Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2015

Lục Bát-Rời (1)


Ta còn nửa chén rượu đời
Nếu em không ngại ta mời sớt chia
Uống đi, để thấy não nề
Nhân gian vị đắng, đắng tê cả hồn.

***
Cạn nhau một chén quan hà
Rồi mai sau đó mình là cố nhân
Buồn chi em, chốn bụi trần
Bể dâu biến đổi ai lần không qua.

 
Vĩnh Trinh