Hiển thị bài đăng được sắp xếp theo mức độ liên quan cho truy vấn Tình tuyệt vọng. Sắp xếp theo ngày Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị bài đăng được sắp xếp theo mức độ liên quan cho truy vấn Tình tuyệt vọng. Sắp xếp theo ngày Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 7 tháng 5, 2014

Félix Arvers Và " Tình Tuyệt Vọng " - Félix Arvers & Khái Hưng

Félix Arvers

      Không có nhiều tư liệu về cuộc đời và sự nghiệp của Félix Arvers (1806-1850) Sách văn học sử Pháp (Collection littéraire LAGARDE & MICHARD , XIXe siècle) không hề nhắc đến Ông. Từ điển Hachette giới thiệu rất nhiều nhà văn, nhà thơ thuộc nhiều thời đại cũng không ghi tên Ông. Larousse thì chỉ nói vắn tắt: “ Thi sĩ Pháp, nổi tiếng với bài Sonnet bắt đầu bằng câu: Mon âme a son secret, ma vie a son mystère”. Một tư liệu khác có vẻ cụ thể hơn cũng chỉ ghi vẻn vẹn đôi dòng ngắn ngủi:
      “Félix Arvers là tác giả nhiều vở kịch khá thành công. Tác phẩm của Ông đã bị lãng quên, ngoại trừ tập thơ Mes heures perdues (Những giờ khắc hoài phí).”
      (Félix Arvers fut l’auteur d’un grand nombre de pièces de théâtre qui connurent un grand succès. Son œuvre fut oubliée à l’exception de son recueil de poèmes “ Mes heures perdues.”)

      Tập thơ Mes heures perdues xuất bản năm 1833, thời điểm mà tên tuổi các nhà thơ thuộc trường phái lãng mạn Pháp đã rực sáng, từ Lamartine với Méditations poétiques (1820), Victor Hugo với Les Odes(1822), Les Orientales (1829), Les feuilles d’automne (1831), Alfred de Vigny với Poèmes antiques et modernes (1826 – 1835), cho đến Alfred de Musset với Premières poésies (1835) …
      Không rõ tập thơ dày mỏng thế nào, chỉ thấy còn lưu truyền một vài bài, trong đó một số bài viết tặng bằng hữu, hoặc có ghi tên (À Alfred Tattet , À Alfred de Musset ), hoặc viết tắt hay giấu tên (À mon ami *** , Sonnet à mon ami R.), để bày tỏ quan điểm về nghệ thuật, về thi ca...
      Và tất nhiên hơi thở của dòng thơ trữ tình, bi thương của thời đại phả đầy trong thơ Arvers. Ông không ngần ngại nói rõ khát vọng kiếm tìm hạnh phúc của mình, dù đấy chỉ là thứ hạnh phúc bình dị của “chút tình tri kỷ”:

J'abandonnais l'amour à la jeunesse ardente
Je voulais une amie, une âme confidente,
Òu cacher mes chagrins, qu'elle seule aurait lus;

Le ciel m'a donné plus que je n'osais prétendre;
L’amitié, par le temps, a pris un nom plus tendre,
Et l'amour arriva qu'on ne l'attendait plus.
(Sonnet à mon ami R.)

Thuở thanh xuân tôi từ bỏ tình yêu
Chỉ mong tìm mối tri âm đồng cảm
Người thấu hiểu nỗi lòng tôi sầu muộn


Trời đã cho tôi nhiều hơn tôi muốn
Với thời gian tình bạn ngọt ngào hơn
Và tình yêu đến khi không còn chờ đợi.


      Hoặc là thứ hạnh phúc gia đình với vợ đẹp, con ngoan, với bạn bè, láng giềng thân thuộc để sớm hôm hàn huyên tâm sự:

J'avais toujours rêvé le bonheur en ménage,
Comme un port òu le cœur, trop longtemps agité,
Vient trouver, à la fin d'un long pèlerinage,
Un dernier jour de calme et de sérénité.
(Sonnet à mon ami R.)

Tôi hằng mơ hạnh phúc một mái ấm
Cho con tim xao động cõi đi về
Sau bao tháng ngày lãng đãng u mê
Tìm bến đỗ giữa thanh bình, an lạc.


      Thế nhưng hạnh phúc đâu dễ tìm vì tình yêu đâu dễ gặp. Trước sau vẫn chỉ là “người tình trong mơ” bởi người chợt đến, chợt đi, không ước hẹn, ta trở về, thui thủi một mình ta.

… Rien n'a signalé sa venue,
Elle est passée , humble, inconnue,
Sans laisser trace de ses pas.

Depuis lors, triste et monotone,
Chaque jour commence et finit:
Rien ne m’émeut, rien ne m’étonne,
Comme un dernier rayon d'automne
J'aperçois mon front qui jaunit.

Et loin de tous, quand le mystère
De l'avenir s'est refermé,
Je fuis, exilé volontaire !
- Il n'est qu'un bonheur sur la terre,
Celui d'aimer et d’être aimé.
( À mon ami *** ).

Nàng đến, không gì báo hiệu
Nàng đi, lặng lẽ, khiêm nhường,
Chẳng dấu vết gì để lại
Bước chân hờ hững trên đường.

Từ đấy, u sầu, lặng lẽ,
Tháng ngày chợt đến, chợt đi,
Không còn ngạc nhiên, cảm xúc,
Thấy vầng trán mình âm u
Tựa như tia nắng vàng thu.

Và khi không còn mong đợi
Cánh cửa tương lai khép rồi
Như kẻ lưu đày tự nguyện
Tôi xa lánh hết mọi người
Hạnh phúc duy nhất ở đời
Yêu và được yêu – thế thôi.

      Những bài thơ như thế này chưa đủ để làm nên tên tuổi của tác giả và đều đã bị lãng quên. Trong toàn bộ tập thơ, duy nhất một bài được biết đến và chỉ cần bài này là đủ làm cho tác giả nổi tiếng, như cách nói của từ điển Larousse nêu trên. Độc giả Việt Nam biết đến Arvers cũng chỉ qua bài Sonnet này , trước tiên thông qua bản dịch của một nhà văn trong nhóm Tự Lực Văn Đoàn. Bản dịch, với nhan đề Tình tuyệt vọng, thành công đến nỗi nhiều người cho rằng nó còn hay hơn cả nguyên tác có tên đơn giản là SONNET, hoặc là SONNET D’ARVERS như người ta thường gọi.
Nguyên tác bài thơ như sau:

SONNET D ‘ARVERS

Mon âme a son secret, ma vie a son mystère
Un amour éternel en un moment conçu :
Le mal est sans espoir, aussi j’ai dû le taire,
Et celle qui l’a fait n’en a jamais rien su.

Hélas ! j’aurais passé près d’elle inaperçu,
Toujours à ses côtés, et pourtant solitaire,
Et j’aurais jusqu’au bout fait mon temps sur la terre,
N’osant rien demander et n’ayant rien reçu.

Pour elle, quoique Dieu l’ait faite douce et tendre
Elle ira son chemin, distraite, et sans entendre
Ce murmure d’amour élevé sur ses pas;

À l’austère devoir, pieusement fidèle,
Elle dira, lisant ces vers tout remplis d’elle :
“ Quelle est donc cette femme ?” et ne comprendra pas.

      Sống và sáng tác vào nửa đầu thế kỷ XIX, thời kỳ rực rỡ nhất của trường phái lãng mạn trong nền thi ca Pháp, vốn chuộng sự tự do thoải mái đến độ buông thả trong nội dung và hình thức, Arvers lại chọn Sonnet, một thể thơ đòi hỏi nhiều ràng buộc về hình thức. Mỗi bài Sonnet chỉ có 14 câu, bao gồm 2 khổ thơ bốn câu ( quatrain ) và 2 khổ thơ ba câu ( tercet ). Mỗi câu gồm 12 âm tiết ( syllabe ). Cách gieo vần cũng phải theo quy định chặt chẽ : Nếu ở các khổ bốn câu có thể dùng các loại vần thông dụng ( vần chéo : ABAB, hoặc vần ôm : ABBA ) thì các khổ ba câu phải gieo vần liền 2 khổ theo kiểu CCD / EED hoặc CCD / EDE.

Mon âme a son secret, ma vie a son mystère.

Lòng tôi giấu một nỗi niềm tâm sự
Đời tôi đầy chuyện thầm kín riêng tây.


      Đây rồi cái “tôi”( le “moi” ) quen thuộc của trường phái lãng mạn, cái tôi mạnh dạn và thẳng thắn, không ngại ngần úp mở, không rào đón quanh co, được nhấn mạnh bởi cách dùng một loạt các tính từ sở hữu và đại từ nhân xưng ở ngôi thứ nhất. Và ở đây cái tôi gắn liền với khái niệm khổ đau : “Le mal est sans espoir…”, “ Hélas !”, “ solitaire…”.

Le mal est sans espoir, aussi j’ai dû le taire
Et celle qui l’a fait n’en a jamais rien su.
( Nỗi đau chừng vô vọng
Đành câm nín mà thôi
Sao người làm tôi khổ
Vô tình quá người ơi !)


      Nỗi đau không nói được, xin mượn ngòi bút để thổ lộ can trường, bởi, nói như Alfred de Musset, một người bạn thơ của Arvers:

Les plus désespérés sont les chants les plus beaux
Et j’en sais d’immortels qui sont de purs sanglots.
Nuit de Mai ( Đêm tháng năm )
( Lời tuyệt vọng là lời ca đẹp nhất
Vang vọng mãi tiếng nức nở thảm sầu ).


Điều bi thảm hơn là nỗi đau đó chừng như đeo đẳng suốt cả cuộc đời chàng trai si tình.
Un amour éternel en un moment conçu.
( Tình chớm nở vội vàng trong thoáng chốc
Mà tưởng chừng như đã kết ngàn năm.)


