Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2019

Mộng Chiều Xuân


Thức trắng mà nghe hồn sông núi
Núi thở dài hờn tủi buồn đau
Sông quằn quại, dáng xanh xao
Trải dài Nam Bắc một màu tang thương

Kể từ độ quê hương dâu biển
Người ra đi không tiễn một lần
Mong cầu Ô Thước sông Ngân
Nhưng người biền biệt bao Xuân chẳng về

Đã bao năm chẳng hề tin tức
Em hằng luôn ray rứt mong chờ
Gom bao nước mắt thành thơ
Nhỏ lên trang giấy, hồn mơ vật vờ

Chiều ba mươi Tết, chờ chi nữa
Tóc trắng sầu, lần lựa bên đời
Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay

Nắng nhạt nhòa, tàn ngày, đứng ngóng
Sông và tôi với bóng là ba
Bóng tôi nghiêng với bao la
Sông mang ra biển, mình ta thẫn thờ

Bến sông buồn, lặng lờ dòng nước
Mộng chiều Xuân, thầm ước một điều
Quê hương đau khổ đã nhiều
Sang năm Kỷ Hợi có chiều đổi thay

Vận hội mới rồi đây sẽ đến
Em chấp tay, tâm nến, nguyện cầu...
Mầm xuân Dân Chủ bắt đầu
Từ đây nước Việt hát câu thái bình!....

Duy Anh

Xuân Kỷ Hợi 2019

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét