Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

Âm Thầm Ngồi Đợi Một Vầng Trăng Khuya



Âm Thầm Ngồi Đợi Một Vầng Trăng Khuya

Ai đem gió trải mặt sông
Hạ buồn hong tóc mênh mông mây trời
Ai đan áo rét bên đồi
Mà nghe Đông đến chơi vơi nỗi niềm.

Ai cười khuôn mặt chữ điền
Ai ngồi đốt lửa bên triền dốc xưa
Lá vàng ướt đẫm cơn mưa
Có vài giọt nhớ hương thừa quanh năm.

Ai ngồi nhả nhạc ngũ âm
Bên bờ vực thẫm âm thầm cô đơn
Ai đem tâm sự dỗi hờn
Chắt chiu nỗi nhớ nửa hồn thương đau.

Ráng chiều ai phết đậm màu
Ai đi mang hết ngọt ngào cố nhân
Ai người ngơ ngác bâng khuâng
Âm thầm ngồi đợi một vầng trăng khuya.

Dương hồng Thủy
***

Nửa Khuyết Ghép Vẹn Nửa Vầng Trăng Khuya

Ánh trăng khuya lặng trên sông
Mơ màng vớt những mêng mông đất trời
Ngẩng lên trăng lặn sau đồi
Tiếc nhung tiếc nhớ đầy vơi chung niềm

Vầng trăng ai khuyết gắng điền
Môt nửa trống vắng qua triền mơ xưa
Tình mộng tắm mát sương mưa
Rộn ràng hạnh phúc giao thừa đầu năm

Không gian dìu dặt thanh âm
Ru đời san sẻ nỗi thầm độc đơn
Gánh chung trắc ẩn tủi hờn
Hòa cùng nhạc khúc cho hồn bớt đau

Xuân sang tô thắm muôn màu
Pháo vang thôi hết nghen ngào thế nhân
Đôi vầng chờ đợi bâng khuâng
Nửa khuyết ghép vẹn trọn vầng trăng khuya

Kim Oanh