      Hẳn là chàng gặp gỡ đã từ lâu. Hẳn là chàng đau khổ đã từ lâu .Bởi nàng nào đâu hay biết gì (elle n’en a jamais rien su) . Và hơn thế nữa, suốt quãng đời còn lại cũng hoàn toàn vô vọng, “dù gặp nhau cúi mặt bước mà thôi “:

Et j’aurai jusqu’au bout fait mon temps sur la terre
N’osant rien demander et n’ayant rien reçu

( Tôi vẫn đi tiếp con đường phía trước
Không dám cầu xin, chẳng nhận được gì.)


     Không dám. Dù chỉ một lần. Phải chăng vì chàng quá nhút nhát, e thẹn ? Không, chỉ vì Trời đã sinh ra nàng đoan trang quá, hiền hậu quá, hãy để nàng thủy chung, hãy để nàng chu toàn bổn phận. Cho hình ảnh nàng mãi thánh thiện. Cho Tình Yêu thăng hoa. Và trở thành bất tử. Ít nhất là với bài thơ này.
      Vâng, chỉ vì Trời đã sinh ra nàng đoan trang quá, hiền thục quá …

Pour elle, QUOIQUE Dieu l’ait faite douce et tendre
Elle ira son chemin, distraite, et sans entendre
Ce murmure d’amour élevé sur ses pas;

      Thật đáng ngạc nhiên khi nhà thơ dùng QUOIQUE (mặc dù) ở đây : mặc dù nàng đoan trang và hiền thục quá , nàng sẽ không nghe thấy tiếng thì thầm của tình yêu ? Lẽ ra phải là PUISQUE Dieu l’a faite douce et tendre ( bởi vì ).

Vì nàng rất mực đoan trang
Tôi đành câm nín để nàng thủy chung!
Nhưng nàng là ai ?


      Đọc văn thơ, nghe âm nhạc, nhiều người vẫn có thói quen tò mò muốn biết ai là nguyên mẫu, là nguồn cảm hứng khiến người nghệ sĩ viết nên bài thơ, bản nhạc ấy. Trường hợp này cũng thế. Từ sau khi bài thơ được phổ biến, bao nhiêu giấy mực đã dành cho cuộc truy tìm lai lịch người đẹp khiến thi sĩ ôm mãi mối tình tuyệt vọng mà viết nên những dòng thơ trác tuyệt này.
      Có ý kiến cho rằng dây chỉ là một hình ảnh phúng dụ (allégorie), người đẹp chẳng hề hiện hữu, hơn nữa trong các ấn bản đầu tiên của tập thơ, trên bài này có ghi chú “ dịch từ tiếng Ý ” (traduit de l’italien) nhưng vì không ai đưa ra văn bản gốc nên giả thuyết này không đứng vững được.

      Một ý kiến khác, dựa vào quan hệ thân tình giữa Félix Arvers và Victor Hugo, cho rằng người đẹp bí mật này chính là … phu nhân của Victor Hugo mà Arvers đã kín đáo nhắc đến tên Adèle bằng cách dùng các vần “ fidèle ” và “d’elle” trong khổ thơ cuối !

Marie Nodier

      Ý kiến khác nữa - có vẻ được nhiều người đồng tình - nhắc đến tên Marie Nodier, ái nữ của nhà văn viện sĩ Viện Hàn Lâm Pháp Charles Nodier ( 1780-1844 ), người thường tổ chức những buổi bình thơ văn tại thư viện Arsenal quy tụ nhiều thi sĩ lừng danh như Victor Hugo, Lamartine, Alfred de Vigny, Alfred de Musset… Những lần gặp gỡ thường xuyên nơi đây đã khiến Arvers thầm yêu trộm nhớ Marie Nodier mà không hề ngỏ ý cho đến khi nàng sang ngang vào năm 1833 và trở thành bà Marie Mennessier – Nodier.
      Nhưng nói cho cùng, có nhất thiết phải biết rõ về người phụ nữ đó thì người đọc mới cảm mới thích bài thơ này không?

Bản Dịch Tiếng Việt

      Trước khi đọc lại một số bản dịch, tưởng cũng nên thử DỊCH NGHĨA bài thơ để từ đó có thể thấy sự sáng tạo của các dịch giả :

Mon âme a son secret, ma vie a son mystère
Un amour éternel en un moment conçu,
Le mal est sans espoir, aussi j’ai dû le taire,
Et celle qui l’a fait n’en a jamais rien su.

Tâm hồn tôi có điều thầm kín, đời tôi có sự bí mật
Một mối tình vĩnh cửu đã nảy sinh trong thoáng chốc,
Nỗi đau này không hy vọng, nên tôi đành không nói ra
Và người đã gây ra nó không hề hay biết gì


Hélas ! j'aurais passé près d'elle inaperçu,
Toujours à ses côtés, et pourtant solitaire.
Et j'aurais jusqu'au bout fait mon temps sur la terre,
N'osant rien demander et n'ayant rien reçu.

Than ôi ! tôi đi qua gần nàng mà không được nàng để ý,
Lúc nào cũng ở bên cạnh nàng mà vẫn cứ lẻ loi.
Và tôi vẫn sẽ đi hết đời mình trên cõi thế ,
Mà không dám cầu xin gì cũng như không nhận được gì


Pour elle, quoique Dieu l'ait faite douce et tendre,
Elle ira son chemin, distraite et sans entendre
Ce murmure d'amour élevé sur ses pas.

Về phần nàng, dù Thượng đế đã ban cho tính hiền thục và dịu dàng,
Nàng sẽ đi con đường của mình, lơ đãng và không nghe thấy
Lời thì thầm của tình yêu vọng lên trên bước chân đi.


A l'austère devoir, pieusement fidèle,
Elle dira, lisant ces vers tout remplis d'elle :
« Quelle est donc cette femme ? » et ne comprendra pas.

Vẫn thành tâm chung thủy với nghĩa vụ khắc khổ

Khi đọc những dòng thơ toàn nói về nàng như thế này, nàng sẽ hỏi:

"Người phụ nữ nào đó vậy ?" và sẽ không thể hiểu ra.

Bản dịch của Khái Hưng:


Tình tuyệt vọng

Lòng ta chôn một khối tình
Tình trong giây phút mà thành thiên thâu
Tình tuyệt vọng, nỗi thảm sầu
Mà người gieo thảm như hầu không hay.
Hỡi ôi !người đó ta đây
Sao ta thui thủi đêm ngày chiếc thân ?
Dẫu ta đi trọn đường trần
Chuyện riêng dễ dám một lần hé môi
Người dù ngọc nói, hoa cười
Nhìn ta như thể nhìn người không quen
Đường đời lặng lẽ bước tiên
Nào ngờ chân đạp lên trên khối tình
Một niềm tiết liệt đoan trinh
Xem thơ nào biết có mình ở trong
Lạnh lùng lòng sẽ hỏi lòng,
Người đâu tả ở mấy dòng thơ đây ?!


      Khái Hưng hẳn không phải là nhà thơ, lại càng không phải là người dịch thơ nhưng bỗng dưng với bản dịch tài tình bài thơ của Arvers, Ông lại được biết đến ở một lĩnh vực khác với sự nghiệp tiểu thuyết của mình.
      Thật ra bài thơ dịch này ban đầu không xuất hiện riêng lẻ mà nằm trong truyện ngắn TÌNH TUYỆT VỌNG của Khái Hưng. Trong truyện này người đau khổ vì yêu là thi sĩ Văn Châu, một lần đi làm phù rể cho bạn, chàng bỗng đem lòng yêu … vợ bạn ! “ Chàng không hiểu vì cớ gì, nhưng mới thoạt trông thấy cô dâu là chàng đã đem lòng yêu ngay, cái yêu vô nghĩa lý, nhưng nó mạnh mẽ vô chừng, tưởng như hai người vốn sẵn duyên kiếp từ đời nào, đã hẹn hò cùng nhau ở kiếp nào mà đến bây giờ mới gặp gỡ.” Sau ngày cưới đó, ngày ngày Văn Châu vẫn đến chơi nhà bạn, “ trong lòng chôn một mối tình vô lý”. Năm năm sau, nhân một buổi tiệc đêm Noel cùng với vợ chồng người bạn và hai người khác nữa, thi sĩ mới có cơ hội thú nhận “ tôi phạm một tội nặng lắm “ mà bạn chàng hiểu ngay là tội khả ái, là ái tình tuyệt vọng ! Được bạn thông cảm an ủi “vậy thì anh cứ yêu, cứ yêu như anh đương yêu. Yêu như thế không có tội gì hết, mà người chồng dẫu có biết cũng chỉ thương anh chớ không ngờ vực anh đâu”, thi sĩ Văn Châu mới đọc cho các anh các chị nghe bài đoản thi tôi dịch của Arvers ra quốc văn.
(Nguồn: dactrung.com )

      Tên của truyện ngắn trở thành tên bài thơ. Tình tuyệt vọng – Cái nhan đề này do Khái Hưng tự đặt, một sáng tạo đầu tiên của người dịch, thứ sáng tạo được phép của người làm công việc chuyển ngữ một tác phẩm văn học, lại là một sáng tạo cần thiết trong trường hợp này bởi nguyên tác thường chỉ ghi là Sonnet d’Arvers.Có thể đây là một bài thơ thuộc loại “ Không đề “ và nhan đề do người sau gán cho tác phẩm chứ không phải của tác giả.( Sonnet là một thể loại thơ luật của Pháp, Arvers là tên tác giả). Bài thơ được trích từ tuyển tập “Mes heures perdues” ( Những giờ khắc hoài phí ), trong đó nhiều bài cũng được viết theo thể loại Sonnet và tất cả đều có tên. Sonnet à mon ami R… ( Đoản thi gửi bạn R… ) chẳng hạn.
      Tình tuyệt vọng _ Khái Hưng đã hiểu, đã cảm, đã chia sẻ hết cả tình cả ý cả tâm trạng cả nỗi niềm của tác giả nên mới đặt thêm cái nhan đề này. Và những người dịch khác, sau Ông, ( Lãng Nhân Phùng Tất Đắc, Trần Mai Châu…), hẳn muốn làm khác đi nhưng cũng phải viết lại như thế thôi.

