợ chồng âu yếm bên nhau, ông Sáu hay nói với bà:
“Hạnh phúc không tìm thấy trong ngôi nhà này thì đừng hòng tìm ở nơi nào khác.”

Ông bà Sáu gặp nhau trong Hội Người Già. Lần đầu tiên gặp bà, Ông Sáu thích ngay cái dáng dấp mảnh mai, nhỏ nhắn, thướt tha trong chiếc áo dài trắng của bà. Gương mặt bà hơi tròn, nụ cười thật có duyên với cái răng khểnh lộ một tí ra ngoài, trông bà thật xinh xắn. Lối nói chuyện hoạt bát, hoà nhã và tỏ ra hiểu biết của bà, thỉnh thoảng kèm theo tiếng cười trong trẻo pha lẫn chút tinh nghịch như có một sức thu hút mạnh bắt ông phải lắng nghe. Lần gặp gỡ đó, ông Sáu Sậu đã mang hình ảnh cuả bà về nhà và vào cả trong giấc ngủ muộn màng của ông sau nhiều năm dài sống trong cảnh chăn đơn, gối lẻ. Theo ông Sáu, bà Chín Chuyên là dòng suối mát, ngọt ngào và ông mơ ước được tắm dưới dòng suối trong trẻo đó. Trong Hội, không ai ngờ có ngày ông Sáu và bà Chín nên duyên Tần Tấn, lo lắng cho nhau lúc chiều tà, bóng xế.

Chuyện rổ rá cáp nhau của ông bà Sáu không gặp trở ngại nào giữa hai bên con cháu. Mấy đứa con của ông Sáu dường như có ý muốn tìm cho cha mình một người bạn cuối đời nên lúc thấy bà Chín Chuyên dọn về ở với cha mình, họ còn tỏ ra vui mừng. Bên phía bà Sáu chẳng nghe động tịnh gì, chỉ thấy con cháu hai bên, thỉnh thoảng ghé thăm cặp vợ chồng già với chút quà cáp.

Ông Sáu tên Sậu, nước da ngâm đen nên mọi người gọi đùa là Sáo Sậu (chim sáo màu đen, hót hay, nóí chuyện giỏi,) năm nay đúng bảy mươi. Sáu Sậu ăn mặc lúc nào cũng tươm tất, chỉnh tề, mái tóc chải vén khéo. Tính ông hay đùa nên trong Hội Người Già, ai cũng yêu mến ông.

Thuở trẻ nhờ năng luyện tập thân thể, và mưa nắng chiến trường đã tôi luyện con người ông trở nên rắn chắc. Ba năm tù cải tạo không vật ngã được ông nên giờ nầy trông ông vẫn còn khoẻ mạnh.
Bà Sáu trẻ hơn ông đến mười sáu tuổi. Về với ông Sáu được vài năm mấy cái răng cửa lần lượt từ giã bà ra đi gần hết, mồm miệng móm xọm, nên bây giờ trông họ chênh lệch chẳng bao nhiêu. Bà Sáu nhỏ tuổi, có vẻ tự tin và bạo dạn hơn ông. Ông Sáu mở miệng ra là tui tui, mình mình còn bà Sáu thì anh anh, em em ngọt lịm. Ðôi lần Ông Sáu đề nghị với bà nên gọi nhau là mình cho hợp với tuổi già nhưng bà Sáu nhất định không, bảo gọi anh xưng em nghe cho nó trẻ trung một chút.

Ông Sáu là người có đức tin rất mạnh nơi Chuá Cứu Thế Jésus. Những ngày Chuá nhật ông hay rủ bà đi đến Hội Thánh thờ phượng Chuá với ông. Thương chồng, bà nhận lời ngay dù bà theo đạo Phật. Bà nghĩ vợ chồng cùng một đức tin thì tốt hơn, đời sống mới hạnh phúc. Vả lại theo bà “Có chồng thì phải theo chồng. Chồng vô hang rắn, hang rồng cũng theo.”

Vô nhà thờ hay bất kỳ nơi đâu, bà hay vòng tay ôm ngang hông ông Sáu, đi tĩnh queo. Sáu Sậu ngại lắm, nói nhỏ bên tai bà:
- Mình già rồi, vô trong nầy làm vậy coi không đặng, bọn nhỏ nó cười nhưng bà Sáu nhất định vòng tay khoác lên eo của ông mà đi khiến ông chịu thua.


Thật ra bà Sáu thứ Chín, tên Chuyên. Trong Hội Người Già, ai ai cũng gọi bà là bà “Chín Chuyên” nhưng con cháu nội ngoại hai bên, nhiều đưá nói đớt gọi bà là ngoại “Trứng Chiên” nghe cũng vui tai.
Lo cho vợ xong, Ông Sáu pha cho ông tách cà phê.
Những ngày bà Sáu mạnh, ông cũng không để bà làm. Ông bảo, cà phê phải do chính tay ông pha mới ngon. Khi pha tách cà-phê, ông luôn luôn pha cho bà ly trà cúc. Rồi hai ông bà dẫn nhau ra ngồi trước hiên nhà, ngồi nhâm nhi vừa ngắm hoa. Vợ chồng già sống hẩm hiu với nhau trong ngôi nhà nhỏ hai phòng, như đôi chim liền cánh, cây liền cành, không rời nhau nửa bước.

Bỗng có tiếng chuông cửa reo. Ông ra mở cửa. Một luồng gió lạnh thổi tạt vào, ông tránh qua một bên. 
- Ði đâu sớm vậy Tư Ngô?
- Trời lạnh! Qua rủ anh ra Starbucks tìm một ly Cappucino.
Ông Sáu đáp xuôi xị.
- Không đi được. Con nhỏ ở bịnh rồi!
Tư Ngô trợn mắt:
- Trời đất! Con nhỏ ở nào? Anh mướn con ở hồi nào?
- Không phải, con nhỏ ở nầy là con nhở ở đời, không phải ở đợ. Chị Sáu mầy á.
Tư Ngô cười rộ:
- Cha nội nầy lúc nào cũng giễu. Chị Sáu bịnh sao vậy?
Không kịp nghe câu trả lời, Tư Ngô mở cửa vọt ra ngoài vừa nói:
- Tôi đi anh Sáu, thằng bạn đang đợi ngoài xe.
Ông Sáu ra nhà sau, pha ly trà cúc rồi cầm tách cà phê và ly trà cúc đến giường uống với vợ.
Những ngày bà Sáu khỏe mạnh thì cả hai ra ngồi trước hiên nhà vừa uống vừa ngắm hoa. Bà Sáu bịnh, ông mang cà-phê vào phòng uống.
Thấy ông mang ly trà cúc vào, bà Sáu vui vẻ nói:
- Bữa nay khỏe, em muốn ra sân uống trà với anh vừa uống vừa ngắm hoa.
- Ra sân thì mặc thêm cái áo lạnh vào. Trời bên ngoài hơi lạnh.
Ông đặt tách cà-phê và ly trà xuống bàn, vói tay lấy cái áo khoác choàng vào cho vợ rồi cúi xuống hôn lên trán bà Sáu đầy vẻ thương yêu.
- Trán mình không còn nóng nữa.
Thế là hai vợ chồng dẫn nhau ra sân.
Bên ngoài trời đã bớt gió. Da trời xanh màu ngọc bích, lốm đốm những cụm mây trắng nhỏ trải rộng ra, trông như tấm thảm xanh lớn điểm hoa trắng. Trên cây Eucalyptus gần đó, đôi chim chích choè chuyền mình từ cành nầy sang cành khác vừa hót líu lo như chào mừng ngày mới. Nắng lụa mênh mông trải vàng lên cành cây, ngọn cỏ càng làm vườn hoa thêm phần rực rỡ. Con đường trước nhà, đã vắng xe cộ qua lại.
Ông dịu dàng, dìu bà đi nhưng bà Sáu đầy ông ra:
- Em khoẻ rồi. Trong Hội Thánh, muốn đi gần, anh cũng ngại làm người ta không biết vợ chồng mình thương nhau. Ở nhà thì muồi lắm.
- Mình thương nhau thì vợ chồng mình biết đủ rồi, cần gì người ta biết. Giữa chốn đông người ôm nhau đi, coi sao cho đặng.
- Hứ!
Ra đến trước sân, bà Sáu đứng ngắm vườn hoa một lúc. Trán bà nhăn lại.
Bà Sáu rất yêu hoa. Cái sân nhỏ trước nhà bà không chừa khoảnh đất nào. Những chòm hoa Petunias tím sậm điểm trắng, đỏ, hồng trồng cạnh Lobelia màu xanh da trời và Marigold vàng nhạt, đậm, được trồng ngay hàng thẳng lối biến vuờn hoa thành một cảnh sắc muôn màu.

