Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

Bóng Nắng


Nắng vàng đỗ xuống hàng hiên.
Tôi đem tâm sự trãi miền nhớ quên,
Cuộc tình ngày ấy không tên,
Đi vào biển vắng lênh đênh xứ người.

Nắng nhạt có biết tình đời,
Có nghe tiếng thở của người cạnh bên,
Nắng giăng giăng khắp đầu ghềnh,
Bóng đi bóng bắt chênh vênh đỉnh đồi.

Nắng phai thả hết tình trôi
Bồng bềnh theo sóng tách đôi bến bờ
Bến lạ tình sống vật vờ
Bến xưa ngã rẽ tình lờ không quen.

Kim Oanh