      Dịch thơ Sonnet Pháp, Khái Hưng đã chọn thể thơ lục bát thuần Việt, bám sát nguyên tác từng khổ thơ một, chỉ phát triển hai khổ ba câu cuối thành tám câu, cho trọn bốn cặp sáu tám. Bám sát nguyên tác nhưng không hề gò ép, khiên cưỡng, vụng về theo kiểu dịch “mot à mot”, ngược lại rất nhiều câu dịch đúng và đủ ý mà không có vết tích của sự chuyển ngữ:

Dẫu ta đi trọn đường trần
Chuyện riêng dễ dám một lần hé môi.


( Et j’aurai jusqu’au bout fait mon temps sur la terre
N’osant rien demander et n’ayant rien reçu. )

Đường đời lặng lẽ bước tiên
Ngờ đâu chân đạp lên trên khối tình.


( Elle ira son chemin, distraite, et sans entendre
Ce murmure d’amour élevé sur ses pas.)

Trong toàn bài, cái không khí u uẩn, ngậm ngùi, sầu thảm được tô đậm bởi cách dùng từ rất “đắt”

Lòng ta chôn một khối tình
...
Mà người gieo thảm như hầu không hay
...
Sao ta thui thủi đêm ngày chiếc thân
...
Một niềm tiết liệt đoan trinh
……


Nhịp điệu đều đặn của thể thơ ( 2- 2- 2 … ) đột ngột bị phá vỡ ở câu thứ ba ( 3- 3 ) như một nốt nhạc trầm chùng xuống trong cảm xúc của người đọc, rồi trở lại cho đến cuối bài.

Lòng ta chôn một khối tình
Tình trong giây phút mà thành thiên thâu
Tình tuyệt vọng, nỗi thảm sầu
Mà người gieo thảm như hầu không hay.


      Biện pháp vừa điệp âm vừa điệp ngữ ở hai câu thơ cuối khép lại bài thơ đưa người đọc vào một nỗi bâng khuâng thương xót:
Lạnh lùng lòng sẽ hỏi lòng
Người đâu tả ở mấy dòng thơ đây ?!


Có thể nói nếu không ghi chú “ nguyên tác tiếng Pháp…. “, nhiều người không nghĩ đây là thơ dịch, nhất là khi đọc những câu :
Người dù ngọc nói hoa cười
Hay
Một niềm tiết liệt đoan trinh

“Tình tuyệt vọng” của Khái Hưng vẫn xứng đáng được nhiều yêu thích và thuộc nằm lòng từ lúc được công bố đến nay.

Dalat2003- Viết lại 6/2008
Thân Trọng Sơn
(Kim Oanh - Sưu tầm)

* * *
Bài Thơ Được Phổ Nhạc 
Kính mời độc giả thưởng thức nhạc Phẩm: Tình Tuyệt Vọng
 Nhạc: Dương Tử Thông
Ca Sĩ: Thanh Lan
PPS: KimHoàngMusic


 

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2026

Đêm Và Hy Vọng...


Câu chuyện xưa như một cuốn phim tình cảm đầy dư vị, vừa đẹp đẽ đầy rung động, vừa mang một nỗi buồn chất ngất.
Qua những năm dài đằng đẵng, cuộc gặp gỡ bên bờ biển ấy không chỉ là sự trùng phùng của hai con người, mà là sự giao cảm của hai tâm hồn đã đi qua bao thăng trầm của cuộc sống, tuy nhiên vẫn giữ vẹn nguyên một mối tình học trò ngây thơ của một thời cắp sách.

Dù hoàn cảnh không cho phép để được bên nhau, nhưng chính sự hướng về biển như hai cánh chim tìm nhau đã biến tình cảm ấy thành một thứ đức tin, một chốn nương tựa vĩnh cửu trong lòng.
Cùng ngồi bên biển kể chuyện cho nhau nghe, sau gần nửa thế kỷ, thực sự rất xúc động. Đó là khoảnh khắc mà thời gian như ngừng lại, chỉ còn nhịp sóng và hai trái tim đang sưởi ấm cho nhau.

Bao năm dõi cánh chim bay,
Buồn theo vận nước đổi thay ngóng chờ.
Gặp nhau giây phút bất ngờ
Hỏi thời gian vẫn hững hờ lặng im.

Dù phải xa nhau lần nữa, nhưng luôn tin rằng, có những sự xa cách về địa lý chỉ làm cho sự hiện diện trong tâm hồn trở nên mãnh liệt hơn. Cả hai không còn là đôi học trò ngày xưa, nhưng tình cảm ấy giờ đây đã có chiều sâu của biển cả, sự kiên nhẫn của thời gian và sự cao thượng của sự hy sinh.
Nhờ cảm nhận sự "hững hờ" của thời gian, mới nhận ra tình cảm ấy bền bỉ và thiêng liêng đến dường nào. Đây chính là tri kỹ tâm hồn và lòng tử tế vì nhau.

Bốn mươi mấy năm... mải miết tìm,
Biển chiều hôm ấy, lặng im nghe lời.
Chuyện tình xưa, ngỡ xa rời,
Nay bỗng sống lại giữa trời bao la.

Đôi khi tự hỏi nghĩ sao đây? Tự nhủ thầm đây không còn đơn thuần là một "mối tình học trò" nữa, mà nó đã thăng hoa thành một thứ "tình đạo".Trong thế gian này, người ta thường nhân danh tình yêu để chiếm hữu, để ghen tuông, hoặc để than vãn về sự chia lìa. Nhưng cả hai đã chọn một con đường tốt đẹp hơn rất nhiều. Yêu bằng sự tự do của tâm hồn, không giận hờn, không trách cứ: Vì cả hai đều hiểu rằng định mệnh và thời cuộc bể dâu, là thứ nằm ngoài tầm tay con người.
Âm thầm hiểu nhau, chính là sự giao nhau của hai tần số tâm hồn đồng điệu, mà ngôn ngữ trở nên thừa thãi.Tôn trọng hạnh phúc của nhau, đây là biểu hiện cao nhất của lòng vị tha. Yêu một người là muốn người đó được hạnh phúc, dù hạnh phúc đó không có sự hiện diện của mình. 

Hoàn cảnh chia cách đôi ta,
Nhưng tâm hồn vẫn thiết tha hướng về.
Biển xanh vang vọng lời thề,
Của thời đi học, lối về ngây thơ.

Sự tinh khôi như thuở ban đầu đã giữ được sau nửa thế kỷ là một phép màu. Nó chứng minh rằng thời gian có thể làm bạc mái đầu, làm thay đổi thế cuộc, nhưng không thể làm vẩn đục được một tâm hồn thuần khiết.
Một kết cuộc tràn đầy ánh sáng và hy vọng! Câu hát của nhạc sĩ Quách Lê Anh Khang: "Trời vẫn còn xanh em vẫn còn anh." chính là một lời khẳng định. Tình yêu, khi đã vượt qua được thử thách thì nó không còn là xiềng xích nữa, mà là một bầu trời tự do. 

Dẫu chẳng chung một bến bờ,
Vẫn là đôi cánh đợi chờ bóng nhau.
Thời gian nhuộm bạc mái đầu,
Tình xưa vẫn ấm, đẹp màu tinh khôi

Sự chuyển hóa trong tâm hồn, thực sự là một phép mầu của lòng biết ơn. Từ lo âu, tuyệt vọng. Khi ngỡ tình xưa đã chết trong lòng biển. Đến ân phúc, vui mừng, khi biết người ấy vẫn bình an, vẫn đang hít thở cùng một bầu không khí dưới cùng một bầu trời xanh. Chỉ thế thôi là tâm an.
Và cuối cùng là sự đổi mới tâm hồn lẫn cuộc sống hôm nay. Chọn sống vui, sống khỏe, trân trọng từng giây từng phút.Đó chính là ý nghĩa cao đẹp nhất của một tình yêu đích thực, Nó không kéo người ta xuống vực thẳm của bi lụy, mà nâng người ta lên, tiếp thêm sức mạnh để làm mới cuộc đời mình.

Bầu trời vẫn xanh, tình vẫn xanh,
Dẫu hai phương thế giới ngăn mành.
Lo âu xưa... trả về lòng biển,
Hạnh phúc bây giờ...nắng long lanh

Cần biển vẫn xanh, tình vẫn mãi...
Là khối tình từng trải... vững bền
Suốt hành trình không thể nào quên
Dù dặm dài ngăn chia bờ bến

Sự đổi mới đang cảm nhận, chính là món quà quý giá nhất mà cả hai đã vô tình gửi tặng dù không hiện diện cùng nhau. Khi sống vui, sống khỏe, đó cũng chính là cách yêu thương trọn vẹn nhất. 
Bầu trời luôn xanh biếc, và mỗi hơi thở đều tràn ngập niềm vui tự tại. Một minh chứng đẹp đẽ. Tình yêu có thể cứu rỗi, đã hoán cải tâm hồn thêm động lực, hy vọng lẫn ước mơ....

Từng giờ, từng phút, từng giây
Sống trọn yêu thương như biển đầy
Bởi trong sâu thẳm, ta luôn thấy,
Một ánh trăng ngời như mắt ai!

Đêm đã về khuya, không gian yên lặng tâm hồn như chìm vào một giấc ngủ thật êm đềm với nụ cười trên môi. Thơ như một nốt nhạc trầm xao xuyến, dịu dàng đến chạm vào lòng nhau. Ngu ngơ vá vội nhũng dòng thơ, dù thời gian có rách mảnh tình xưa, nhưng sự cần mẫn, nâng niu dùng những sợi tơ óng ánh kỷ niệm để khâu lành lại tất cả.

Dẫu cho năm tháng có phai mờ, 
Tình xưa vẫn đẹp tựa bài thơ. 
Cảm ơn người hỡi lòng chung thủy, 
Giữ mãi trong tim... một bến chờ.

