Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

Độc Ẩm


Nghiêng ấm trăng ngà rót chén đêm
Mù sương trần thế vướng môi mềm
Chắt hết giọt sầu trăng cô lữ
Một mãnh hồn côi, bóng tối thêm

Từng giọt đời rơi giữa vô cùng
Như tiếng tì bà đứt dây cung
Ta ghép thiều âm, hoài cố quốc
Từng nốt cụt ngân cõi mịt mùng

Tay nấu trăng ngà, cuối tháng năm
Làm sôi ký ức ngỡ yên nằm
Lan, mai, cúc, trúc, bình yên cũ
Thành khói giang hồ bay vô tăm

Ta uống cạn đêm một giòng đời
Trăng ngà rót mãi, buồn chưa vơi
Ai hỏi xuân về. Xin đừng hỏi
Xuân chết từ lâu lắm. Chết rồi

Hoài Tử