Thứ Tư, 6 tháng 8, 2025

Mấy Độ...


Sau chiến tranh chiến hào trên các cánh đồng Anh Túc ở Flanders, Bỉ, trong Thế chiến thứ nhất, Anh Túc màu đỏ đã trở thành biểu tượng để tưởng nhớ những người lính đã hy sinh trong thời chiến, đặc biệt là ở Anh, Canada, Úc, New Zealand và các quốc gia thuộc Khối Thịnh vượng chung khác.
 
Cây Anh Túc là một loài thực vật có hoa thuộc phân họ Papaveroideae của họ Papaveraceae. Anh Túc là loài cây thân thảo, thường được trồng để lấy hoa, nhiêu màu sắc. Một số loài là cây một quả, chết sau khi ra hoa.
Cánh hoa sặc sỡ, có thể có hầu hết mọi màu sắc. Cánh hoa bị nhăn nheo trong nụ và khi hoa tàn, cánh hoa thường nằm phẳng trước khi rụng. Một điều rất thú vị chẳng khác chi sự sống chết đời thường của con người.
 
Tôi đến Bergen là một thành phố nằm trên bờ biển phía tây nam Na Uy. Thành phố được bao quanh bởi núi non và vịnh hẹp. Nơi thu hút du khách đến viếng thăm.
Tuy nhiên trong khu phố nhộn nhịp người qua lại, có một ngõ hẹp của những căn nhà cho du khách mướn, không biết có ai chú  ý đến một loài Hoa, Hoa Anh Túc Vàng rực rỡ vươn cao.

Căn nhà (Air B&B), 3 tầng các bạn và tôi, 8 người mướn ở, đi từ phố vào, con đường đẹp lát đá, dốc xoai xoải, hai bên bờ tường Anh Túc chớm đơm bông, có hôm trời mưa gió, hoa nép mình vào tường nương náu, khi nắng lên cây vươn mình tiếp tục đơm hoa... nhẹ nhàng lay trong gió thoảng.


Mỗi ngày từ bậc thềm nhà bước xuống, tôi sung sướng ngắm hoa, ghi vào ống kính của mình, thầm nói trong lòng, hoa ơi, cám ơn hoa cho tôi một lối đi thơ mộng, hoa có biết, hoa ẩn chứa sự tươi mát, đẹp xinh  để mang đến cho người chiêm ngưỡng, phút giây thanh thản và sự bình an trong tâm hồn khi được đến nơi đây!

Ở Úc, thường tôi chỉ thấy màu cam, hay đỏ. Lần đầu đến Bergen, tôi mới được ngắm Hoa Anh Túc màu vàng. Trong mắt tôi hoa Anh Túc như một thiếu nữ thanh thoát dịu dàng, Nàng khoác chiếc áo lụa vàng óng ả  kiêu sa. 
Người bạn đi chung hỏi " chị chụp hình, rồi về có xem lại không" tôi vui cười đáp " có và sẽ có vài lời với hoa". 

Mấy độ nép bóng tường vây
Ẩn mình nương náu gió lay trở mình
Đón mùa chờ 
ánh bình minh
Lā lơi rộ nở say tình thi nhân

Mấy độ ngắm nghía tần ngần
Không hương sao vẫn bâng khuâng sắc màu
Vững lòng bao trận mưa rào
Chẳng ngại đón nhận uá nhàu tàn phai

Mấy độ hoa vẫn đắm say
Nồng nàn trao gửi những ai quý Nàng
Hạnh Phúc biểu tượng sắc vàng
Mang niềm vui vẻ lạc quan cho đời!
(Kim Oanh)


Kim Oanh
Bergen, Norway 
June 2025

 Mục Lục: Những Bài Văn Khác: Nhấp vào Links






Thứ Tư, 30 tháng 7, 2025

Nhớ Ngày Xưa Ấy...

 

Gom thương nắn nót từng lời
Viết lên nỗi nhớ vẽ vời chữ yêu
Tương tư thả xuống bến chiều
Theo dòng mơ mộng ít nhiều đến ai
Bao mùa phượng thắm vần xoay
Binh minh nắng mới men say như vừa...
Hoàng hôn dù nhạt màu mưa
Nhớ Ngày Xưa Ấy hương thừa ấp yêu


Kim Oanh

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2025

Hò Ơ Trở Về...