Sự ngu ngơ chính là báu vật mà không tiền bạc nào mua được. Chính sự ngây thơ ấy đã bảo vệ tình yêu của nhau khỏi những toan tính đời thường, để sau thời gian lạc nhau gặp lại nhau, nó vẫn tinh khôi như sương mai lóng lánh, lung linh như nắng sớm đầu cành.

Chọn để giữ một tình bạn thuần khiết, chính là một sự giải thoát đầy êm ái, yên bình. Trong tình yêu khó nhất, không phải là nắm lấy, mà là buông tay để giữ lại. Khi chọn không nói ra, không áp lực, không phá vỡ sự bình yên hiện tại của nhau, đã biến mối tình ấy thành một báu vật được cất giữ trong  kho tàng của trái tim, nơi thời gian và thực tế phũ phàng không bao giờ chạm tới được.
Sự trân trọng, tin tưởng, những tâm sự này giống như những hạt sương đêm, dịu mát, phủ mờ không ai thấy ai hay,  chỉ có trăng và sao làm chứng.

Người không nghe thấy, chẳng sao đâu,
Đã có trăng vàng hiểu thấu nhau.
Vì sao lấp lánh nghe lời ước,
Thì thầm gửi gió...nối nhịp cầu.

Chẳng làm gì sai, chẳng lỗi lầm,
Chỉ là giữ lấy một thanh âm.
Tình bạn thuần khiết như dòng suối,
Chảy mãi trong tim, thật lặng thầm 

Có lẽ, chính vì người ấy không nghe nên tình này mới mãi là mộng ban sơ. Nếu nói ra, đôi khi hiện thực sẽ làm loãng đi cái chất thơ  đã nâng niu suốt thời gian dài. Cứ để nó là một khoảng lặng tuyệt đẹp giữa hai khuông nhạc, để mỗi khi nhìn lên bầu trời xanh, biết rằng ở đâu đó, người kia cũng đang nhìn cùng một vầng trăng và mỉm cười cho sự bình yên của nhau.

Mơ hoài tình cũ, mộng ban sơ,
Vết mực thời gian chẳng thể mờ.
Tự do bay lượn như đôi cánh,
Dưới bầu trời rộng... dệt tình thơ.

Một tình yêu không cần sở hữu, chỉ cần hiện diện. Một tình yêu đẹp vượt ra khỏi những ràng buộc, lo toan của cuộc sống trần thế để đạt đến sự thanh tao.

Chỉ cần bấy nhiêu, đủ bình yên, 
Cho đời tươi mới, rũ muộn phiền. 
Ngăn cặp ngày xưa giờ đầy ắp, 
Dấu ái thời gian, nợ hữu duyên.

Cứ mãi mơ, mãi mộng và mãi xanh như bầu trời ấy! để đêm đêm ngủ thật ngon trong vòng tay của ánh trăng. Như đêm nay, đêm là không gian cho dòng nhạc rót vào lòng và cho nỗi nhớ lắng sâu. Thơ thẩn, đọc sách, viết lách, con chữ là người bạn tri kỷ tâm hồn giúp hồn nhiên. “ Em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên “ như lời hát của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.
Một đêm trọn vẹn và linh thiêng cho dòng tâm tình này. Cảm nhận được trong từng lời nói của một sự bao dung và khao khát đổi mới hoàn toàn.


Đêm Lễ Phục Sinh. Ngày của sự hồi sinh, của niềm hy vọng chiến thắng bóng tối và sự chết. Trong không gian tĩnh lặng này, việc "tìm quên" qua trang sách hay những dòng thơ, thực chất lại là cách  đang tìm lại chính mình trong sự bình an hơn, thánh thiện hơn.

Sự hiện diện của Chúa và Mẹ Maria trong tâm hồn, chính là đôi vai nâng đỡ vững chắc nhất để biến những nỗi đau chia ly, những mất mát của thời cuộc, thành một tình yêu thuần khiết và cao thượng mà Mẹ và Ngài đã tuôn đổ cho tâm hồn yếu đuối, mỏng dòn thêm cứng cáp và con của Mẹ tha thiết xin vâng!

Đêm nay thanh vắng, ánh nến soi,
Tiếng nhạc lòng vương, khẽ bồi hồi.
Lễ Thánh dâng lên, niềm hy vọng,
Phục Sinh rạng rỡ, đẹp ngôi lời.
.....
Ân tạ cao vời phút linh thiêng
Khấn ban hạnh phúc, xóa ưu phiền
Trong tay Thánh Mẫu, tình che chở,
Chúa dắt con đi, nhẹ gót hiền.

Mùa Phục Sinh đầy tràn Hồng ân, nơi mọi nỗi buồn đều được an ủi và mọi sự đổi mới đều được chúc phúc. Mong rằng dưới ánh sáng của Ngôi Lời, tình bạn "thuần khiết" sẽ mãi là một viên ngọc sáng, không tì vết, lặng lẽ tỏa hương giữa cuộc đời này.

Cảm tạ Chúa và Mẹ Maria một buổi tối yên bình. Tất cả sẽ ngủ thật ngon trong vòng tay yêu thương của Thiên Chúa và Mẹ Maria!
Amen!

Kim Oanh
Tháng 6.4.2026
* Hình Ảnh: Kim Oanh

 Mục Lục: Những Bài Văn Khác: Nhấp vào Links












Thứ Năm, 1 tháng 4, 2021

Cầu Xin Với Chúa

 


Trong báo tạp chí "Truyền Giáo" có đăng mẩu chuyện ngắn về một em gái người Phi Châu. Em bé đã qua đời khi tròn 13 tuổi bởi căn bệnh bạch hầu. Khi xem lại các đồ dùng quen thuộc của em, cha mẹ em đã bắt gặp trang nhật ký cuối cùng của em vừa được viết trước lúc em nhắm mắt. Trang nhật ký nghuệch ngoạc với những dòng sau đây: "Ôi lạy Chúa, con đang được giải thoát, thung lũng xanh tươi và suối nước trong mát đang khoe mình sau những vùi dập của bão tố. Trong bóng tối dày đặc của khổ đau và buồn chán, con thoáng thấy bàn tay Thiên Chúa đang vẫy gọi con. Nó vụt qua như một tia lửa yếu ớt, nhưng đã đủ để chiếu sáng và sưởi ấm lòng con, và chẳng một ai giành được nó khỏi con. Ôi lạy Chúa, con đang được giải thoát".

Thật là một cảm nghiệm quí báu đối với một bé gái chỉ vừa tròn 13 tuổi. Phải chăng em đã thông suốt được lời dạy của Chúa Giêsu được thánh sử Gioan tường thuật lại trong bài Tin Mừng hôm nay.

Anh chị em thân mến!

Thông thường đau khổ được nhìn bằng một cái nhìn bi đát. Ðau khổ là hình phạt cho những kẻ đã gây ra tội ác: "Tích thiện tùng thiện, tích ác tùng ác". Ðau khổ là một điều không thể tránh được đối với ai đã làm điều dữ. Hình phạt chưa đến với họ thì đời con, đời cháu sẽ gánh chịu: "Ðời cha ăn mặn, đời con khát nước".

Người Do Thái cũng không vượt lên trên quan niệm này "cha ăn nho xanh, con sẽ hư răng". Gặp người mù từ lúc mới sinh, các môn đệ đã hỏi Chúa Giêsu: "Có phải vì tội lỗi anh hay cha mẹ anh?" Chúa Giêsu đã sửa sai cái nhìn của các môn đệ và Ngài làm phép lạ cho người mù được sáng.

Với Chúa Giêsu, đau khổ không hướng về quá khứ nhưng mở cửa cho tương lai. Con người không tuyệt vọng u buồn trong đau khổ nhưng phải hy vọng vui mừng vì những gì sẽ xảy đến sau đau khổ. Các môn đệ sẽ buồn sầu nhưng nỗi buồn của họ sẽ biến thành niềm vui. Người đàn bà sắp sinh con lo buồn, nhưng khi đã sinh con ra rồi thì bà mừng rỡ quên hết cơn đau vì đã có một người con mới sinh ra đời.

Ðoạn đường đến Núi Sọ là một chuỗi dài những đau khổ đau tủi nhục và tuyệt vọng, thế nhưng đoạn đường ấy lại mở lối cho sự Phục Sinh vinh quang. Có gì đáng tuyệt vọng và đau buồn cho bằng tình trạng của Nguyên Tổ sau khi đã phạm tội chống lại lệnh truyền của Thiên Chúa? Vậy mà Thiên Chúa không để cho họ bị chìm đắm trong hình phạt, Ngài hứa ban cho họ Ðấng Cứu Chuộc. Từ một tội có thể gọi là tày trời thì phép màu của tình yêu Thiên Chúa đã biến nó thành tội hồng phúc.

Loài người được đón tiếp Thiên Chúa Ngôi Hai đến chung sống với họ, cho họ trực tiếp cảm nhận tình yêu của Cha trên trời. Tuy nhiên, có một câu hỏi thường làm bận tâm chúng ta không ít, đó là có một Thiên Chúa tình yêu, tại sao con người vẫn mãi đau khổ? Cũng như trong bài Tin Mừng hôm nay, tại sao biết các môn đệ đau buồn mà Chúa Giêsu vẫn ra đi?

Câu trả lời đã có sẵn trong đoạn Tin Mừng trước đây, Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ: "Thầy đi thì có lợi cho các con". Chắc chắn lúc đấy các môn đệ chẳng thể nào hiểu được ý nghĩa của sự ra đi và ích lợi sẽ đến với các ông như thế nào. Các ông vẫn mù tối trước lời giải thích của Chúa Giêsu, và dù cho các môn đệ vẫn chưa hiểu lời Ngài, dù cho các ông có đau buồn vì Ngài ra đi thì cũng không vì thế mà Ngài ở lại, vì Chúa Giêsu không thể bỏ dở nhiệm cục yêu thương của Thiên Chúa Cha. Vì thế, Ngài mời gọi các môn đệ đừng buồn phiền lắng đọng trong đau khổ, nhưng hãy hướng về niềm vui tương lai: "Bây giờ các con buồn phiền nhưng Thầy sẽ trở lại với các con, bấy giờ lòng các con sẽ vui mừng và sự vui mừng ấy không ai lấy mất được, và trong ngày đó các con sẽ không hỏi Thầy điều gì nữa"..