Ông Sáu, chẳng thiết gì đến hoa cỏ. Có thì ngắm chơi, không có thì thôi. Nếu ai kêu ông chọn giữa một bó hoa và bó rau muống, ông sẽ chọn ngay bó rau muống vì nó thực tế hơn. Ông chẳng để ý đến màu sắc, loại hoa nào, tên gì? Loại cúc vạn thọ thì ông nghe vợ ông gọi là Marigold, còn các loại hoa khác ông chưa hề nghe tên bao giờ. Ông cố gắng nhớ tên các loài hoa vợ ông đang trồng, để vợ có sai đi mua, ông tìm cho dễ.
Bà Sáu ngắm hoa một lúc rồi kêu lên:
- Mấy ngày nay, anh không tưới hoa phải không?
- Mấy ngày nay, bận săn sóc mình thì giờ đâu tưới hoa?
Bà Sáu có vẻ giận:
- Anh thấy sắc hoa không còn tươi thắm nữa. Ðàn bà đẹp mà, đôi ngày không tắm thì. ...
Bà tức giận, ngừng ngang ở đó.
Ông Sáu nói tiếp:
- Thì hôi rình!
Bà Sáu la:
- Còn chọc giận em nữa hả?
- Thà mình bắt tui tắm cho mình, tui còn vui hơn bắt tui tắm hoa.
- Hứ
Một làn gió thổi ngang qua, vài cánh petunias màu tím sậm điểm trắng rụng xuống. Bà Sáu lắc đầu thất vọng. Bà cố nén cơn giận bằng cách cầm ly trà cúc lên uống. Hương trà cúc thơm dịu dàng, một làn khói mỏng bốc lên che mờ nửa bên mặt bà Sáu.
Ông Sáu nhìn vợ, độ rày vợ ông hơi sút sức, trên làn da mặt trắng mát mịn màn của vợ ông, nay hơi xanh, mái tóc bạc nhiều hơn, thân thể mà ông hàng đêm thương yêu, ôm ấp như gầy hơn. Ông chợt nghĩ đến mớ vi cá ông để dành, nay ông sẽ đem ra nấu súp măng, cua, vi cá cho vợ ăn để mau lợi sức.
Ông biết vợ yêu màu tím, mấy bông Petunias tím rụng gần hết. Ông biết vợ buồn và giận ông lắm.
Ông Sáu nói:
- Ngày nay tui đi mua Petunias màu tím về trồng lại cho mình. Mình đừng giận!
Bà Sáu nguôi giận, nhìn chồng với ánh mắt âu yếm. Không khí trong gia đình lúc nào cũng yên tĩnh, hạnh phúc, thỉnh thoảng một gợn sóng nhỏ nổi lên rồi mất tăm ngay. Bà Sáu cảm thấy bình an sống cạnh chồng, vì bà biết được chồng luôn luôn thương yêu săn sóc.
Bà nói với chồng:
Một chút anh pha cho em bồn nước tắm. Mấy ngày không tắm, mình mẫy rít rít, khó chịu quá!. Nhớ nhỏ vài giọt lavender vào anh nhé!
Ông Sáu vui vẻ hỏi:
- Tui tắm với mình nhé? Tui kỳ lưng cho mình.
Bà Sáu nhăn mũi, nheo mắt nhìn chồng không trả lời.


Hạnh phúc của gia đình ông Sáu kéo dài được gần mười năm thì đất bằng nổi sóng. Bà Sáu ra đi sau một cơn bạo bệnh. Bà than nhức đầu, đến lúc đau quá, bà kêu khóc. Ông Sáu hốt hoảng gọi xe cấp cứu, chở vào nhà thương, khoảng vài giờ sau bà Sáu mất. Bà ra đi thật dễ dàng. Ông sáu đứng chết điếng khi nghe tin vợ mất. Ông không khóc, ngẩn ngơ đứng nhìn xác vợ bị người ta đẩy đi, không hiểu chuyện gì đang xảy ra cho ông. Ðến lúc nhân viên trong bịnh viện thấy ông đứng ngơ ngác. Họ gọi điện thoại kêu thân nhân đến chở ông về.

Sáng nay lối xóm thấy căn nhà ông Sáu mở cửa trở lại sau một tuần đóng im ỉm. Cảnh vật không có gì thay đổi tuy có vẻ tiêu điều hơn vì vườn hoa đã nhiều ngày không tưới, hoa lá tàn uá gần hết. Ông Sáu vẫn ngồi trên chiếc ghế ngày nào, vẫn áo bỏ trong quần, tóc chãi vén khéo. Gương mặt ông khác hẳn. gầy nhom, đôi má hốc hác, mắt trũng sâu, Mái tóc bạc gần hết. Bên cạnh có thêm đưá cháu gái khoảng mười tuổi. Trên bàn, trước mặt ông là tách cà phê, một gói thuốc, cạnh tách cà phê chừng vài tấc, ly trà cúc bốc khóí, hương thơm dịu dàng. Ðối diện ông vắng bóng bà Sáu.

Từ ngày bà Sáu mất, đưá con trai ông Sáu về ở tạm với ông để săn sóc cha già. Ðưá con trai đang đọc báo trong phòng khách, cô dâu đang lục đục trong bếp. Ðứa cháu gái khoảng mười tuổi đang ngồi cạnh ông. Dường như nó biết ông nội buồn nên chỉ ngồi im lặng, nhìn ông.
Nó ngạc nhiên thấy mỗi lần ông Sáu cầm tách cà phê lên uống, ông đều đưa cái tách lên, hướng về cái ghế trống trước mặt, chỗ bà Sáu thường ngồi hằng ngày như mời bà nâng ly lên uống với ông.
Trong khoảng không gian yên lặng, cái yên lặng nặng nề, buồn bã, đưá cháu gái bỗng giật mình, trợn mắt nhìn ông nội khi nghe ông lẩm bẩm:
- Ngày nay tui đi mua Petunias màu tím về trồng lại cho mình. Mình đừng giận!

Anh Vân

Chủ Nhật, 20 tháng 8, 2017

Thứ Bảy, 19 tháng 8, 2017

Tình Trăng



Trăng Căng Mộng

Trăng tôi căng nhựa tình
Tròn lẵng những yêu tinh
Sao em đóng cửa sổ
Bỏ tôi ngoài một mình

Ðêm cạn dần đêm buông
Háo hức cũng như không
Trẻn trơ bên khung cửa
Chờ đợi em đổi lòng

Em bỏ tôi ngoài trời
Riêng mộng khép phòng côi
Ðẩy đưa cùng chăn gối
Em có thấy đơn côi?

Giữa một trời bơ vơ
Sương rướm cả mộng mơ
Cỏ cây dầy séo cả
Những đóm sao mơ mờ

Em hạnh phúc chăng em
Trong chiếc tổ dịu êm
Hay cũng đi tìm kiếm
Rúng động của nỗi niềm

Ðêm đã tàn một đêm
Trăng đã ngã đồi mềm
Mai trăng tôi sẽ cạn
Còn gì để chờ em

Tịnh
***


Cảm Tác:
Tình Trăng

Trăng ai căng nhựa tình tơ
Cho tôi dệt võng gối mơ mộng chờ
Âu lo cửa sổ khép hờ
Lỡ đêm qua vội trăng vờ đừng đi​

​Nhưng rồi trăng lặng lẽ di​
​Bên song riêng bóng cố ghì thời gian
Mong mùa trăng ghé lại thăm
Tình tơ kết chỉ nhả tằm se duyên

Phòng côi dành một góc riêng
Bóng trăng cũng đủ soi nghiêng ghé nằm
​Trăng ơi sáng lắm đêm rằm​
​Lòng đây mắc cở ​bởi thầm đắm say

Yêu lắm trăng hởi có hay
Hạnh phúc dù phải chia hai đêm ngày
Trăng cạn tình chẳng phôi phai
Nhớ nhung hò hẹn phương này chờ trăng.

Kim Oanh

Thơ Tranh: Mùa Trăng Ngày Cũ


Hình Ảnh: Biện Công Danh
Thơ & Thơ Tranh: Kim Oanh


Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

Ví Dầu - Giá Như




Ví Dầu

Ví dầu em ở hay đi
Cũng xin để lại chút gì với nhau
Một mai nước chảy qua cầu
Ta còn cái thuở ban đầu chớm yêu

Trần Bang Thạch
***
Giá Như

Từ người cất bước ra đi
Nghìn trùng cách biệt mong gì gặp nhau
Giá như Ô Thước bắt cầu
Tháng bảy Ngưu Chức buổi đầu trao yêu

Kim Oanh

Thư Họa Vũ Hối - Tăng Một Nhóm Cựu Học Sinh Tống Phước Hiệp - Úc Châu 2010

Kỷ niệm ngày Bác Vũ Hối ghé Nhà Kim Oanh Năm Tân Mão - Úc Châu

Thứ Năm, 17 tháng 8, 2017

Cau Xanh Phụ Trầu - Tình Xanh Cau Trầu



Thương anh mười ngón tay gầy
Cút côi phận bạc thương vay khóc thầm
Nợ tình vay trả trăm năm
Như còn dan díu như tằm nhả tơ.

Dốc khuya dứng đợi bơ vơ
Đèn đêm ngã bóng lơ thơ cuối đường
Dặm ngàn anh mãi tơ vương
Người đi mang hết mùa thương bẽ bàng.