  

49 năm bỏ lại quê nhà
Đường xưa áo trắng sắc hoa phượng hồng
Xe đạp cót két thả rong
Lời yêu chưa ngỏ tình trong chẳng nhòa

49 năm vẫn tình học trò
Lung linh bóng mắt thơm tho môi cười
Gói hướng ký ức nguồn vui
Đến người muôn thuở mộng đời say sưa

49 năm dù nắng hay mưa
Đường hoa phượng uá góc trưa mãi chờ
Lời ru mộc mạc hò ơ...
Mời ai trở lại ngày thơ... Tìm về.

Kìm Oanh
1975-2024

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2025

Chỉ Người Thôi!

 

Xanh biếc mênh mông biển gọi mời
Tiếng lòng tha thiết vượt trùng khơi
Thanh âm bọt sóng như thm bảo
Yêu! Chỉ người thôi phút tuyệt vời!


Xanh biếc mênh mông gió thì thào
Vỗ về ru giấc mộng đời nhau
Dòng đời luân lạc lòng hoài nhớ
Yêu! Sóng cuồng dâng tóc ngã màu!

Thơ: Kim Oanh
Hình Ảnh: Bạn gửi

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2025

Giữa Dòng Đời Hối Hả


Giữa dòng đời hối hả, ta dễ dàng lầm tưởng những mối quan hệ xã giao là chân tình, những nụ cười xã giao là sẻ chia.
 
Nhưng chỉ khi đối diện với những khúc quanh gai góc của cuộc đời, ta mới nhận ra, ai là bạn đồng hành, ai chỉ là người qua đường.

Tri kỷ không phải là người luôn ở cạnh ta trong những ngày vui, mà là người sẵn sàng ngồi bên ta trong những ngày buồn. 

Họ không đòi hỏi lời giải thích, cũng chẳng cần lý do để yêu thương. Họ chỉ đơn giản là ở đó, lặng lẽ như ánh đèn nhỏ nhưng ấm, dẫn lối ta qua những đêm dài cô quạnh.

Có một tri kỷ là có một người để ta sống thật, không cần gồng mình mạnh mẽ, cũng chẳng sợ bị phán xét. Giữa biển người, tìm được tri kỷ là tìm được một phần linh hồn của chính mình, một người khiến ta hiểu rằng, sống giữa lòng người nhưng không lạc lõng là điều hạnh phúc nhất.

Hãy giữ lấy tri kỷ như giữ lấy chính trái tim mình, bởi trong một cuộc đời hữu hạn, ân tình chính là món quà vô giá nhất.

Hãy giữ tình như Chúa giữ con chiên của Ngài – không vì lợi danh, không vì hoàn hảo, mà chỉ vì yêu thương.

Lm. Anmai, CSsR


Thứ Hai, 21 tháng 7, 2025

Hành Trình Vượt Biển Đông Hoài Cảm - Vinh Hồ



(Thân tặng nhà văn/nhà thơ Kim Oanh, 
tác giả thiên hồi ký "Hành Trình Vượt Biển Đông").

1

Em là cô gái quê Vĩnh Long
Mười tám tuổi học xong Trung học
Năm lần vượt biên bao khó nhọc
Có lần bị nhốt hơn hai tháng tù

Về nhà, em thất vọng ê chề
Nhưng vẫn không đầu hàng số phận
Cha mẹ thấy em tương lai lận đận
Thương con đành chạy ngược chạy xuôi

Vay mượn của bà con thân thuộc
Bán đi những gì còn bán được
Đủ số vàng em lại ra đi
Rời Vĩnh Long xuống bến đò Rạch Sỏi

Đò nổ máy khi trời còn tối
Qua vùng kiểm soát, đò chạy nhanh
Chiếc tàu dài trước mắt rành rành
Gió nhẹ, triều lên, sóng vỗ gành

5


Chủ tàu lo cơm nước chu đáo
Dưới hầm tàu tôm cá lương khô...
Một đêm tháng năm, năm bảy chín
Giã từ Rạch Giá thuyền xa bờ

Ngày đầu ra khơi cảm xúc miên man
Lo lắng, bồn chồn, ưu tư, háo hức
Em cầu Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp (1)
Cho hành trình đến bến bình an