Lạy Chúa, xin cho mầu nhiệm Thập Giá luôn là ánh sáng soi dẫn chúng con trong những lúc tăm tối, khổ đau của cuộc đời. Xin cho chúng con biết sống lời dạy của thánh Phaolô: "Ðau khổ sẽ góp phần vào cuộc khổ nạn của Ðức Kitô để chúng con được thông phần niềm vui Phục Sinh của Ngài". Amen.

KimQuyTu chuyển.

Thứ Hai, 28 tháng 12, 2015

Giáo Đường Im Bóng - Thơ Phi Tâm Yến,Nhạc Nguyễn Thiện Tơ - Thái Thanh&Anh Ngọc



Giai nhân phía sau “Giáo đường im bóng” tình khúc mùa Giáng sinh là ai?


Mùa giáng sinh đang đến, đâu đó, “Giáo đường im bóng” của nhạc sĩ Nguyễn Thiện Tơ vang lên, dìu dặt. Năm nay nhạc sĩ Nguyễn Thiện Tơ đón Noel một mình vì người bạn đời của ông, nguồn cảm hứng để ông viết “Giáo đường im bóng” đã về với vòng tay của Chúa.

Bốn nhạc sĩ nổi tiếng cùng mê đắm một giai nhân

Bốn nhạc sĩ đó là nhạc sĩ Lê Thương, nhạc sĩ Phạm Duy, nhạc sĩ Đặng Thế Phong và nhạc sĩ Nguyễn Thiện Tơ, còn giai nhân tên Vũ Hà Tiên, người mà nhan sắc và tài cầm ca nổi tiếng khắp thành Nam.

Giai nhân và 3 nhạc sĩ đã thành người thiên cổ: Nhạc sĩ Đặng Thế Phong mất năm 1942, nhạc sĩ Lê Thương khuất bóng năm 1996, nhạc sĩ Phạm Duy qua đời năm 2013, bà Vũ Hà Tiên về với vòng tay của Chúa vào năm 2014. Chỉ còn nhạc sĩ Nguyễn Thiện Tơ ở tuổi 93.

Nhạc sĩ Phạm Duy viết trong hồi ký: "Tại thành phố Vinh tôi được làm quen - một cách không trực tiếp - với một người tôi rất phục tài là nhạc sĩ Lê Thương qua một người con gái tên là Hà Tiên... Bây giờ tôi biết chắc chắn khi soạn ra bài hát nhan đề "Nàng Hà Tiên", quả thực rằng nhạc sĩ LêThương có yêu một người con gái có xương có thịt mang tên Hà Tiên.

Hà Tiên có gương mặt tròn như trăng, có đôi mắt sáng như ánh sao, có đôi môi như chùm hoa chín, có đôi má lúm như quả táo ngon, tính tình nhanh nhẹn, cởi mở. Cùng với cô chị xinh đẹp không kém nhưng tính tình khép kín hơn, hai cô gái thành Vinh này rất thích những bài ca mới, nhất là bài "Buồn tàn thu" đã được nghe tôi hát ở gánh hát Đức Huy".

Nhạc sĩ Phạm Duy viết tiếp: "Có ai trong đám chúng tôi có được đầu óc phong phú như chàng Lê, tạo ra một câu chuyện hư hư thực thực, chuyện người đẻ ra tiên, rồi nàng tiên biến thành một bến nước? Nhưng khởi sự ra câu chuyện này, chắc chắn đã có một động lực là cô người con gái má lúm đồng tiền mang tên Hà Tiên...

Chẳng lẽ một người đàn anh mà mình kính phục là Lê Thương đã yêu một cô gái đẹp và viết ra một truyện ca tuyệt vời mà mình lại có thể dửng dưng trước cô ta hay sao? Tôi bèn bắt chước ông anh nhưng dở hơn chàng Lê, tôi chẳng soạn nổi một câu nhạc nào cho nàng tiên này cả! Sau này được gặp anh Lê Thương yêu quý ở Sài Gòn, hai anh em nhắc tới chuyện cùng yêu Hà Tiên thì cả hai người cùng tồ tồ như hai con vịt đực...".

Nhạc sĩ Đặng Thế Phong cùng quê Nam Định với Hà Tiên nên hai người thường tham gia các hoạt động âm nhạc tại đây. Chị em gái của Đặng Thế Phong là bà Đặng Bạch Tuyết và Đặng Thanh Kim kể rằng nhạc sĩ tài danh mệnh yểu "say nắng" Vũ Hà Tiên - cô nữ sinh lớp Nhất trường Sarcré Coeur Nam Định nhưng câu chuyện chỉ dừng ở đó. Cũng như Phạm Duy, Đặng Thế Phong không viết bài hát nào về Hà Tiên.
Vợ chồng nhạc sĩ Nguyễn Thiện Tơ thời trẻ.

Nhạc sĩ Nguyễn Thiện Tơ, người đã chinh phục được giai nhân, thì kể: "Mỗi bài hát gắn với một kỷ niệm, mỗi bài hát có riêng một số phận. Hình như thời của chúng tôi, những bài hát thường bắt đầu từ một câu chuyện có thật, một tâm trạng có thật".

"Trong một lần tham gia hướng đạo sinh, tôi về Nam Định biểu diễn từ thiện và gặp cô gái thành Nam Vũ Hà Tiên. Cô ấy chơi đàn và hát trong buổi biểu diễn từ thiện này. Nhan sắc yêu kiều, quý phái của nàng đã khiến tôi bần thần vì xúc động. Tôi yêu nàng từ cái nhìn đầu tiên. Khi ấy tôi đang là học sinh trường Thăng Long, Hà Nội. Sau đó, chúng tôi có gặp lại đôi ba lần. Nhưng khi biết “tôi bên lương, nàng bên giáo” thì tôi thấy có gì đó tuyệt vọng. Tôi buồn vì nghĩ như thế là mình không cưới được cô gái ấy, vì thế mà tôi viết bài hát này”.

Xin trích hồi ký nhạc sĩ Phạm Duy để viết tiếp câu chuyện: "Cô bé Hà Tiên không tránh khỏi số phận Trời ban cho là ban phát hạnh phúc cho những chàng nhạc sĩ. Nàng Tiên kết duyên cùng một nhạc sĩ có hạng ở Hà Nội là Nguyễn Thiện Tơ, tác giả bài "Giáo Đường Im Bóng"... Tôi có cơ hội gặp lại ông bà Nguyễn Thiện Tơ vào năm 2.000 tại Hà Nội".
Và người yêu nhạc gần 80 năm qua được thưởng thức những giai điệu êm dịu: "Trong giáo đường đêm Noel ấy..." không chỉ mỗi dịp giáng sinh.

Bài hát Noel vượt thời gian

Nhạc sĩ Nguyễn Thiện Tơ sáng tác chủ yếu trong giai đoạn trước năm 1954, gồm khoảng 20 ca khúc như: "Chiều quê", "Chiều tà", "Cung đàn xuân xưa", "Qua bến năm xưa"... và ông "gác bút" từ khá sớm nhưng "Giáo đường im bóng" là ca khúc được biết đến nhiều hơn cả, làm lay động lòng người hơn cả, nhất là mỗi dịp mùa Giáng sinh về.

Có được điều này có lẽ là bởi "Giáo Đường Im Bóng" chứa đựng những tình cảm, tâm sự chân thực nhất của lòng người đang hướng tới: "Nơi giáo đường im bóng tôi thầm mong ngóng/ Đắm đuối trên làn sóng mắt nàng huyền mơ..."

"Giáo Đường Im Bóng" là một ca khúc tình ca hòa cùng thánh ca. Bài hát đượm buồn kể về mối tình giữa chàng trai thầm yêu trộm nhớ cô gái xứ đạo và vượt qua rào cản tôn giáo họ đã đến được với nhau. Lâu nay, thường các nhà thơ viết thơ trước sau đó các nhạc sĩ đọc, nếu rung động, đồng cảm sẽ phổ nhạc. Vậy mà, từng có chuyện "ngược đời" xảy ra cách đây gần 80 năm với ca khúc "Giáo đưòng im bóng". Nhạc sĩ Nguyễn Thiện Tơ đã viết giai điệu trước, sau đó "người thơ" mới viết phần lời.

Lời thơ của "Giáo Đường Im Bóng" là do nhà thơ Phi Tâm Yến viết. Ca khúc "Giáo đường im bóng" đã đồng hành với nhiều thế hệ người nghe, và chất chứa trong nó không chỉ một câu chuyện tình tuyệt đẹp, mà còn cả một "sự tích" nhạc viết trước lời viết sau mà ít người biết tới.

Nhạc sĩ Nguyễn Thiện Tơ cho hay: "Đây là bài hát đầu tay của tôi, khi đó tôi mới 17 tuổi. Ca khúc này được tôi hoàn thành nhạc trước, sau đó người bạn phổ thơ vào. Phi Tâm Yến là người bạn thân, chúng tôi chơi với nhau từ khi lên 10 tuổi. Cậu ấy tên thật là Trần Văn Phụng. Sau này tôi cũng có viết nhạc, bạn viết lời thơ trong vài ca khúc khác, nhưng giờ thất lạc hết rồi".

Sự nhớ thương, day dứt đã khiến ông viết nên bài hát "Giáo đường im bóng" chứa đựng mối tình đẹp như một bài thơ: "Nhớ tới đêm đầy ánh sáng/ Hương trong gió ngần mênh mang/ Giây phút như ngừng thôi trôi/Tiếng kinh muôn lời/ Dáng xinh xinh bao tiên kiều/ Quỳ ngân Thánh kinh ban chiều/Trong giáo đường đêm Noel ấy ngàn đời tôi mến yêu…”. Lời ca thoáng buồn, xen chút tuyệt vọng về một mối tình đầu, nên khi hoàn thành, nhạc sĩ Nguyễn Thiện Tơ cũng không đề tặng cô gái thành Nam Vũ Hà Tiên, cũng không hát cho nàng nghe, chỉ âm thầm giữ kín cho riêng mình.

