Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014

Trước Một Lần Đi


Tôi như miếng ván đóng sàn
Dám chi mơ ước với nàng làm chi !
Không ngờ trước một lần đi
Tôi chưa nói hết những gì tôi thương...

Tôi, Nàng cùng học chung trường
Quen nhau đã thấy vấn vương nẽo về
Gặp nàng một buổi chiều quê
Bên Hòn Phu-Tử, tôi về nhớ thương

Đến ngày nhập ngũ quân trường
Nàng xin tiễn bước, tôi đường tòng chinh
Tôi là một kẻ đăng trình
Rày đây mai đó, một mình vấn vương

Ngờ đâu vận nước đau thương
Tôi đi bỏ lại ngôi trường thân yêu
Bỏ người con gái mỹ miều
Ngày đêm ngóng đợi người yêu trở về

Tôi đi biền biệt sơn khê
35 năm lẽ nhớ về người xưa
Bây giờ nói mấy cũng thừa
Gặp nhau biết nói, biết thưa chuyện gì ?

Chuyện rằng, trước một lần đi
Anh chưa nói hết những gì anh thương...

Trần Thanh
***
Cảm Tác:
Chinh Nhân Hởi
      

Thế là trước một lần đi
Anh chưa nói hết những gì anh thương
Tình xưa gãy gánh giữa đường
Lời thương chưa tỏ em vương vấn sầu

Từ giã anh - bước lên tàu
Sân ga ngày ấy khắc sâu khối tình
Anh đi tắt nắng bình minh
Rêu phong chôn kín một linh hồn gầy

Anh đi biền biệt như mây
Em làm cơn gió dần xoay lướt ngàn
Dù đời ngàn dặm quan san..
Giật mình tỉnh giấc ngỡ ngàng…là mơ

Thu tàn đông lạnh ơ hờ..
Gom tàn hương nhạt làm thơ ướp lòng
Góp lá khô sưởi tình nồng
Chinh nhân người hỡi! Cô phòng chờ ai.


Kim Oanh