Cha mẹ giờ này ở quê nhà
Chắc cũng đang lo âu rầu rĩ
Tuổi già còn lao tâm khổ trí
Thoáng nghĩ thôi, mà lệ nhạt nhòa

Em không ăn được vì say sóng
Đêm đến, tất cả lên boong tàu...
Hai ngày đầu an nhiên lướt sóng
Có hai đàn cá lội theo sau

Có nhiều tấm ván bồng bềnh trôi...
Chẳng lẽ thuyền ai vừa bị đắm?
Trời trong xanh, biển yên, gió lặng
Tàu ung dung hướng đến Mã Lai

10

Bỗng xuất hiện hai tàu hải tặc
Trên người chỉ có chiếc khố che thân
Tay cầm búa, dao găm, mã tấu...
Phách tán hồn phiêu, em đứng chết trân

Chúng chia thuyền nhân ra làm ba nhóm
Con gái, đàn ông, con nít, đàn bà
Em vội vàng bế con của người ta
Nên bị đẩy qua nhóm đàn bà

Hải tặc thay nhau lục soát khắp nơi
Rà soát trên thân thể của từng người
Cướp lấy bạc vàng... tịch thu súng đạn
Vơ vét đồ ăn, gạo nước, cá tươi...

Bắt nhóm con gái sang tàu hải tặc
Trong cơn tuyệt vọng em đã khẩn cầu
Đức Mẹ, Thần Linh... cứu người khổ nạn
Không bị làm nhục được trở lại tàu

Bỗng nhiên xuất hiện chiếc tàu thứ ba
Chính là ân nhân ra tay cứu giúp
Phép lạ nhiệm mầu kịp thời đúng lúc
Các bạn gái đều bình an về tàu

15

Đêm sau có những tia sáng từ xa
Chiếc tàu cứ theo hướng ấy mà chạy
Một dãy nhà dài đèn điện nhấp nháy
Đó là hải cảng Trengganu

Mười hai, tháng năm, chiếc tàu cập bến
Niềm vui chưa trọn, nỗi buồn xa xăm
Nghe nói ngày mai tàu phải rời cảng
Lòng em hoang mang, lo lắng, băn khoăn

Em lại khẩn cầu và được nhậm lời
Nửa đêm ân nhân đục thủng đáy tàu
Kết quả tàu chìm, thuyền nhân mừng rỡ
Bốn mươi hai người nhớ mãi ơn sâu

Mười bốn ngày đêm cũng đã qua mau
Đoàn xe đến chở thuyền nhân đi đâu?
Nơi có ba ngàn người Việt tị nạn
Trồng trọt chăn nuôi chờ đợi phép mầu

Tại Rừng Dương này, mua gì cũng có
Người bản xứ bán, lấy vàng, tiền đô
Giặt đồ phát hiện dây chuyền mẹ giấu
Giúp em vượt qua hai tháng cam go

20

Xe chở thuyền nhân đến Cherating
Một trại tị nạn của Liên Hiệp Quốc
Như người trên mây, em chỉ biết khóc...
Khóc vì biết mình đã được TỰ DO

Cherating có chợ buổi sáng
Có quán cà phê ca nhạc ban đêm
Nghe được đài VOA, Khánh Ly, Nam Lộc...(2)
Những ngày tuyệt diệu trôi qua êm đềm!

Một sáng đẹp trời như thể người điên
Em nhảy cẫng lên vì quá sung sướng!
Danh sách niêm yết tại phòng thông tin
Ghi rõ tên em "có thư bảo đảm"

Hai người chị ruột định cư ở Úc
Gởi em tấm check một trăm đô la
Lá thư hai chị là "bùa hộ mạng"
Giúp cánh chim di bay đến xứ xa

Nhờ có "lá bùa" em được phỏng vấn
"Phái đoàn nước Úc đã nhận cháu rồi"
Người thông dịch nói với em như thế
Em lặng người đi... dòng lệ tuôn rơi...