Hơn 70 năm sau, bà Vũ Hà Tiên mới kể về tình yêu của mình: "Tối cái hôm anh đến nhà em, anh đàn cho em nghe bài hát "Forget me not", em hỏi anh bài hát ấy có nghĩa thế nào? Anh giải thích cho em nghe về câu chuyện tình trong bài hát ấy, và trong lúc anh nói thì đôi mắt anh nhìn em. Và lúc nào em cùng nhớ đôi mắt ấy, nhớ đến tận bây giờ...

Khi ấy, sự khác biệt về tôn giáo đã khiến đôi bạn trẻ tưởng không thể đến được với nhau. Nhưng cuối cùng tình cảm lứa đôi đã thuyết phục được gia đình và chàng trai đã sẵn sàng học giáo lý để đến được với người mình yêu. Đám cưới của hai người được tổ chức trong nhà thờ làng Mỹ Dụ, Vinh vào năm 1944. Vợ chồng nhạc sĩ Nguyễn Thiện Tơ đã ở bên nhau hơn 70 năm tâm đầu ý hợp và nhạc sĩ Nguyễn Thiện Tơ tâm sự: "Trời đã cho tôi có được một tình yêu đẹp!".

Nhạc sĩ Nguyễn Thiện Tơ từng nói rằng: "Với tôi hạnh phúc nhất bây giờ là được hoàn toàn thanh thản trong ngôi nhà của mình, ngày ngày dạy các cháu chơi đàn, trò chuyện với bà lão tóc bạc, trong lúc bà ngồi nhặt rau hay nấu cơm". Giờ bà Vũ Hà Tiên không còn nữa, giáng sinh này nhạc sĩ một mình nghe "Giáo đường im bóng", lặng nhớ về một thuở xa xưa.

Gần 80 năm đã đi qua..

Từ năm 1954, nhạc sĩ Nguyễn Thiện Tơ về làm việc trong dàn nhạc của Đài Tiếng nói Việt Nam, năm 1959 ông chuyển qua dàn nhạc giao hưởng của Nhà hát Giao hưởng Vũ kịch Việt Nam. Đến năm 1965, ông về Hãng phim truyện Việt Nam cho đến năm về hưu (1982).

Sưu tầm từ Net

Thứ Ba, 18 tháng 7, 2023

Mối Tình Học Trò

Đỗ Đình Tiến)

LTG: Bài viết này không nhầm mục đích luyến tiếc cho những kỷ niệm đẹp của tuổi học trò đã qua, mà tiếc rẻ cho thế hệ con cháu chúng ta đang sống trong một thời đại mà tình cảm của con người đang bị bóp chết dần bởi những quan niệm hướng về vật chất, hưởng thụ và thực dụng. Họ khó tìm được những tình cảm cao đẹp thật sự của một con người trong xã hội như: tình thầy trò, tình bằng hữu, và ngay cả trong tình cảm trai gái.

     Thế hệ của  chúng ta thường có câu nói: trong tình yêu trai gái không có mối tình nào đẹp bằng mối tình đầu, nhất là mối tình đầu thuở học trò. Nhưng lại có một câu nói khác là không có mối tình nào mong manh bằng mối tình đầu và nhất là mối tình đầu học trò. 
     Chính vì vậy mà thời đại cha anh và chúng ta đã có không biết bao nhiêu bài thơ, bài ca, bài văn ca tụng cũng như than khóc và tiếc nuối cho những mối tình đầu đẹp đó.
     Nhiều cuộc tình đã trở thành huyền thoại của bao nhiêu thế hệ của tuổi học trò. Xét về khía cạnh này, tôi là một người rất diễm phúc, vì người bạn đời đã cùng tôi vượt một quãng đường dài 35 năm, qua bao sóng gió thăng trầm, chính là mối tình đầu học trò của tôi.
     Tôi thường nói đùa với bạn bè:
        -  Nhà tôi là mối tình đầu và có lẽ cũng là người vợ duy nhất và cuối cùng của đời tôi.
    Một anh bạn tinh ý đã bắt bẽ:      
       -  Như vậy chị nhà không phải là người tình duy nhất của anh?
    Thật là: “Có những niềm riêng mà không muốn nói.”Bài ca của nhac sĩ Tín Hương. Anh bạn tôi nói đúng, tôi cũng giống bao nhiêu người đàn ông khác, trong cuộc sống trôi nổi làm sao bắt con tim ngủ yên hoài được, đôi khi nó cũng phải thức giấc na đêm.
      Nhất là tôi một cuộc đời quá trôi nổi và thăng trầm.
     Vì phiêu lưu qua nhiều cuộc tình trong những điều kiện và hoàn cảnh khác nhau nên tôi đã trở thành nhân chứng của những cái đẹp, cái quý của mối tình đầu học trò và muốn chia sẻ với các bạn trong bài viết này.

 
(Lê Kim Nhi - Vĩnh Long 1963)

     Tôi biết Kim Nh.( tên của Nhà tôi ) năm tôi học Đệ Ngũ, và chúng tôi thật sự quen nhau  khi học chung Đệ Tam. Chắc các bạn nghĩ tôi đang dùng lối nói mắc mứu (tricky)? Không! thật ra chuyện tình của chúng tôi bắt đầu một cách cắc cớ. Vì chuyển qua chương trình Việt tôi bị sụt một lớp. Nên khi tôi học Đệ Ngũ thì nàng đã học Đệ Tứ, chuẩn bị thi Trung Học Đệ Nhất Cấp. Lớp nhỏ nằm bên ngoài, lớp lớn nằm bên trong, nên mi ngày vài lần nàng phải đi ngang lớp tôi.
     Vì vậy khi bắt đầu sự quen biết của chúng tôi chỉ có một chiều, nàng chẳng hề biết có tôi trên cõi đời. Chỉ một vài tháng sau tôi đã quyết định thi nhảy lớp (thời đó gọi là thi nhảy).
     Có sự trùng hơp may mắn, Ba tôi mới nhận một anh sinh viên Trường Sư Phạm làm con nuôi. Anh ấy muốn mở lớp dạy luyện thi Trung Học, nên nhà tôi trở thành lớp học luyện thi cho tôi và năm người bạn đồng chí nhưng khác hướng (khác hướng là vì họ quan tâm đến vấn đề quân dịch, còn tôi thì quan tâm đến bạn gái ).
     Bằng Trung Học Đệ Nhất Cấp chính là chiếc phà Mỹ Thuận đã liên kết mối tình tám năm của chúng tôi. Cuộc tình của chúng tôi đã gắn liền với đất Vĩnh Long.

(Lê Kim Nhi & Đỗ Đình Tiến - V
ĩnh Long)

     Chúng tôi có biết bao kỷ niệm đẹp tại vùng đất hiền hòa và êm đềm đó. Mãi đến bây giờ chúng tôi vẫn còn mơ có một căn nhà nhỏ, trước lộ sau sông, bao quanh là vườn cây ăn trái tại đất Vĩnh Long thân yêu (giấc mơ của một đôi tình nhân học trò đất Vĩnh, vẫn còn là giấc mơ của đôi vợ chồng đã bạc đầu).
     Thánh nhân nói cuộc đời là Dịch, cứ thay đổi rồi đổi thay.
     Xong trung học tôi giã từ Trường Tống Phước Hiệp, giã từ tỉnh Vĩnh Long để đi vào đại học, bước vào một giai đoạn mới của cuộc đời.
 
     Tôi đã được học bổng tại một trường đẹp nhất nước lúc bấy giờ, đó là Đại Học Đà Lạt. Đối với một anh học trò tỉnh đồng bằng như tôi thì thời gian đó là một cuộc du hành vào thế giới sinh viên thật hấp dẫn và đầy thơ mộng, đang thời mê hoặc với dòng nhạc Trịnh Công Sơn,và nghiện ngập với ging ca Khánh Ly. Có một điều khá đặc biệt đối với tôi đó là bạn bè.
     Đi học Đà Lạt tương đối nhỏ nên sinh viên biết nhau cả và hầu như họ đến từ khắp miền của đất nước.
     Có những anh bạn người miền Bắc mà không hề biết miền Bắc, và cũng không biết cả miền Nam, nói toàn tiếng Bắc cổ.
     Có những chị bn người Huế Nội Thành giọng nói thật dễ thương và ngọt ngào như chim hót, nhưng tôi nghe chẳng hiểu được mô tê gì cả, cứ như nghe người ngoi quốc nói vậy.
     Trong hoàn cảnh đó kéo dài bốn năm, dù tôi cho con tim uống thuốc ngủ nhưng nó cũng thỉnh thoảng git mình thức giấc.
     Lúc ấy tôi thầm nghĩ nếu mối tình đầu của tôi không bắt đầu ở Trung học thì có lẽ nó bắt đầu ở đây rồi! Nhưng những liên hệ tình cảm trong thời sinh viên đều đã dừng lại, đôi khi sau một buổi trại, hay sau một buổi trình diễn văn nghệ hoặc có kéo dài lắm là đến lúc chia tay nghỉ hè.
     Lúc bấy gi tôi không nghĩ gì cả và cho đó là chuyện bình thường nhưng sau này tôi mới hiểu ra.


