Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2014

Thổi Sao Trời


Bật diêm đốt ánh sao trời
Thổi đi người nhé đếm đời bao năm
Tắt luôn ta những âm thầm
Môi thơm phủ lấp những mầm âm u

Hơi nào đánh bật hoang vu
Để ta vương vất niềm ru một mình
Đây mời chiếc bánh nguyên tinh
Như lòng ngọc mượt lặng thinh giữa trời

Sao nào chập choạng làn hơi
Mà người vội cắt, vất rồi nửa trăng
Người ôm nửa bóng dịu dàng
Ném ta phần tối vào ngàn năm sâu

Nên buồn vất vưởng đêm thâu
Bước chân của lá từng câu ngục tù
Đánh diêm đốt mãi thiên thu
Uống dòng tư lụy sương mù lê thê

Tiệc tan từ buổi chưa kề
Người, ta hai cõi đi, về dửng dưng

Hoài Tử