25

Sau ba mươi ngày em được chuyển đến
Sungei Besi, trại chờ đợi chuyến bay
Có nhà tiền chế, phòng bốn người ở
Có ti vi chiếu những cuốn phim hay

Ngày sáu, tháng mười hai, năm bảy chín
Em lên Boeing rời nước Mã Lai
Bay đến Melbourne lúc sáu giờ sáng
Có xe bus chở em về Migrant Hostel

Hostel như thể chốn thiên đường
Có nhân viên thay drap trải giường
Có xe bus chở đi học Anh ngữ
Học nếp sống Úc đầy tình yêu thương

Trừ tiền ăn còn lại 23đô, mỗi hai tuần
Em đâu ngờ mình lại quá may mắn!
Được lo từ vật chất, đến tinh thần
Càng nghĩ, em càng nỗ lực, cố gắng

Chăm chỉ học hành, làm việc hết mình
Để trở thành người công dân mẫu mực
Ngõ hầu đền đáp bao tấm chân tình
Đã cưu mang em và cả gia đình

30

Nhớ lại những lời cầu khẩn trên tàu
Đúng hai năm sau, em xin vào Đạo
Một mặt tiến hành bảo lãnh song thân
Vì con phải chịu vô vàn sầu não

Năm tám tư, vào mùa Phục Sinh
Cha mẹ vui mừng đặt chân đến Úc
Đó chính là niềm hạnh phúc!
Lớn nhất đời em và cả gia đình

Hành trình vượt biển Đông cam go
Liều chết đánh cược cả tính mạng
Đói khát, hiểm nguy, lo âu, buồn, nản
Sau bảy tháng trời đến xứ TỰ DO

Ước mơ của em đã thành sự thật
Tạ ơn Trời Đất thương ban Hồng Ân
Em luôn ghi nhớ lời của song thân
"Ở đời phải lấy nghĩa nhân... làm gốc"


Vinh Hồ
Orlando, Florida, ngày 25/12/2024
Vinh Hồ chuyển thể thành thơ thiên hồi ký "Hành Trình Vượt Biển Đông" của tác giả Kim Oanh đăng trên https://lethikimoanh9.blogspot.com

(1) Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp: là một danh hiệu của Mẹ Maria được tuyên xưng bởi Giáo Hoàng Piô IX, kết hợp với một biểu tượng nghệ thuật Byzantine nổi tiếng cùng tên có niên đại từ thế kỷ 15. Bức ảnh này đã được thấy tại Roma từ năm 1499, được truyền tụng là làm nhiều phép lạ.

(2) "Vào giữa tháng 11, 1975 tôi mới hoàn tất nhạc phẩm “Sài Gòn Ơi, Vĩnh Biệt!”. Khánh Ly thu thanh lần đầu tiên vào mùa Xuân 1976, ông Lê Văn của đài VOA phỏng vấn Khánh Ly và tôi, rồi sau đó phát thanh bài này về VN vào tháng Tư, 1976 nhân dịp kỷ niệm 1 năm ngày Sài Gòn sụp đổ!" (Trích hồi ký Nam Lộc)

ĐÔI LỜI PHI LỘ:

- Tôi may mắn đọc thiên hồi ký "Hành Trình Vượt Biển Đông" thật tuyệt vời của tác giả Kim Oanh. Chính cách viết chân thành, chi tiết, tâm linh huyền bí, nhiều cảm xúc, ghi lại tỉ mỉ câu chuyện vượt biển cam go hãi hùng, được Ơn Trên che chở phù hộ đã đến bến bờ TỰ DO bình an; tôi đọc lại nhiều lần đầy say mê, cảm động, nể phục nhân vật chính, một cô gái tuổi đôi mươi yêu quý Tự Do dám vượt biên tới lần thứ sáu, có lòng dũng cảm và vị tha vô bờ bến. Từ đó tôi có ý định chuyển thể thành thơ.


- Ngày 13/12/2024, tôi gởi email xin phép tác giả Kim Oanh về việc chuyển thể.
- Ngày 14/12/2024, Kim Oanh hồi âm: "Thật hân hạnh khi anh có ý định chuyển bài viết của Kim Oanh thành thơ. Kim Oanh mong được thưởng thức anh Vinh nhé."
- Ngày 25/12/2024, bài thơ hoàn tất, tôi gởi đến cho Cô Kim Oanh xem.
- Tôi hy vọng bài thơ HÀNH TRÌNH VƯỢT BIỂN ĐÔNG HOÀI CẢM (33 khổ = 132 câu) không có gì trở ngại và sẽ ra đời vào dịp Lễ Noel hay Tết Tây.
- VH xin cám ơn Cô Kim Oanh rất nhiều, chúc Cô thành công trên đường sáng tác.

Orlando, ngày 25/12/2024
Vinh Hồ