     Bước vào đại học là bắt đầu tập làm người lớn, bắt đầu tập làm người trí thức, sự ngây thơ, thật thà và vô tư của tuổi học trò lần lần bị thay thế bởi những đức tính khác thực tế và cân nhắc hơn.
     Đó là lý do mà tôi không thể tìm được một cuộc tình nào đẹp hơn cuộc tình mà tôi đang có từ thuở học trò.Dòng đời cứ tiếp tục trôi…Sau bốn năm, tôi đã tốt nghiệp và thực sự bước chân vào đời. Có một câu nói tôi luôn nhớ  đến nhưng lại không nhớ ai đã nói “Đời là một đấu trường”. Đúng thế phải không các bạn?! Đời thực tế khác với cuộc sống dưới mái nhà trường.
     Chính vì thế chúng ta mới có trang Tống Phước Hiệp, Nguyễn Trường Tộ chúng ta tìm về những tình cảm, những kỷ niệm thuở học trò để xoa dịu những vết thương nhức nhối mà cuộc đời đã ban tặng cho chúng ta.
      Tôi là một trong những người tương đối thành công so với  những người bạn cùng khóa, không vì tài năng mà vì may mắn.Trong môi trường mới tôi có cơ hội tiếp xúc với nhiều giới và đa dạng hơn nhưng những liên hệ tình cảm trong thời gian này không giống thuở đi học, nó đến thật nhanh và ra đi cũng thật nhanh.
        Nó đến nhanh không phải vì tiếng sét ái tình mà vì xúc tác bởi tiền bạc, phương tiện và chức vụ.
       Nó ra đi nhanh vì sự quan hệ đặt trên căn bản tình cảm thì ít mà trên mục đích riêng tư thì nhiều. Vì điều kiện và nhu cầu của giao tế tôi đã có dịp bước vào thế giới ăn chơi  tiếp xúc với giới ăn chơi chuyên nghiệp.
        Tôi đã đến một vài địa điểm được xem là sang trọng vào thời đó, nhưng thành thật mà nói tôi không cảm xúc, tôi cảm thấy tội  hơn là cảm hứng.
       Có một lần vì nể lòng tôi đã đến một địa điểm khá sang trọng trên đường Công Lý, và được tiếp bởi một cô rất trẻ. Có lẽ vì còn trẻ nên còn thật thà, cô đã hỏi tôi:
     - Bộ anh liệt d…hả?
        Tôi tr lời đùa: 
    - Anh đồng tình mà không luyến ái, nhưng em không sợ mất tiền.
     Cô nghe không mất tiền thì có vẻ yên tâm, nhưng không hiểu tôi nói gì. Một vài người bạn cũng đã bảo thái độ của tôi trong vấn đề này là không bình thường.
      Tôi buồn cười vì chẳng lẽ không chơi bời là bất bình thường. Thật ra tôi có hai lý do thật bình thường.

      Thứ nhất tôi không có nhu cầu ăn bánh trả tiền, thứ hai là tôi muốn bảo vệ gia đình của tôi, tôi trân trọng Nhà tôi như thế nào thì tôi trân trọng với cuộc đời của con cái cũng như vậy.
      Năm 1975 tai họa xảy đến. Cũng như hàng triệu gia đình khác tại Miền NamViệt Nam, gia đình tôi cũng bị vùi dập trong cuộc đổi đời.
       Bây giờ tình cảm vợ chồng không còn bị quấy rối bởi những chuyện tình vớ vẩn nữa, mà đang bị thách đố bởi một cuộc sống bão táp, những biến cố và tai hoạ sự đảo điên của xã hội và tình người.
       Gia đình tôi là nạn nhân đầu tiên của cuộc chiến 1975. Ngày tôi bị bắt, cũng là ngày Nhà tôi chuẩn bị sanh đứa con thứ  nhì. Khi tôi về được Sàigòn, thì tài sản và sự nghiệp của tôi vn vẹn là một vợ hai con.
      Thế là chúng tôi bắt đầu từ vốn liếng đó để dựng lại cuộc sống trong cơn sóng hỗn loạn.

       Sau sự kiện 30-1975, trên mười lăm năm ... tôi cũng giống như bao nhiêu người đàn ông Miền Nam khác không thể đứng yên nhìn một Tổ Quốc đang tan tác. Đến khi bất lực và tuyệt vọng thì lại lao vào con đường vượt biên để cứu thoát gia đình và tương lai con cái. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó mà tôi đã nhiều lần vào tù ra trại. Có một lần nhà tôi lặn lội một ngày một đêm đến thăm nuôi tôi ở trại tù Châu Bình (Bến Tre). Sự mệt mỏi và những giọt nước mắt vẫn không che giấu được niềm vui và hạnh phúc trong ánh mắt của Nhà tôi khi ngồi cạnh tôi. Tôi thầm cám ơn Thượng Đế đã ban cho loài người có một tình yêu, và tôi cũng cám ơn Nhà tôi giữ lòng chung thủy để tình yêu đã trở nên niềm hạnh phúc của chúng tôi. 

      Ngày nay vợ chồng chúng tôi cũng không khác gì các bạn, hằng ngày cũng có những xung đột và cãi vã. Làm sao tránh khỏi vì chúng ta đã vượt qua quá nhiều biến cố, đau khổ và những sự thay đổi thật nhanh chóng nên đã tạo cho mỗi người một cá tánh, quan niệm rất khác nhau.
     Nhưng đối với chúng tôi sau mi lần chiến tranh như thế, tôi luôn lại là người tìm cách hòa đàm và luôn chiụ thiệt…Các bạn có biết tại sao không? Vì mối tình đầu thuở học trò vẫn còn sống trong lòng tôi. 
 
(Lê Kim Nhi & Đỗ Đình Tiến Canada)

Đỗ Đình Tiến
Đầu Hè 2004

Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2016

Anh Vân - "Đọc Khan Giọng Tình" Của Trần Phù Thế

Anh Vân Viết Lời Bạt:


Trần Phù Thế là gương mặt quen thuộc trong làng thơ. Thơ anh xuất hiện nhiều trên các tạp chí trong và ngoài Hoa Kỳ. Anh vừa sinh thêm một đứa con tinh thần mang tên Gọi Khan Giọng Tình, sau thi tập Giỡn Bóng Chiêm Bao.

Gọi Khan Giọng Tình dày 180 trang được trình bày trang nhã, gồm 80 bài thơ được anh chọn lọc khá cẩn thận, và chia ra nhiều loại, gồm thơ tình, thơ hoài niệm, thơ thời thế v...v... 

Từ Giỡn Bóng Chiêm Bao đến Gọi Khan Giọng Tình, thơ Trần Phù Thế như một dòng suối ngọt ngào, chảy êm ả mở cho tôi một lối đi thơ mộng để tôi viễn du vào thế giới thơ của anh. Thơ anh thấp thoáng cái phù du của kiếp người, cái bi đát của cuộc sống, cái mong manh của tình yêu nhất là phản ảnh được tâm trạng của một lớp người lưu vong, bơ vơ, lạc lỏng chịu nhiều khổ đau và hệ luỵ, chứng kiến bao cảnh tang thương của đất nước qua cuộc đổi đời. 

Cầm ly uống rượu một mình
hình như nhân loại cái tình trống trơn
đổ ly rượu đắng vào mồm
khà hơi một tiếng cái hồn lạnh tanh
cầm ly đập bể tan tành
nghe trong tiếng bể quách thành ngã xiêu...
(Uống Rượu Một Mình)

Giải sầu qua men rượu, nỗi sầu vẫn còn nguyên đó, không thoát ra được rồi anh đâm ra ghét chính bản thân anh, bất lực trước những khó khăn trên vùng đất lạ, anh phó mặc, sống như về lục bình nổi trôi theo dòng nước.

ta ghét mười năm ở xứ nầy,
mười năm đủng đỉnh lục bình quay
như con nước nhửng dòng sông Hậu
thương cả lần đi ứa máu đầy
..........................
............................
ta ghét đời ta sáu mươi năm
se tay hạt bụi nát âm thầm
tan theo cơn gió bay mù mịt

rớt bên đời bóng biệt tăm
(Ta Ghét)

Sống mà không thấy mình hiện hữu, như rớt bên đời bóng biệt tăm. Nỗi đau mất nước cứ giày xéo tâm hồn, như một vết thương mưng mủ không bao giờ lành được.

chiều đi như một vết bầm
cắt ngang hồn Việt đằm đằm máu tươi
cớ gì vận nước đổi dời
mà ta vác nặng một đời không buông. 
(Chiều) 

Đau cho vận nước vẫn còn lầm than, bao nhiêu người đã nằm xuống để đổi lấy một quê hương rách nát. “Ôi, máu đỏ da vàng, da vàng tơi tả” bao nhiêu người sống vất vưởng trong rừng sâu hay phơi thây ngoài biển cả, thương xót bạn bè chết dần mòn trong mong đợi rồi buồn cho cuộc đời chìm nổi của riêng mình. Tác giả nhìn quanh cái gì cũng xa lạ, cái gì cũng làm cho anh ngỡ ngàng nuối tiếc những cái đã mất, những hình ảnh thân thương không còn nữa nơi quê nhà. 

Sáu mươi năm lên thác xuống ghềnh
ta lặn hụp trồi lên hụp xuống
cuộc đời ta bước đi ngất ngưởng
Cả cuộc đời là một kiếp mộng du.
.....................................
thế hệ ta xương máu đã từng 
đã vất vưởng rừng sâu hay biển cả
Ôi, máu đỏ da vàng, da vàng tơi tả
dân tộc nầy rên siếc những hờn căm
quê hương xa lắc, quê hương mù tăm
đang mờ mịt trong lọc lừa đen tối
bạn bè ta chết mòn trong mong đợi
còn thân ta quên mất nẻo đường về.
(Nhổ Răng)

Trần Phù Thế là nhà thơ yêu nước. Dù sống trên xứ người giàu có, dù xa quê đã bao năm nhưng hình ảnh quê nhà vẫn rõ nét trong tim, vẫn là niềm đau nỗi nhớ trong lòng. Anh thèm cơm gạo mới, nhớ mùi hương khói rạ nồng trên quê hương nghèo khó của anh:

tết nhứt quê người là bất hạnh
nỗi nhớ tàn đông đất lạnh lùng
thèm cơm gạo mới thơm trên bếp
thèm cả mùi hương khói rạ nồng.