Trái sầu rơi rụng ngập tràn
Cho em lầu vắng ngỡ ngàng đêm nay
Mây buồn nhỏ giọt mưa bay
Một người trăn trở chờ ai hẹn hò.

Muốn qua sông phải lụy đò
Nhưng ai vắng bóng đôi bờ quạnh hiu
Đêm nay em nhớ thật nhiều
Thương anh từ lúc buổi chiều chia tay.

Em về nốc chén men cay
Bước chân khập khểnh tháng ngày buồn tênh
Buộc anh sợi chỉ mỏng manh
Tơ mành dễ đứt - cau xanh phụ trầu!

Dương hồng Thủy
***
Cảm Tác:
Tình Xanh Cau Trầu


Xót thương dáng nhỏ hao gầy
Bạc phần duyên nợ trả vay tủi thầm
Cái khổ bám lấy tháng năm
Cam tâm đành chịu kiếp tằm vương tơ

Đêm đêm chiếc bóng chơ vơ
Một thân bồng bế con thơ dặm đường
Canh cánh ôm nặng vấn vương
Đợi chờ mòn mỏi khóc thương bẽ bàng

Bão đâu bỗng chốc ập tràn
Phút giây chia biệt lỡ làng đến nay
Gửi lòng theo cánh chim bay
Đêm ru điệu nhớ gửi ai câu hò

Hò ơi, bìm bịp gọi đò
Đi xa đừng phụ bến bờ đìu hiu
Dòng châu nhung nhớ dâng nhiều
Mái chèo mong ngóng đò chiều chung tay

Dẫu đời cô lái đắng cay
Nỗi đau cắt cứa ngày dài lạnh tanh
Xin ai đừng chê chiếu manh
Tình nghèo khắn khít - cau xanh với trầu

Kim Oanh

Tình Lỡ - Nhạc Sĩ Thanh Bình - Thùy Dương


Nhạc sĩ Thanh Bình tên thật là Nguyễn Ngọc Minh, sinh năm 1932, nguyên quán Bắc Ninh. Mồ côi mẹ lúc ông khoảng 11 tuổi sau khi cha mất vài năm. Ông có một chị và hai em gái. Nay chị và em gái út đã mất, còn cô em kế sống ở Pháp…

“Thôi rồi còn chi đâu em ơi/Có còn lại chăng dư âm thôi/Trong cơn thương đau men đắng môi…”, tác giả ca khúc “Tình lỡ” nổi tiếng- nhạc sĩ Thanh Bình vừa ra đi mãi mãi vào thời điểm gần 4 giờ sáng nay, ngày 23/5 tại nhà riêng.
Tang lễ của nhạc sỹ Thanh Bình được cử hành vào 15h chiều nay, ngày 23/5 tại chùa Diệu Pháp, Quận Bình Thạnh, Sài Gòn.



Nhạc Sĩ Thanh Bình
Ca Sĩ: Thùy Dương  

Thứ Tư, 16 tháng 8, 2017

Tiếng Đêm Mưa - Hơi Hướm Đêm


Tiếng Đêm Mưa
(Yết Hậu)

Lặng ngồi trong bóng đêm
Nghe tiếng mưa bên thềm
Gió rít như hờn dỗi
Khiến lòng khó dịu êm
Im lìm căn gác nhỏ
Luyến tiếc đôi môi mềm
Vương vấn lòng như mãi
Thêm

Quên Đi
* * *
Hơi Hướm Đêm

Trăng khuất lấp màn đêm
Sương giăng trắng xóa thềm
Ngóng trông mờ cánh nhạn
Trở lại mái nhà êm?
Gió đến mang hơi hướm
Vuốt ve mái tóc mềm
Sắt se về dĩ vãng
Thêm!

Kim Oanh


Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

Đường Em Đi - Phạm Duy- Trần Thái Hòa


 Nhạc: Phạm Duy
Tiếng Hát:Trần Thái Hòa
Thực Hiện: Hoàng Khai Nhan

Người Đi Qua Đời Nhau



Người đi qua đời nhau còn lại gì?
Những chiều vàng đưa lối tựa vai đi
Người đi qua đời nhau buồn dang dỡ
Một cánh hoa rơi vỡ cuộc sinh ly.

Tình cho đi dại khờ không biên giới
Thuở hẹn hò màu nắng mới xôn xao
Bao lâu nữa!.. đời nghìn trùng ly biệt
Trách chi người nuối tiếc tháng ngày đau.

Người đi qua đời nhau đượm bóng hình
Buổi chiều buồn rơi lặng nắng vàng bay
Gió heo may cỏ cây hồn mê tỉnh
Ngỡ em về toan tính nợ ba sinh.

Hoàng Trực

Thứ Hai, 14 tháng 8, 2017

Vườn Thơ Thẩn Chúc Mừng Sinh Nhật Anh Song Quang 13 - 8-2017


Kính gửi anh Song Quang
Xin lỗi anh Sinh Nhật chậm trễ làm anh uống trà một mình?
Nhưng không anh nhé.... Vườn Thơ Thẩn sẽ thưởng thức và chung vui cùng anh
" Bình cạn hương thơm còn phản phất
Tưởng ai vừa đến bước chân êm"
Chúc anh Ngày mới thật trọn vẹn và hạnh phúc bên gia đình.
Gửi anh món quà nhỏ góp niềm vui lớn.
( Kim Oanh)

Thầy Mai Lộc chúc mừng

Mai Xuân Thanh chúc mừng


Kim Phượng chúc mừng


Phương Hà chúc mừng


Mấy Lời Chúc Muộn


Sinh nhật Song Quang dẫu mới mà
Huynh ơi Đệ lại nhớ không ra
Muộn màng nhất bận xin đừng trách
Trể nải đôi hôm hãy bỏ qua
Nâng chén rượu mừng huynh bảy bảy
Mượn vần chúc thọ bữa mười ba
Thân tình năm tháng Vườn Thơ Thẩn
Gặp gỡ tuy chưa vẫn thết tha.

Quên Đi
***
Chúc Mừng Sinh Nhật Bạn Song Quang


Hôm nay sinh nhật lão huynh
Tớ đang suy nghĩ tặng tình hay hoa
Tặng tình sọ bạn sa đà
Tặng hoa sợ héo kẻo mà vô duyên.

Thôi thì tặng tuổi thần tiên
Vui vầy hạnh phúc bên miền thơ ca
Bài thơ một chút gọi là:
Cầu mong đến bóng xế tà an khang.

Chúc huynh thơ thẩn vững vàng
Ý hay chớm nụ trang vàng sẻ chia
Chúc huynh tâm trí sáng lòa
Vần thơ bay bướm ngân nga với đời.

Hai ta tình bạn tuyệt vời
Trăm năm gắn bó ngàn đời có nhau.

Dương hồng Thủy
14/08/2017

Chủ Nhật, 13 tháng 8, 2017

Cánh Chim Lạc Loài

                                             (Cảm tác từ Ảnh của Biện Công Danh)

Như cánh chim lạc loài trong thu bão
Loay quay nhìn chao đão giữa cô đơn
Cũng nơi này từ lúc tình dừng chân
Cũng là phút bâng khuâng rơi theo lá…

Như cánh chim lẽ loi đông buốt giá
Co rúm dáng gầy tàn tạ xuân khai
Gom lá khô sưởi ấm lại hình hài
Bừng giấc hạ nắng mai xa tầm với…

Kim Oanh
9/8/2017

Thứ Năm, 10 tháng 8, 2017

Pleiku Vào Hè - Thơ Lê Kim Hiệp - Diễn Ngâm Ân Nguyễn

Bảy ơi, bạn Bảy anh Ân Nguyễn diễn ngâm những dòng thơ Bảy, cùng em ghi lại những hình ảnh, một thời anh ở nơi vùng đất đỏ Pleiku. Quyên vào hương trầm nguyện cầu Bảy an bình trong tình Chúa.



Thơ Lê Kim Hiệp
Diễn Ngâm: Nguyễn Đức Tri Ân
Thực Hiện: Kim Oanh





Ước Nguyện



Xuân Hạ Thu Đông cũng nấm mồ
Đời người hỉ nộ có gì xa
Lã chã rơi sau lưng rình bước
Rước Thiên Thần giả cạnh quanh ta

Sáng bình minh lẫn bóng chiều tà
Loanh quanh ngõ lạ ánh đèn hoa
Di sơn đảo hải hà chung thủy
Chia Loan rẽ Thúy thói chim di

Ly hương dẫn lầu son gác tía
Công thành danh toại trút đèn khuya
Thân Phụ Mẫu xa lìa muôn thuở
Câu nghẹn ngào ngỡ giấc giàu sang

Trách Xuân tươi dỡ dang nở muộn
Đợt sóng cuồng chậm bước đoàn viên
Canh phiên lỗi nghĩa vuông rào mục
Thúc giục tình thủ túc ngàn hoa
Xuân Hạ Thu Đông cũng một nhà

Pleiku 1 - 9 - 2009
Lê Kim Hiệp

Em Vẫn Còn Đây

(Kim Hiệp 3 tuổi núp sau lưng, Kim Phượng năm tuổi bồng Kim Hội 1 tuổi- Giồng Ké 1955)

Lời chúc mừng sinh nhật dành cho Em, vẫn còn đong đầy trang giấy. Vậy mà, Em đã thôi, không đọc nữa. Em đã ra đi vội vã quá, không một lời cuối, giã từ.

