Chủ Nhật, 30 tháng 4, 2017

Hạ Xưa



Cổng trường hiu hắt bóng người
Ve kêu thảng thốt ngậm cười lỡ duyên
Một mùa hạ đỏ khó quên
Phượng vỹ tan tác rơi trên lối chờ
Gió cuồng rối sợi tóc tơ
Bão táp giết chết ngây thơ biển người
Lênh đênh vỡ khóc vỡ cười
Một lần ly biệt suốt đời lạc nhau.

Kim Oanh