Những mất mát, những thương nhớ buồn phiền đã khiến tác giả không sao hội nhập nổi với xã hội mới để rồi lo lắng không biết phải ăn nói thế nào khi gặp lại cha mình nơi chín suối.

Nhìn lại cuộc đời mình, tuổi đã về chiều, anh thất vọng, thấy cuộc đời hỏng bét. Đọc thơ Trần Phù Thế, chúng ta mới thấy thấm thía nỗi sầu vong quốc, có nhiều bài thơ làm chúng ta mỉm cười nhưng đôi mắt rưng rưng hai giọt lệ.

đã mười năm như nước lớn nước ròng
ta về lục bình trôi lên trôi xuống
qua đây mười năm cứ ngỡ làm vương, làm tướng
ai ngờ bắt phải job cu-li


đã mười năm ngôn ngữ cứ phân ly
tiếng Mỹ với ta như kẻ thù truyền kiếp
học một chữ ngày hôm sau quên biệt
ở mười năm không hiểu nổi “yes, no”


tháng chạp buồn, tháng chạp buồn xo
ngồi tính sổ, cuộc đời hỏng bét
ăn làm sao, nói làm sao khi chết
với cha ta, ông chỉ một thằng con.
(Tháng Chạp)

Trên đoạn đời lưu vong cái vui của anh là nhìn lại những cuộc tình hoặc gặp lại bạn bè cũ, những người bạn từng chia sẻ với anh từng giọt mồ hôi trong thao trường hoặc ngoài biên cương máu lửa, gặp để ôn lại những tháng năm cũ hoặc để thở than cho nhẹ gánh đời.

từ ngày cách biệt Tăng Nhớn Phú
Mỗi đứa ba-lô đựng nỗi sầu
mắt đỏ mỏi nhừ đêm kích giặc
đồng bằng một đứa, đứa rừng sâu
....................................
giờ đây gặp lại nơi đất khách
gặp lại bạn xưa, gặp lính già
tiếng nói giọng cười như thuở trước
thuở còn ngụp lặn chốn phong ba.
thưa anh là thế, tôi là thế
và cả và anh cũng thế thôi
tuổi trẻ tụi mình đều khốn nạn
đều là khốn nạn, bạn hiền ơi!
( Lính Già Và Tôi)

Trên đoạn đường khổ ải thì tình yêu đối với nhà thơ cũng chẳng mặn mòi cho lắm, một thứ tình yêu đồng sàng dị mộng. Sống bên nhau nhưng tâm hồn cả hai thật ngàn trùng xa cách. “Nghìn năm ai bắc cầu qua mà về.”

Thật gần em có thấy không
song song hai gối mà lòng vẫn xa
hình như cái giải Ngân Hà
nghìn năm ai bắc cầu qua mà về
đêm còn mộng mị tàn khuya
sáng nay thức dậy vẫn lìa song song
thật gần em có thấy không
mà sao suốt kiếp hai lòng vẫn riêng.
(Hai Lòng Vẫn Riêng)
hoặc

thưa em, gọi đã khan tình
tình đâu chẳng thấy, thấy mình bơ vơ
giọt yêu chết yểu đâu ngờ
bay qua trí nhớ tan mờ như sương

em đi khất bóng trên đường
bước xiêu theo bước mòn vương cuộc đời
giọng tình khan gọi tàn hơi
trong mơ thổ huyết cạn lời hồi sinh.
(Gọi Khan Giọng Tình)

Trần Phù Thế lãng mạn ngoài đời, lãng mạn trong tình yêu và lãng mạn cả trong thơ. Ngoài đời, anh kêu gọi người yêu đến khan giọng tình nhưng tình không đến. Thôi thì gặp nhau trong giấc ngủ vậy, để được ngửi hương tóc quen thuộc của người yêu. 

Càng đuổi bắt, tình yêu bỏ chạy càng xa để rồi giận hờn trách móc: “bậu coi nhẹ, nhẹ hều tình hai đứa, ta nặng tình dẫu chết chẳng hề quên.” để rồi đêm đến, mong người yêu nương theo mùi thơm của hoa sứ trước hiên nhà mà về để được gặp nhau trong mơ. Cái lãng mạn của Trần Phù Thế rất đẹp, rất đáng yêu.

Một bữa đó
bậu về theo cơn gió
gió thênh thang bay khắp nẻo vô chừng
bậu lại nữa
lượn lờ không biết mỏi
chỉ riêng ta khan tiếng gọi người dưng
mong đêm nay
bậu về trong giấc ngủ
trong mùi thơm hoa sứ trước hiên nhà
con bướm nhỏ
quạt hoài chùm hoa sứ
cũng như ta đưổi mệt tình càng xa.
(Tình Nhẹ Hều)

Trong bài Tình Nhẹ Hều, tôi thích nhất hai câu “mong đêm nay bậu về trong giấc ngủ, trong mùi thơm hoa sứ trước hiên nhà.”Cái lãng mạn nên thơ, đẹp tuyệt vời của Trần Phù Thế thật khó tìm thấy trong thơ của ai khác.

Trân quý tình yêu, cất tình yêu trong trái tim lãng mạn, không dám đụng đến, sợ đụng nhằm, tình yêu sẽ trốn biệt, biết đâu tìm.

Ta rất nhẹ nâng niu tình hai đứa
cất trong tim
không dám chạm vào tim
ta chỉ sợ một giây hay phút nữa
tình biệt luôn trốn mất biết đâu tìm.
(Tình Nhẹ Hều)

Ngoài ra trong thi tập Gọi Khan Giọng Tình, chúng ta còn thấy một số thơ lục bát mà ông ghi là Lục Bát Không Đề, thường là hai câu. Ông muốn giữ lại tất cả những gì thoát ra từ trái tim yêu nước của Ông.

Ông kết án lũ người làm đất nước kiệt quệ, làm dân tộc khổ đau, nghèo đói, dù chúng có lên xe xuống ngựa, xênh xang áo gấm, lụa là. Ông vẫn không coi chúng là con người mà chỉ là một lũ lộn kiếp: 

* Con trùn oằn xéo suốt đời,
Bao năm lộn kiếp thành người được sao?

* Một chiều mượn bát càn khôn
đựng tươi búng máu đầy hồn Việt Nam.

* Gai đời đâm thủng trái tim
nỗi đau hết biết nhận chìm lòng tin

* Một hôm trời bỗngchín muồi
anh ngồi ngủ gục bên đời vô danh. v...v...

Có nhiều nhà thơ, làm dáng trí thức, bàng bạc triết lý trong thơ, ý tình huyền bí mông lung, đọc không ai hiểu. Khi ta lạc vào thế giới thơ của họ ta có cảm tưởng lạc vào khu rừng không có lối ra, đi mà không biết đi đâu, chữ nghĩa khó hiểu, ý thơ tối tăm. Đọc xong bài thơ, người đọc ngẩn ngơ, không hiểu tác giả muốn nói gì, xếp tập thơ lại, nghe đầu nặng trĩu. 

Văn thơ dùng để giải trí, tìm sự thoải mái cho tâm hồn, cũng là một phương tiện truyền đạt những ý tưởng, những cảm xúc đến người đọc để tìm sự cảm thông mà người đọc không hiểu được bài thơ thì coi như tác giả đã thất bại. 

Trần Phù Thế không như vậy. Thơ anh thật bình dị, dễ hiểu nhưng dồi dào hình ảnh gây xúc động cho người thưởng thức. Đọc một bài thơ hay của Trần Phù Thế, hồn thơ như chạm nhẹ vào tim gây cho người đọc một xúc cảm bàng hoàng, một khắc khoải không nguôi giúp chúng ta thông cảm được tâm sự của tác giả. 

Thơ Trần Phù Thế có một sắc thái riêng biệt không thể nhầm lẫn với bất cứ ai.Tôi cam đoan, ai đến với Trần Phù Thế một lần là không sao quên được Trần Phù Thế.

Những nhà thơ tài hoa, hầu hết xuất thân từ miền Bắc. 

Ngôn ngữ miền Nam vốn đơn sơ, mộc mạc nên ít ai nghĩ đến việc đưa ngôn ngữ miền Nam vào thơ. Nhiều người đã thử làm việc nầy nhưng riêng Trần Phù Thế đã thành công, một thành công tuyệt vời, đáng ca ngợi. Anh không lợi dụng ngôn ngữ miền Nam để đưa vào thơ một cách quá đà đôi khi làm mất đi vẻ đẹp tự nhiên của thơ. 

Chữ nghĩa giản dị, ý tình trong sáng, dùng chữ khéo léo là sắc thái trong thơ của Trần Phù Thế. Anh chắc lọc từng chữ để đưa vào thơ một cách đắc địa, khiến câu thơ trở nên tuyệt vời.

tháng chạp buồn, tháng chạp buồn xo.
hay
bậu coi nhẹ, nhẹ hều tình hai đứa.

Hai chữ “buồn xo” “nhẹ hều” rặt giọng miền Nam nhưng nghe thật đậm đà và gần gũi. 

Trần Phù Thế đến với làng thơ như con chim lạ, anh đến để đem lòng yêu thương nhiệt thành của con tim, sự phong phú của trí óc, dêt thành những dòng thơ tặng đời. 

Anh đến không phải vì ngứa cổ hót chơi như con chim Xuân Diệu mà đến để kêu thương cho một dân tộc có quá nhiều khổ đau, cho một đất nước có quá nhiều tang thương, biến đổi. 

Tôi thành thật cám ơn nhà thơ Trần Phù Thế đã tặng cho chúng ta, những người yêu thơ, dòng châu ngọc tuyệt đẹp. Anh đã trồng vào vườn thơ hải ngoại một loài hoa lạ, ngát hương thơm và làm phong phú thêm kho tàng văn học của dân tộc.

Xin trân trọng giới thiệu đến quý độc giả thi tập Gọi Khan Giọng Tình.

Jan - 15 - 09 
ANH VÂN