Cơn đau đã hành hạ Em trong những ngày cuối đời, nhưng không có dịp kéo dài thêm nữa, khi mi đã khép, trái tim biết yêu thương đã lắng đọng. Mọi người đã bảo nhau rằng, “ Ra đi như thế đã là hạnh phúc, vì thân xác không bị hành hạ lâu dài”. Tôi cũng muốn tin như thế, dù rằng trái tim như cứa máu.
Em ra đi để lại cho tôi những hình ảnh đậm nét về Em, từ lúc còn khóc nhè, lúc cùng chung ngưỡng cửa Trung học, chí đến những ngày cuối tháng Tư.

Năm 2011, lần cuối cùng hai chị em sống bên nhau, hơn một tháng trời, nơi mảnh đất ngày xưa. Trong thời gian này, tôi có dịp nhìn ngắm Em kỹ hơn. Qua từng thời thăng trầm của đất nước, nhân dáng Em thay đổi rất nhiều, nhưng điều duy nhất, tôi còn tìm thấy, sự tôn trọng chữ tín và lòng nhân ái nơi Em. Dù không còn là chàng Không quân hào hoa hay một Hướng Đạo Sinh đầy nhiệt huyết. Nhưng trong tôi, Em sống đúng và giữ vững biểu tượng “đúng hướng” của loài hoa Bách Hợp mà một Hướng Đạo Sinh phải có. Tính cỡi mở, sự đôn hậu và biết nghĩ đến người khác hơn bản thân mình, tất cả vẫn y nguyên trong lòng chị.

Một điều tôi lấy làm hãnh diện là được sinh ra, lớn lên cùng một cội với Em. Má chúng tôi, lúc sinh thời, thường hay nói với các con rằng “Phước đức ông bà mình lớn lắm, trải qua bao thời chạy loạn mà các anh chị em con vẫn còn đầy đủ”.

Bây giờ bình yên rồi mà! Vậy mà tôi đã mất Em. Mười anh chị em, tự dưng mất đi một. Tôi cảm thấy hụt hẫng, như có một hố sâu chia cách giữa 10 anh chị em chúng tôi. Một hố sâu, muốn cúi xuống kiếm tìm Em, nhưng không được, muốn lấp đầy lại cũng không xong. Trước mặt mọi người và các Anh chị em, tôi can cường lắm, nhưng trong giây phút này đây, ngồi một mình, những giọt nước mắt âm thầm trào tuôn.

Bài viết trước đây của tôi, bài “Em Tôi”, viết cho Em, chung vui với nỗi vui từ ngày Em bước chân vào đời và hôm nay những dòng chữ này...viết cho Em, một người đã vĩnh viễn ra đi. Đời sống của Em, ngắn hơn các anh chị em chúng mình, nhưng em sống có ý nghĩa. 

Đó là một đời sống dài! 
Nguyện cầu Em thanh thản rời khỏi cuộc đời này...
Em đi về đâu!?
Đưa Em vào huyệt sâu...
Rời các anh chị em, nhưng Em được đoàn tụ với Ba Má chúng mình.

Đời thuyền cuối bến biệt ly
Thoáng như giấc mộng nẽo đi cõi bồng
Đường trần vướng lắm bụi hồng
Trở về bên cát lượn vòng hóa thân
Ừ Em đi cũng một lần
Nhìn theo bóng chiếc bâng khuâng nhớ về 

Kim Phượng
11.8.2017
Một Năm Sau ngày xa Em

Thơ Tranh: Phố Núi Cao Nguyên

Mến tặng hương hồn nhà thơ Lê kim Hiệp
Bào đệ cũng là bào Huynh của KimPhượng&KimOanh


Thơ: Song Quang
Thơ Tranh: Kim Oanh

Lời Cảm ơn: 
Kim Phượng Kim Oanh thay mặt gia đình chân thành cảm ơn anh Song Quang đã dành cho Em, anh trai Lê Kim Hiệp tình cảm đặc biệt này.Nơi Thiên Đàng chắc Hiệp sẽ vui và ấm lòng.
Kính mến

Kim Phượng, Kim Oanh

Tình Anh


Thắp lên ngọn nến nguyện cầu
Tiễn người anh đã năm đầu nghỉ ngơi
Buông phiền muộn đón thảnh thơi
Nhà Chúa an hưởng cuộc đời bình yên!

Gửi lòng em một chút riêng
Chấp lời thơ tưởng ghé miền Pleiku
Nơi anh thương nhớ tình ru
Ngủ ngon anh nhé thiên thu giấc nồng!

Kim Oanh
11/8/2017

Pleiku Mùa Dã Quỳ

Hôm nay đúng ngày 11 tháng 8, ngày giỗ đầu của nhà thơ Lê Kim Hiệp, người vừa là em của cô Kim Phượng và là anh của cô Kim Oanh.
Nhà thơ Lê Kim Hiệp cũng là chiến hữu của Song Quang trước đây sống ở Pleiku một thời gian dài và có nhiều kỷ niệm lưu giữ với nhà thơ.
Nhân đọc một bài thơ "Pleiku Vào Hè" của Lê Kim Hiệp được đăng và Ân Nguyễn diễn ngâm trong Blogs hôm nay. 



Pleiku Vào Hè

Chiều lên phố thị mù sương 
Trông hàng phượng rũ mà thương phận mình 
Loài hoa sắc đỏ thắm tình 
Cưu mang màu nhớ đượm in vào hồn
Phố chiều ủ rũ hoàng hôn 
Dáng buồn phượng đứng như ôm khối sầu 
Khắc sâu thầm nhớ ngày đầu 
Mối tình chớm nở lại màu biệt ly 
Cánh hoa đẹp nét sầu bi 
Nhụy hoa vương vấn người đi không đành 
Ước gì lúc tuổi còn xanh 
Ngược thời tiết chuyển cố giành mùa Xuân. 

Lê Kim Hiệp 
Pleiku 1986
***
Song Quang rất đồng cảm với tác giả đã có ý thơ về mùa hạ ở Phố Núi Pleiku.
Để có thêm một sắc thái khác về thành phố nầy. Song Quang xin mượn vận để diễn tả một đặc trưng khác của "phố núi" qua bài thơ "Pleiku Mùa Dã Quỳ" để tưởng nhớ đến người chiến hữu một thời,nặng kiếp tằm tơ.


Pleiku Mùa Dã Quỳ

(Để tưởng nhớ đến nhà thơ Lê Kim Hiệp
và cũng là ngày giỗ đầu 8/11 của người)

Chiều về phố núi mờ sương
Dã quỳ lã ngọn nghĩ thương thân mình!
Cánh hoa vàng rực đượm tình
Nhớ màu em mặc áo in vào hồn

Đường chiều chập chọang hoàng hôn
Thân gầy quỳ dại như ôm mối sầu
Như mình.....nhớ mãi tình đầu
Mới vừa nở nụ (đã) nhuốm màu chia ly

Vì đâu....tình lỡ ai bi???
Yêu nhau thắm thiết....bỏ đi sao đành?
Phải chi.....tình mãi mầm xanh
Đợi thời gian chuyển,mộng lành sang xuân

Song Quang
8/11/2017

* Chú thích thêm
Hoa dã quỳ rực rở ra hoa vào thời điểm giao mùa giữ Thu và Đông báo hiêu mùa khô sắp đến và Dã Quỳ mọc hoang trên những đường mòn.trên đồi núi mà không cần nước và chăm sóc Hoa mọc xoay về hương mặt Trời mọc nên còn được gọi là "hoa hướng dương dại"
Sự tích hoa Dã Quỳ
Tương truyền rang,trong bộ tọc Lasiêng có nàng H'Linh xinh đẹp và chàng K'lang yêu nhau tha thiết.Bên cạnh đó thì có anh chàng LaRihu là con của tôc trưởng cũng yêu nàng H'Linh.
Môt ngày nọ, chàng K'lang đi vào rung săn bắn và đên chiều tối vẫn chưa thấy trở về.Nàng H'Linh nóng lòng nên quyết đinh đi tìm,nàng vươt qua bao ghềnh thác, suối,núi non nên mệt quá và gục xuống thiêp đi.Trong lúc mơ màng H'Linh thây K'Lang hiên ra và bảo nàng vượt thêm môt con suối nữa sẻ gặp chàng; quả đúng như vậy H'Linh đã nhìn thấy K'lang đang bị bô hạ của LaRihu trói vào thân cây và dung nỏ, giáo nhọn đâm K'lang chết; còn LaRihu vì buông lơi mũi tên hân tình nên tên nghiệt ngã đã trúng H'Linh quỳ ôm xác K'Lang và cũng chết.
Sau đó,mọc lên cây hoa dại có màu vàng.

