Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2017

Nỗi Lòng Cô Phụ - Trầm Tư


Nỗi Lòng Cô Phụ

Đêm buồn cô quạnh lòng son
Như người chinh phụ ôm con phai hường
Ngày chàng trút áo quan trường
Xa rời quê mẹ cuối đường xa xăm

Tương lai mờ ảo biệt tăm

Tóc buông lệch mái gối nằm bơ vơ
Buồn dâng ánh mắt trẻ thơ
Trần ai rưng lệ giấc mơ héo tàn

Biệt ly vò võ tin chàng

Cách chia hai ngả địa đàng gãy đôi
Đêm dài hàng lệ mặn môi
Vòng tay gối chiếc đơn côi trăng rằm

Tàn y còn đó âm thầm

Bóng câu khuất nẻo hương trầm xa đưa
Chàng về trong giấc mơ xưa
Tuổi xuân sầu héo nắng trưa phai màu

Còn đâu nồng thắm dạt dào

Ru con nhịp võng nghẹn ngào tâm tư.

Đỗ Thị Minh Giang
6-07
***
Trầm Tư

Tình yêu cô phụ sắt son
Nhọc nhằn má thắm vì con nhạt hường
Từ người dặm bước sa trường
Dầm mưa dãi nắng nẽo đường xa xăm

Từ người biền biệt mù tăm
Bên song nhung nhớ đêm nằm vẩn vơ
Lật lại lưu bút thời thơ
Đắm say một thuở ước mơ chưa tàn

Trìu mến ve vuốt ảnh chàng
Mộng tương lai đẹp chung đàng kết đôi
Nụ hồng ngày ấy mềm môi
Thềm nay bóng lệch cút côi đêm rằm

Trong mơ vọng tiếng thì thầm
Quyện theo mùi áo thoảng trầm hương đưa
Nụ cười ánh mắt xa xưa
Nồng nàn tha thiết ánh trưa đẹp màu

Tỉnh mộng lòng khỏi dào dào

Còn chăng ký ức ngọt ngào… trầm tư.

Kim Oanh
7/2017