Thứ Tư, 29 tháng 4, 2015

Hết Màu Xuân Xưa


(Kính tặng những người đàn bà trung trinh tiết-hạnh, tần tão sắc son, 
         đã âm thầm chiu đựng, khắc khoải ngóng chờ trong suốt những năm dài lao đao khốn khó)

     Chiến-chinh tan, ngựa lạc bầy
     Lao xao lá đổ, sương vây bốn bề
     Cầm bằng lỡ hẹn, lỗi thề
     Lao đao tù tội. Ngày về? Biết đâu!

     Then cài, vò võ canh thâu
     Vo ve tiếng muỗi đồng sâu vọng về
     Chặt tre, đốn gỗ rừng mê
     Đào con kinh dẫn não nề về tim
     Rào nghiêng, phủ đám bìm-bìm
     Cỏ rêu che lối, im lìm tường hoa
     Bướm chừng như đã bay xa
     Đồng khô ngóng hạt mưa sa nứt lòng
     Giàn bầu héo, ngượng đơm bông
     Cau tầm vung rụng bên sông vắng người
     Đàn con thờ thẫn biếng cười
     Tro tàn, bếp lạnh đã mười năm qua
     Đáy rương dấu kín lụa-là
     Quần thô, áo vá, ngọc ngà còn đâu!
     Cội mai cằn cỗi, dãi dầu
     Em không lặt lá, hết màu Xuân xưa
     Đêm nay tầm tã cơn mưa
     Áo anh có ướt sớm trưa rừng già?
     Rét hành hạ tái màu da
     Đọt lang, rau đắng sao qua đoạ đày
     Đồ đạt bán sạch. Trắng tay!
     Hẩm hiu chắt mót đợi ngày thăm nuôi

     Trại tù mạn ngược miền xuôi
     Dò đường, dẫm lối, bùi ngùi xót xa
     Nghĩa tình gói ghém nặng quà:
     Con khô, hũ mắm, ruột  rà có nhau,
     Gói cơm nếp lạnh mo cau,
     Thuốc trị bá bệnh, chai dầu gió xanh

     Chiếc xuồng ba lá chòng chành
     Đầu vàm gió hú, cuối gành mưa tuôn
     Len bờ lau lách qua truông
     Trần ai lộn kiếp, cuối luồn quỉ ma
     Loanh quanh núi đứng mù sa
     Âm u rừng thấp, vắt ra tìm mồi
     Lần theo chướng khí , rã-rời
     Hai vai chùng nặng gánh đời buông xuôi

     Gặp nhau chốc lát, bùi ngùi
     Khóc nhiều hơn nói, sợ lời vạ bay
     Xanh xao thương sót Tàn phai
     Bàn tay chai nắm bàn tay chai cằn 
     Ngoái đầu trong lại...khuất dần
     Gặp nhau đây biết có lần nữa không?!

     Xưa em má thắm xuân hồng
     Nay hương sắc nhạt, lệch vòng eo thon
     Thân cò tần tão, nỉ non
     Mười năm tan tác, héo hon phận người!

      Lê Kim Thành
      2000