Gọi Nhớ - Lê Văn Khoa - Quỳnh Giao



Nhạc: Lê Văn Khoa
Tiếng Hát: Quỳnh Giao  
Thực Hiện: Hoàng Khai Nhan


Tôi


1/ 
Bài Xướng:
Tôi


Lắm lúc email mấy chữ thôi
Mà cho đậm cảm giác bồi hồi
Cái gì mở ngõ tuồng như thể…
Tôi…

Cao Linh Tử
***
Bài Họa:

Chỉ chừng chữ ấy trải lòng thôi
Khó quá sai ơi sửa mấy hồi
Trầm bổng áng thơ trao cảm mến...
Tôi...

Kim Phượng
***
Bài Họa:

Hai bài xướng họa quá hay thôi
Thưởng thức tim lay choáng một hồi
Thơ thẩn thả vần cùng Tử, Phượng (*)
Tôi ​

​Kim Oanh​
(*) Anh Cao Linh Tử và Chị Kim Phượng
******


2/ 
Bài Xướng:
Tôi


Gió chẳng muốn ngừng mây chửa thôi
Thay hình đổi chỗ biết bao hồi
Tà dương còn chút tình lưu luyến
Tôi!

Cao Linh Tử
***
Bài Họa:

Nhơn tình ấm lạnh vậy thì thôi
Sang tới hèn lui đã tự hồi
Thế thái đắng cay lòng vẫn trụ
Tôi!

Kim Phượng
***
Bài Họa:

Muốn cây đứng lặng gió ngừng thôi 
Tri kỷ hiểu nhau chẳng mấy hồi 
Mượn Chữ  trao tâm tình quyến luyến 
Tôi

​ Kim Oanh​ 
******


3/  
Bài Xướng:
Tôi

Quý mến nhau rồi chớ bảo thôi
Cầu mong bên nớ mãi thư hồi
Dù muộn nắng tà xin hiểu thấu
Tôi .

​ Cao Linh Tử
***
Bài Họa:

Thâm tình lay động trái tim thôi
Sinh ký tử quy lẽ khứ hồi
Mến nhau thấu hiểu lòng tri kỷ
Tôi!

Kim Phượng
***
Bài Họa:

Khoang dung độ lượng ở đời thôi 
Hạnh phúc tâm an ắt khứ hồi 
Trồng duyên gieo thiện phàm ân phước
Tôi
​ 
​Kim Oanh​ 

******


4/ 
Bài Xướng:
Tôi

Chỉ một hồng nhan tri kỷ thôi
Gần xa ngỡ gặp biết bao hồi
Bèo mây tụ tán nào ai biết
Tôi

Cao Linh Tử
***
Bài Họa:

Bên đời độc bước một mình thôi
Tri kỷ sao thư chẳng thấy hồi
Tụ tán bèo mây ôi định mệnh
Tôi

Kim Phượng
***
Bài Họa:

Lắng lòng chiêm nghiệm phút giây thôi
Mở rộng từ bi thiện sẽ hồi
Mỉm nụ cười sen soi chiếu diệu
Tôi


Kim Oanh
***
Và Một Khổ Cuối

Trường thiên Yết Hậu tựa là Tôi
Hạnh phúc tìm trong vận khứ hồi
Cảm mến song Kim cùng xướng họa
Thôi!


Cao Linh Tử
24/7/2017

Thứ Tư, 9 tháng 8, 2017

Áo Trắng



(Riêng tặng cho người có bút hiệu Áo Trắng trong tuỳ bút "Tuổi Mơ)

Áo trắng ngày xưa, cách biệt trường
Lòng còn lưu luyến lúc xa phương
Nhớ hè Phượng đỏ khoe màu thắm
Thương tiếng ve sầu nên vấn vương!

Áo trắng hồn nhiên tuổi học trò
Buồn vui chen lấn mấy vần thơ
Hạ về háo hức chuyền lưu bút
Ôm ấp trong hồn lắm ước mơ!

Áo trắng bây chừ biệt cố hương
Lòng luôn ghi nhớ mãi sân trường
Bâng khuâng nuối tiếc thời hoa mộng
Ký ức đầu đời bao luyến thương!

Áo trắng một thời, áo trắng xinh
Làm bao trai trẻ muốn trao tình
Chao nghiêng vành nón cười e ấp
Ánh mắt then thùng, cứ lặng thinh!

Áo trắng thơ ngây, tóc thả dài
mắt nai ngơ ngác, đắm hồn ai
Đôi tà áo lượn bay theo gió
Cuốn cả người thơ mối cảm hoài!

Song Quang
8/8/2017

Link: Tùy Bút Tuổi Mơ

Thứ Ba, 8 tháng 8, 2017

Mùa Trăng Ngày Cũ


( Cảm tác từ ảnh của Biện Công Danh)

Mùa trăng ngày cũ sáng soi
Nay song bóng lẻ nến còi lụn tan
Mỏi mòn tin nhạn khuất ngàn
Gió xào xạc lá mơ màng ngỡ ai
Hương nồng áo cũ còn đây
Từng đêm nỗi nhớ trùng vây mộng về

Kim Oanh

Chủ Nhật, 6 tháng 8, 2017

Guốc Bỏ Quên - Nhặt Guốc Ai Quên



Guốc Bỏ Quên 

Đêm qua ra bến nhìn trăng
Trăng sao đẹp quá đêm rằm nhớ nhung
Nhè nhẹ bắt bóng ung dung
Xôn xao ... mắc cở thẹn thùng nhìn quanh
Vội vàng bỏ trốn chạy nhanh
Sợ trăng nhìn thấy ... guốc đành để quên
Về nhà lòng bỗng buồn tênh
Guốc ơi chẳng biết ai hên nhặt ... đền
Mang vào chân được êm êm
Tình khua lốc cốc.... cho thêm vui đời
Nỗi buồn cũng nhẹ nhàng rơi
Guốc phơi tình nhớ quyện đời cùng trăng


Kim Oanh
***
Bài Cảm Tác: Nhặt Guốc Ai Quên

Đêm khuya ra ngắm vầng trăng
Trăng tròn vành vạnh ngày rằm như nhung
Lòng vòng thả bộ thung dung
Bỗng đâu vừa thấy guốc dong ai kìa!
Chắc người quên bỏ xa thềm
Sao đành bỏ guốc nằm tênh một mình
Quai mềm tay vuốt nhẹ êm
Thôi mình nhặt lấy....nếu hên được đền
Tình khua gõ nhịp con tim
Mai đem trả guốc....chắc thêm yêu đời
Niềm vui len lén nhẹ rơi
Guốc tình quyện kết mảnh đời bởi trăng

Song Quang

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

Tuổi Mơ


Cuộn mình trong chăn, tấm chăn được đan chằng chịt từng kỷ niệm, liếng thoáng, ngây ngô, nuối tiếc và cả ngọt ngào… Uyên mơ màng theo tiếng hát của ca sĩ Thùy Dương 

“ Hãy yêu lại từ đầu, 
Những bông hoa mới nở. 
Hãy đi lại từ đầu, 
Con đường bóng cây che. 
Hãy nghe lại từ đầu, 
Tiếng yêu người thỏ thẻ. 
Hãy yên vui chờ đợi, 
Bàn tay tìm bàn tay.”(1)

Mùa hè ấy Uyên tròn mười lăm tuổi, cái tuổi môi hồng e ấp, nụ cười thẹn thùng đôi mắt lóng lánh mộng mơ, và những cái “lớ ngớ” lại làm “khờ ” người ta. Ai mà chả nghe các nhà thơ, nhà văn, ca tụng tuổi dễ thương này. 

Con gái có mái tóc dài để làm duyên che những e thẹn và cũng trộm… nhìn người ta. Mái tóc Uyên demi cho nên đã bị người ta nhìn lén một cách dể dàng, ức quá cho nên không thèm nhìn trộm ai hết….mà chỉ trộm.. để trong lòng rồi ấp ủ mộng mơ…

(Trường Tống Phước Hiệp - Ảnh KimOanh Tháng 4/2000)

Lớp học Uyên trên lầu, mỗi giờ ra chơi từ hành lang nhìn xuống sân, nhìn anh lang thang dưới hàng phượng vĩ, hoa cũng thẹn thùng, từng cánh rơi trên tóc anh, Uyên mỉm cười liếng thoáng làm thơ 

Ước chi là cánh phượng hồng 
Rơi trên mái tóc bềnh bồng của anh.. 

Thu, nhỏ bạn thân bật cười. 
- Thôi đi bà cụ non muốn ngồi trên đầu người ta sao? 
Uyên phá lên cười 
- Ta thử mi có thông minh không thôi, ta ước vầy nè: 

Ước chi là cánh phượng hồng 
Trôi theo mái tóc bềnh bồng của anh.. 

