Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016

Puisque J'ai Mis Ma Lèvre À Ta Coupe Encor Pleine


Puisque J'ai Mis Ma Lèvre À Ta Coupe Encor Pleine  

Puisque j'ai mis ma lèvre à ta coupe encor pleine; 
Puisque j'ai dans tes mains posé mon front pâli; 
Puisque j'ai respiré parfois la douce haleine 
De ton âme, parfum dans l'ombre enseveli; 

Puisqu'il me fut donné de t'entendre me dire 
Les mots où se répand le coeur mystérieux ; 
Puisque j'ai vu pleurer, puisque j'ai vu sourire 
Ta bouche sur ma bouche et tes yeux sur mes yeux ; 

Puisque j'ai vu briller sur ma tête ravie 
Un rayon de ton astre, hélas ! voilé toujours; 
Puisque j'ai vu tomber dans l'onde de ma vie 
Une feuille de rose arrachée à tes jours; 

Je puis maintenant dire aux rapides années: 
- Passez ! passez toujours ! je n'ai plus à vieillir! 
Allez-vous-en avec vos fleurs toutes fanées; 
J'ai dans l'âme une fleur que nul ne peut cueillir! 

Votre aile en le heurtant ne fera rien répandre 
Du vase où je m'abreuve et que j'ai bien rempli. 
Mon âme a plus de feu que vous n'avez de cendre! 
Mon coeur a plus d'amour que vous n'avez d'oubli!

Victor Hugo
***
Bài Dịch:

Cũng tại vì môi anh trên ly em chưa vơi,
Cũng tại vì anh tựa đầu trong tay em 
và thoáng đâu hơi em, anh cho anh hồn em, 
hương say mê trong bóng đêm;
Cũng tại vì anh nghe em nói với anh lời xa xôi;
Cũng tại vì anh thấy nước mắt rơi,

Cũng tại vì anh thấy nụ cười
Môi em trên môi anh
Mắt em trong mắt anh;
Cũng bởi vì anh thấy tia sáng em, ôi phủ kín đến bao giờ?
Cũng bởi vì anh thấy lá hoa hồng bẻ từ trong đời em;
Anh mới thấy phải nói bây giờ qua thời gian trôi qua nhanh:
Đi đi, mải mãi đi đi, tôi không muốn cả đời mong chờ nữa 
Đi đi, đi đi với những bó hoa tàn;

Trong hồn tôi có cánh hoa không bao giờ ai hái được!
Cánh của ai nào bao giờ chạm được 
cánh hoa hồng trong bình hoa tôi tưới, tôi thương;
Hồn tôi lửa nhiều hơn những đống tro tàn,
Tim tôi nhiều thương yêu hơn những gì ai quên.

Đỗ Đức Viên