Chủ Nhật, 6 tháng 10, 2013

Người Em Gái Sông Tiền



 
theo đơn vị một chiều về phố Vĩnh
để đêm về di chuyển đến Rạch Bàng
xóm nhỏ ven sông em gom lá ngoài sân
ung đống lửa đốt vào đêm trừ tịch.

khu vườn em ngập tràn hoa cỏ biếc
chung quanh nhà soài riêng trắng mùa bông
anh đào công sự cạnh vườn chuối ven sông
đêm gối ba lô nhìn ngàn sao lấp lánh.

em thức sớm khi trời chưa kịp sáng
ra sau vườn bỡ ngỡ mắt nhìn nhau
thoáng giật mình run rẩy má xanh xao
anh bối rối cạnh cây mận hồng đào chín đỏ.

lính mà em - quen em từ dạo đó
cô gái quê bình dị cạnh sông Tiền
anh cứ ngỡ chúng mình chắc có duyên
nên gặp gỡ trong một sáng mai bình lặng.

ngày cuối năm em về quê trốn nắng
của sân trường đại học miệt Cần Thơ
quê anh đó chắc em đâu có ngờ
ta gặp nhau nối hai bờ sông Tiền sông Hậu.

em thường bảo cô gái trời bắt xấu
quen vô tình anh lính chiến xa quê
vài ngày sau giảng đường em phải tìm về
đơn vị anh cũng hành quân qua làng khác.

xa em nghe tâm hồn buồn man mác
có lần anh về phép lúc chiều lên
đại học Cần Thơ khu III thật mông mênh
anh lê bước nặng trầm tư nhung nhớ.

sau trận chiến anh về sân xưa đầy cỏ
cây lặng im bóng nắng chảy âm thầm
hàng xóm nói em  biệt xứ xa xăm
bỏ lại khu vườn điêu tàn cỏ rối.

chắc em giận và hỏng chừng hờn dỗi
anh lãng quên cô gái nhỏ bình thường
em đâu biết anh thằng con trai khờ khạo
quên hỏi thăm ngành học ở nhà trường.

40 năm qua nghĩ lại giận mà thương
anh ngốc quá hạnh phúc riêng mình không biết giữ
trời vào Thu gió gom mây biệt xứ
cũng không làm sao anh rủ hết ưu phiền !

Dương  Hồng Thủy
3/10/2013