- Tạm được,vậy là mi chỉ ngồi… trên vai của tên con nít đó thôi. 
- Ê Thu nói chi tệ rứa, biết đâu hắn ta hơn mình một, hai tuổi. 
- Bà cụ non ơi! luật lệ bọn mình đã định rồi không được thay đổi. Con trai bằng tuổi làm em, lớn hơn hai tuổi là bạn . 
- Ô hay! Thì ta chỉ xem hắn là bạn thôi mà. 
-Bạn gì? Con nít quỷ mới trổ mã đã bày đặt yêu. Nghe ta đi đừng ước chi hết…đi theo ta… nó lôi tay Uyên đi như bay… xuống thang lầu … 
- Ê ,từ từ nho rách aó dài ta nè… 
- Thì mi cứ cột hai tà aó lại, giờ ra chơi hết rồi…nhanh thôi…

Vèo một cái là hai đứa đã có mặt ở canteen, và hai ly chè xâm bổ lượng có ngay. 
Thế là mơ mộng thoáng phút chốc được theo ly chè trôi vào bao tử.Uyên khoang khoái sửa lại hai câu thơ khi nãy 

Ước chi là một ly chè 
Trôi vào bao tử để mèo nhè anh??!! 

Nhỏ Thu thích chí cười như nắc nẻ: 
- Vậy mới là phải phải bà cụ non ơi! Tùng..tùng… tiếng trống vào học bắt đầu, hai đứa lại cuốn aó chạy như bay. 

(Cầu thang lên lớp nhìn xuống đường Pasteur - Tống Phước Hiệp - Ảnh Vũ Bình)

Nhưng vừa đến chân cầu thang thì anh cũng vừa chạm mặt, nhỏ Thu tài lanh khi nảy giờ riu ríu làm dáng, Uyên níu tay nhỏ tiếp tục chạy về lớp để tránh ánh mắt như sao đang…xẹt vào mắt Uyên. 
Bỗng tiếng anh ngâm nga làm cả hai dừng bước và trợn tròn đôi mắt ngạc nhiên. 

Ước chi là vạt áo dài 
Bay theo cơn gió cùng ai …ăn chè? 

Ô hay! nghe lén người ta, Uyên giận dỗi bỏ đi, miệng lầm bầm: “đi thì có hai chân mà đi, làm gì bắt chước người ta ước này ước nọ” 
Nhỏ Thu nguýt nhẹ. 
- Đáng đời ai bảo mi trao duyên nhầm …Uyên vội bịt miệng không cho Thu phát ngôn bừa bãi. Nhưng Uyên không thể bịt miệng anh: 
-Đùa chút thôi cô bé, đừng hờn mà anh thực sự ước thế này nè:

Ước chi là vạt áo dài 
Bay theo cơn gió cùng ai đến trường 
Ước chi được người ta… thương 
Đêm trăng thanh vắng anh tương tư hoài. 

Nhỏ Thu xí ….một tiếng dài và vừa đi vừa càm ràm: 
- Ê tỉnh lại đi bà cụ, hắn chỉ tương tư mi khi hắn ăn bánh Trung Thu thôi, còn đêm nào trời không trăng không sao hắn ngủ khò… mất thôi. 
- Nhỏ khỏi lo không trăng thì …có đèn đường. 

Uyên mỉm cười hài lòng với câu nói của mình. Nhẹ nhàng buông hai tà áo dài xuống cho gió phất phơ và ung dung rảo bước đi về lớp dù biết sẽ bị thầy la vì cái tội vào trể giờ. Quê lắm đó!…nhưng có bị la thì tội này cũng đáng lắm cơ!. 
Thì ra …ly chè của Uyên đã chui vào bao tử của anh thật rồi.Thế là giờ học kế tiếp hồn Uyên len theo cơn gió cùng ai bay ra ngoài cửa sổ rong chơi. 
Hết gìờ học nhỏ Thu vúi quyển tập của nhỏ vào tay Uyên 
- Nè về làm ơn chép bài đi bà cụ non, ta biết mi hôm nay hồn treo lơ lững trên cây phượng rồi, ráng mà giữ chặt nhe đừng để té đau đó em. 
Nhỏ tựa vào vai Uyên ngân nga: 

Ước mi là cánh chuồng chuồng 
Khi vui thi được khi buồn nhớ bay! 

- Nhớ nhe em cưng, nhỏ bẹo yêu vào má Uyên. 
Uyên vuốt tóc nhỏ Thu, cười trìu mến: 
- Chỉ có mi là số một hiểu ta nhất, cám ơn nhe nhỏ. 
- Mốc xì ta bây giờ la số một nhỏ hiểu mi, cái tên“chết tiệt” kia dám chiếm số một La Mã của ta, từ nay ta sẽ bám theo mi ăn hàng… trù hắn, cho hắn biết tay ta. 

Tan trường chiều nay gió lặng nhưng sao hai tà áo dài cứ vướn đôi chân, trái tim thì bay bổng, sau lưng Uyên tiếng giày anh khẽ đều bước cùng tiếng sõi rào rạo làm Uyên luống cuống.. nhưng hài lòng… lòng cảm thấy nhẹ tênh. 
Và từ dạo đó đêm nào học bài xong Uyên cũng ra hành lang ngồi dưới góc cây xoài, ngắm xuyên qua kẻ la, thầm mơ ánh mắt anh đang hòa vào ánh trăng thẩn thờ một bóng tương tư!. 
Sương đêm từng giọt tẩm vào hồn Uyên, một nỗi nhớ dịu dàng cho tình đầy miên man.

Dãy lớp ngay cột cờ - Trường Tống Phước Hiệp - (Ảnh KimOanh)

Những giờ ra chơi sau đó, Uyên không được yên thân để thả hồn theo cánh phượng, không được trộm nhìn anh dưới hàng cây… vì cái ranh mảnh của nhỏ Thu, bắt Uyên phải nhanh chóng đi ăn hàng, nhỏ không bỏ lỡ cơ hội “trả thù” anh. 
Một hôm hai đứa vào quán giải khát, trên tay anh ba ly xâm bổ lượng cũng vừa mang đến, trong nụ cười thân ái anh mời. 
- Mời hai cô bé giải khát 
Nhỏ Thu chanh chua: 
- Cô bé hả? ”chị hai” thì có 
Miệng nói, tay nhỏ nhe kéo ly chè vừa nói bâng quơ: 
- Người đâu tự nhiên tệ! 
Khác mọi ngày, hôm nay nhỏ thủng thỉnh ăn một cách rề rà… không “đớp” nhanh…”đớp” bạo như trước. Nhỏ thả hồn lên mây, lim dim đôi mắt cất giọng một cách đắc ý: 

Ước chi tôi được thế này! 
Ra chơi được đãi.. dài dài…vui ghê! 
Ước chi người ta.. say mê. 
Còn tôi thì được .. ê hề chè ăn… 

Từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, thì ra nhỏ cũng biết làm thơ, nhỏ nghiêng người hít vào hông Uyên, cái mặt nghinh nghinh ra vẽ ta đây, mặt Uyên nhăn nhăn vì hai chữ “say mê” táo bạo của nhỏ, nhỏ lại tiếp tục trổ tài: 
Ước chi cái mặt đừng nhăn.

Nhỏ chưa kịp dứt lời thì anh lại tiếp:
Ước chi ai đó hãy thăng 
Đừng cà kê nói lăng nhăng “em“ nhờ 

Uyên không nhịn được cười vì trận chiến thơ đến hồi sôi nổi, nhỏ cũng chẳng vừa ngồi lỳ ra đó và xuất khẩu thành thơ: 
Người đâu cái mặt bơ.. bơ 
Nhưng sao cũng biết làm thơ đuổi tà 
Ước chi … 

Chưa để nhỏ dứt câu Uyên thúc lưng nhỏ phụ họa: 
Ước chi có cây chổi chà.. 

Nhỏ Thu tiếp lời: 
Đừng đánh…chị sẽ tà tà…đi đây. 

Nhỏ nheó mũi Uyên và nghiêng người qua anh cười đắc thắng 
- Cám ơn ly chè nhe “chị” thăng đây. 

Uyên cũng chạy theo nhỏ vì hết giờ chơi, Uyên để lại anh nụ cười đầm ấm thay lời cảm ơn. Anh nhìn theo Uyên ánh mắt trìu mến thật thà.



 Hành Lang Dãy sau Văn Phòng -Tống Phước Hiệp - (Ảnh KimOanh)

Một hôm vào giờ Việt Văn, thầy Việt Văn thông báo, nhà trường chuẩn bị làm bích báo tất cả các lớp được tham gia, thầy sẽ kiểm duyệt nôi dung bài vở. 
Uyên vui thầm trong lòng, đây là dịp may “gián tiếp” thổ lộ nỗi lòng thầm kín của mình mà ngày qua ngày Uyên vẫn “làm tàng” anh chả có “ký lô” nào trong tim Uyên, rồi mơ màng tìm ý làm thơ. 
Nhỏ Thu thúc cùi chỏ và tủm tỉm cười: - Ta sẽ làm một bài thơ đăng chơi.

Tùng…tùng…tùng tiếng trống ra chơi! Trống chưa dứt nhỏ đã kéo Uyên đi. 
- Ê nhỏ Thu, thầy chưa đi đấy. 
Nhỏ nhấp nha nhấp nhỏm: 
- Thì ta mới depart thôi mà. 
Thầy vừa bước xuống bục, nhỏ đứng tựa cửa cúi đầu đưa tay: 
- Em mời thầy nghỉ giải lao a.! và nhỏ kéo Uyên chạy vội vàng… 
- Nhanh lên bà cụ hôm nay ta đãi mi và hắn ăn hàng nè. 
- Ê chuyện lạ bốn phương à nha, nhỏ tính toán gì đây? 
- Xuỵt… ngoan “chị” cưng ! 

Đến canteen, nhỏ ấn Uyên ngồi xuống vội vã đi mua chè, anh cũng vừa đến, nhỏ mang đến ba ly chè và mời 
- Hôm nay “tui“ trả lễ nè. 
Uyên trố mắt nhìn và anh tủm tỉm cười ngạc nhiên, không biết con nhỏ này quỷ quái gì đây, sao hôm nay tử tế thế này? Chắc là có ẩn ý gì?!
Rồi nhỏ ăn từ.. từ.. từng hạt bo bo từng cọng phổ tai, vờ như không có ai bên cạnh, Uyên và anh chờ xem nhỏ trổ tài gì hôm nay… Anh nháy mắt ra hiệu cho Uyên ăn nhanh. 

Ngẩn đầu lên nhỏ hỏi: 
-Ủa sao im lặng vậy? Hôm nay hỏng ước nữa hả? 
Anh cũng lém lĩnh không kém Thu 
Hôm nay..”chị” khỏi la cà 
Ngồi đây chị hãy …tà tà …mà xơi! 

Anh đứng lên và bảo: 
- Đi, chúng ta đi 
Uyên bật cười và thấy thương cái mặt ngớ ra của nhỏ 
Nhỏ nói to: 
- Ê mi phản bội ta há! 
Nhỏ xô Uyên ra và bảo: 
- Thôi đi đi, nhặt hoa phương nhớ chia cho ta với nhe. 

Nhỏ cười kèm theo ánh mắt tinh ranh. Bỗng nhiên vài hạt mưa còn sót rơi nhanh trong mùa hạ, mưa êm ả nhẹ cài lên tóc, gió lùa qua nhành cây mang theo những cánh hoa phượng rơi làm rối lòng bao thi sĩ và …cũng rối lòng Uyên. 
Nhỏ Thu chỉ “xạo”thôi, có bao giờ nhỏ tha cho anh và Uyên, nhỏ luôn kè kè làm cái đuôi..đi theo phá đám.

Lối ra cổng chính Trường Tống Phước Hiệp - ( Ảnh KimOanh)

Sợi dây thân ái kết ba người từng chuỗi ngày vui nhộn bên nhau, trói thêm muộn phiền theo Thu tàn, Đông qua, Xuân sang, rồi Hạ đến. Tha thiết chờ đợi một điều gì sao mà chậm chạp, van xin một điều gì chớ vội thì lại đến thật nhanh. 
Hè về, hè về… một thông điệp chia tay, không chỉ riêng Uyên, tâm hồn học trò đều xuyến xao buồn vui gói trọn. 
- Ê, bà cụ non có làm bài thơ nào cho bích báo năm nay không? 
Câu hỏi nhỏ mang Uyên về với thực tại, Uyên trả lời: 
- Rồi chị hai ạ. Bài Tuổi Mơ 
- Đưa ta xem, lấy bút hiệu là gì? 
- Bút hiệu Aó Trắng 
- Còn nhỏ Thu, làm thơ cũng khá lắm đấy, được bài nào cống hiến cho lớp không? 
- Có rồi bà cụ non ơi. Nhưng chưa có tựa đề 
- Nhỏ Thu cho ta kiểm duyệt trước nhe. 
- Khỉ mốc nè, ta bật mí sau. 
Bất chợt nhỏ reo vui: 
- A! có tựa rồi Tuổi Ước, bút hiệu Chè Ba Màu được không? Nhỏ cười hề hà thật vô tư. 
- Trời ơi làm ơn cho hoa lá cành chút đi nhỏ ạ.Tuổi Ô mai,Tuổi ngọc hay Tuổi thơ. Nhỏ toàn là ăn với uống! 

Nhỏ Thu khoát tay lia lịa 
- Thôi đi, ở Vĩnh Long này làm gì có Ô mai, chỉ có chùm ruột, xí muội, Ô môi thôi, ta thực tế lắm. 
Uyên vui cười trong nét trẻ con của bạn, hồn nhiên, thanh thoát, đáng yêu. 
Giờ Văn kế tiếp, thầy thu bài, lần đầu tiên Uyên bạo dạn nộp bài dư thi, phập phòng chờ đợi.

***
Tuần sau cũng giờ này thầy trả lời những bài dư thi hợp lệ và không hợp lệ.Tên Thu đươc lọt vào danh sách hợp lệ, nhỏ mừng nhảy tung tăng choàng ôm lấy Uyên . 
Tên Uyên đươc đầu danh sách…bất hợp lệ. 
Nhỏ Thu đứng lên khiếu nại: 
- Thầy có chấm kỹ không thầy?” 
Thầy mỉm cười không đáp, tiếp tục xướng danh. 
Trên tay Uyên bài thơ kèm theo dòng viết đỏ thắm với lời phê bình 
“Bài thơ lãng mạn không phù hợp với lứa tuổi học sinh ”

Một chút buồn thoáng qua, thế là hỏng, lòng mình chỉ riêng mình hiểu! 
Nhỏ Thu tức tối: 
- Đưa ta xem, hay mi bị ếm tài. Nhỏ xuống giọng “em ghét thầy!”. Nhỏ thì thầm bên tai Uyên, phân tách như một lời an ủi: 
- Mi nè, theo ta thầy cũng dễ thương lắm, không như ta nghĩ, thầy khen khéo mi nè "thơ lãng mạn” vậy là hay rồi, nhưng ai bảo mi yêu sớm nên mới ra nông nỗi này. Thôi biết đâu thiếu bài, thầy sẽ cho đăng bài dự khuyết. 
Uyên bật cười: 
- Mi là con bạn…” lãng nhách” nhưng thật... dễ thương của ta. 

Trong tim mỗi người có một căn nhà nhỏ, Thu là người khách quý luôn ghé vào tệ xá thăm Uyên, nhỏ đem nụ cười xoa diệu nổi muộn phiền chợt đến trong Uyên, và nhỏ mang Uyên trở lại hồn nhiên trong thực tại.


Tiếp nối những ngày nhộn nhịp, háo hức mỗi bận Uyên đi ngang qua văn phòng báo chí, nhìn các đàn chị, đàn anh trong ban chấp hành cùng nhau cặm cụi làm báo, không khí náo nhiệt tưng bừng tiếng máy đánh chữ lóc cóc …lóc cóc.. đều đều vang lên hòa với tiếng cười dòn làm lòng Uyên thêm náo nức, hòa niềm vui như mình đang được tham gia. Trong tâm tư Uyên ước muốn, được bước vào để được phụ một tay dù chỉ được quậy bột trét hồ dán báo hay cắt xén bài vở cho đỡ ghiền. Thực sự thời đó Uyên rất “thèm” được làm báo. 

Uyên cũng ganh tỵ với các chị Phỉ Phỉ, Sương, Huệ, Điều, Thúy Hiền, vừa đẹp lại tài ba, rồi thêm Ngô thị Mỹ Trang, Phan Các Chiêu Hằng gương mặt sáng giá trong ban Văn nghệ kiêm luôn Báo chí, hai cái tên dài lê thê…vậy mà khi gọi không ai có thể tách rời ra vì sẽ mất hay đi. Tiếc rằng thời ấy không ai hiểu tâm trạng của Uyên và cũng tại Uyên quá nhút nhát hổng chiụ nói ra làm chi. 

Rồi ngày lại qua ngày, Uyên hay thẩn thờ lo nghĩ, anh ái ngại lo tra hỏi, Uyên chẳng dám nói, anh mà biết Uyên làm “thơ yêu” rớt đài, mắc cở chết ! 

Anh một phen vất vả, tốn tiền o bế nhỏ Thu để điều tra, nhỏ Thu tha hồ hành hạ anh, lợi dụng anh để được ăn chè miển phí. 

Rỏ sự việc thơ Uyên bị bất hợp lệ, anh nài nĩ cho anh xem thơ. 
Nhỏ Thu ngồi bên đốc thúc: 
- Bà cụ non đưa cho ông cụ xem thơ đi. 
Uyên trừng mắt nhỏ bạn: 
- Nhỏ không phản bội ta nha. 
Nhỏ Thu cười vuốt ve: 
- Bà cụ non ơi, ta biết trên đời này có một “ông cụ non”sẽ thưởng thức thơ mi, ta mặc kệ cho mi giận.. 
Nhanh tay nhỏ chìa bài thơ cho anh, Uyên tái mặt vì xấu hổ. 
Uyên choàng người để giật lại nhưng bài thơ gọn gàng nằm trong túi áo anh. 
- Cảm ơn cô bé nhé, mai anh trả lại. 

Cái ngày mai của anh như là một cực hình, Uyên hồi hộp, hổ thẹn đợi chờ… còn hơn là dạo trước chờ thầy duyệt bài nữa kia. 
Uyên hờn dỗi Thu, suốt đoạn đường tan học vắng tiếng cười, mặc nhỏ xin lỗi hay dỗ dành, Uyên vẫn lặng im… Nhỏ cũng tự ái chả nói chi… 
Hai đứa lặng lẽ đi một cách nặng nề. Thu rẽ vào nhà chẳng có tiếng chia tay…Thế là giận thật rồi! 
Uyên hối hận… nhưng ai bảo nhỏ quá đáng chi. 

Sáng hôm sau Uyên đi học lẽ loi, trên đường qua cổng nhà nhỏ Thu, Uyên không thấy nhỏ đợi như mọi hôm, lòng buồn rười rượi. Nhưng bỗng phía sau nhỏ tiến lên kề vai sánh bước, mắt liếc sang Uyên thỏ thẻ: 
- Giận đã chưa? đầu ta nè “ giận cá thì cứ chém thớt” cho sáng con mắt tên chết tiệt kia, tối con mắt mi. 
- Nhỏ làm như vô tội vạ vậy, con mắt nhỏ thì sao? 
- Mắt ta hả? Ờ thì xem như bị bù lệch ăn đi, hổng biết nhìn người… 
- Ơ hay, nhỏ đúng là tên ăn nói ngang ngược. Nhỏ cặp tay Uyên xiết mạnh, hai đứa khúch khích cười… thổi nỗi buồn, cơn hờn giận cho… “qua cầu gió bay”. 

Hai đưá vừa đổ dốc Cầu Lầu, anh đã đứng đấy chờ cùng nhau đến trường. Anh kín đáo trao quyển vở cho Uyên trong ấy kèm bài thơ của Uyên, được anh chép lại màu mực tím với nét chữ thanh thanh bằng ngòi viết lá tre. Cùng đoạn tái bút của anh.


Tuổi Mơ 

Tuổi mười lăm sao lòng lạ quá!
Có những trưa hè chợt bâng khuâng
Nhớ hoa rơi đỏ thắm trên sân
Nhớ áo trắng học trò chi lạ
Hay là em đã… nhớ người ta?! 

Tuổi mười sáu pha chút thương thương.
Nắng vàng rơi ấm áp lạ thường
Tha thiết như mắt người ta ấy
Ấm nồng trong sáng sóm hơi sương
Buổi sáng đến trường những vấn vương. 

Tuổi mười bảy hồn bay theo gió
Thoảng hương thơm áo trắng học trò
Mộng mơ thơ thẩn với lá hoa
Tương tư một bóng dưới trăng ngà
Thì ra… em đã yêu người ta!!! 


Aó Trắng (*) 

Mùa Hè1973

TB:

Cảm ơn cô bé!
Anh cũng xin cảm ơn thầy em!
Đã dành bài thơ này chỉ riêng anh
Trong nắng sáng long lanh
Mỗi độ hoa phượng nở đầy cành,
Anh nhớ mãi bài thơ tình"Áo Trắng"

Nhớ người…nhớ lớp, nhớ trường.. một chút gì ấm áp pha cả luyến thương có lẽ nhờ “chiếc chăn kỷ niệm” phủ kín lên người?! Chiếc chăn kiên trì không phai màu, không nhầu rách đã thủy chung cùng Uyên vượt đại dương và chia sẻ ba mươi mùa giá lạnh.Và hơi ấm ấy đã cho Uyên những giấc mơ tuyệt đẹp, đẹp như một thuở mới khởi đầu của tuổi mười lăm. 

Hình ảnh cũ, âm vang xưa vẫn mãi mãi là bức tranh linh hoạt, là những nốt nhạc bổng trầm hòa thành khúc hát du dương ấp ủ hương học trò ru cuộc đời còn lại trong Uyên…ấm áp ngọt ngào, trong giây phút này Uyên vẫn còn những “ước chi” chân thành, giản dị của thuở mười sáu, mười bảy ngây ngô. 


Ước chi là cánh phượng hồng 
Vương lên mái tóc bềnh bồng của anh 
Ước chi là chiếc lá xanh 
Rơi trên vai áo dạo quanh sân trường 
Ước chi là những hạt sương 
Long lanh nắng sớm anh tương tư hoài 
Ước chi là mái tóc dài 
Gió lay em gửi hương say cuộc đời 
Ước chi là trang tập mới 
Hồn nhiên anh viết những lời thơ yêu 
Ước chi là một cánh diều 
Anh say sưa ngắm những chiều vàng rơi.. 

Có ai biết nắng vàng rơi nơi đây có như nắng vàng quê Uyên không nhỉ? Rồi khẳng định lòng mình. 
Chắc không nắng nào đẹp bằng nắng Vĩnh Long! 
Thời gian trôi hay dừng lại? 
Có bao giờ anh còn nhớ như Uyên? 

Khó mà hiểu được lòng người ta. 
Nhưng chỉ hiểu được cái tình mình… xa. 
Thì thôi, cứ mặc thì thôi… 
Chỉ cần anh hiểu… là đời nhỏ vui. 
Kẻo mai tóc trắng như vôi 
Nhai trầu, xỉa thuốc, vẫn còn làm thơ. 

Dù thơ có tệ đến đâu… 
Có người hút điếu, vuốt râu ngâm hoài! 
Nhất thiên hạ rồi nhỉ !!! 
Khà…khà…khà… 

Còn ước chi hơn nhỏ và anh hỡi! 
Dòng đời ba mươi ba năm trôi qua có một cái ước mơ.. được toại nguyện không còn thấy đời hiu quạnh lẻ loi. 

Mỹ Úc thật xa xôi, nhưng Uyên ngỡ như đang ngồi dưới mái trường xưa yêu dấu, nhờ sự động viên khuyến khích của thầy cô Hiệu Trưởng, anh Ngọc Em, và bạn hữu Uyên cũng tập tểnh làm thơ, viết tùy bút gửi cho Đặc San Hội Ái Hữu Cựu Học Sinh Tống Phước Hiệp Cali.

Uyên có một lá gan và lá phổi bò to lắm, chị 6Phượng của Uyên bảo “đúng là điếc không sợ súng” Uyên điện thoại cho anh 4 Thành của Uyên bên Mỹ hỏi: “ Anh cảm nghĩ thế nào” anh cũng như thầy dạy văn khi xưa phán một câu “xanh dờn” 
“Thì không ai viết, bài mình phải đăng thôi” 
Cũng như nhỏ Thu bảo thơ Uyên chờ “dự khuyết” ấy mà...

Nhưng cô Dung chưa thấy Uyên gửi bài sang thì kêu “ Bớ em . …” Chiêu Hằng thì bảo “ kêu gào chớ không phải kêu gọi đâu nhé…” thế thì sao nhỉ??? Gãi đầu Uyên biết chắc bài viết mình đã được …dự khuyết rồi. 
Thiện tai !Thiện tai! 

Anh Tư của Uyên ngày xa xưa cũng một thời đã hiên ngang làm trưởng ban văn nghệ và báo chí của trường Tống Phước Hiệp. Thế mà đứa em gái này một bài cũng hỏng được đăng. Rỏ dở ơi là dở!!! 
Thôi thì làm liều một phen, nay Uyên cũng không còn trẻ, tai cũng ù.., da mặt cũng không còn non… để mắc cở. Viết được.. thì thầy cô, bạn bè khen một tiếng, có dở thì cũng được …một nụ cười tươi như …“Tuổi Mơ” ấy mà. 
Phải chăng các bạn?!!! 

….Bâng khuâng, rộn ràng, ngại ngùng theo tháng ngày vun vút trôi. 
Tôi ơi, người ơi, đừng để thêm một lần nuối tiếc. Hãy thấp lên tia lửa ấm trong đêm lạnh, ngân lên chút tình.. ngọt ngào... như lời hát cuối của ca sĩ Thùy Dương. 

Mỗi chúng ta trong đời 
Đã có lần dang dở. 
Hãy yêu lại từ đầu, 
Mối tình tuổi thanh xuân. 
Hãy trao lại từ đầu, 
Lá thư xanh muốn tỏ… 
Hãy yên tâm hò hẹn 
Êm đềm ánh trăng khuya…” (2) 

Khúc tình thuần khiết năm xưa của Uyên nay chỉ còn là một thoáng hương…nhẹ bay vào trong nỗi nhớ dịu dàng và rơi vào tim Uyên, tiếng nói đầu đời của một tri âm cùng một tri âm.

Úc Châu 2009
Kim Oanh

Viết cho Kỷ niệm mùa Hè 1973
(*)Áo Trắng: Bút Hiệu của Kim Oanh
(1)&(2) Sáng tác:Hãy Yêu Lại Từ Đầu của Nhạc sĩ Nguyên Chương

Hãy Yêu Lại Từ Đầu của Nhạc sĩ Nguyên Chương



Nhạc sĩ Nguyên Chương
Tiếng Hát Thùy Dương
Thực Hiện youtube: Nguyen Thang

Mục Lục: Những Bài Văn Khác: Nhấp vào Links

33- Vào Thu