Thứ Hai, 6 tháng 10, 2014

Bồi Hồi Trường Xưa

  
     ( Trường Tống Phước Hiệp - 2002)

Ngày xưa áo trắng thơ ngây 
Tung tăng đùa giỡn lòng đầy mộng mơ 
Học trò tình đẹp như thơ
Bao mùa mưa nắng dệt tơ tuổi hồng

Vào đời cuộc sống chênh chông 
Tình yêu thuở trước còn không hởi trường
Thời gian xa cách vấn vương 
Hoài mong quá khứ lòng dường quặn đau

Trường xưa bạn cũ còn đâu 
Tường vôi rêu phủ bạc màu thời gian 
Hoa rơi lá rụng cỏ vàng 
Ngẫm nhìn lòng mãi bàng hoàng tiếc thương

Rời quê biệt dạng trùng dương 
Xứ người lặng lẽ sầu tương từng mùa. 
Người đi tiếng trống còn khua 
Ngậm ngùi dĩ vãng lòng chua chát lòng

Lật trang ký ức ngược dòng 
Gửi vào truờng cũ tình chồng chất cao
Bao Năm gắn bó ngọt ngào 
Nụ cười..nước mắt.. tuôn trào xót xa

Tâm tình hải ngoại, quê nhà
Dòng thơ tình nặng mượt mà thắm trao 
Trài lòng chia xẻ vui, sầu
Thủy chung một mực trước sau vẹn tình

Xưa nay như bóng với hình
Cùng chung xây đắp giữ gìn nghĩa xưa
Thầy trò chen vai nương tựa 
Cảm ơn nhau một chỗ dựa tinh thần

Bạn ơi! Lòng chớ phân vân 
Cuộc đời ta chỉ có ngần này thôi 
Để lòng thanh thản chiều trôi 
Lắng nghe tim ấm bồi hồi trường xưa!

Kim Oanh
Úc Châu 2013
***

Mùa Đông Tan Trường

Tiếng trống trường tan vang tiếng guốc
Nhẹ khua theo giọt nắng đong đưa
Làm sao quên được ngày thơ cũ
Len ấm xanh đầy ngập lối xưa 

Áo trắng tinh khôi như bướm lượn
Hàng đôi - rộn rã tiếng em cười
Có người đứng lại như ngơ ngẩn
Chớp mắt nhìn xa tận cuối trời

Mái tóc huyền bay hương thoang thoảng
Cặp đen trước ngực ngập bờ vai
Buổi chiều nắng nhạt em bay lượn
Như én chao mình theo gió bay 

Một chút heo may trời trở lạnh
Đi ngang trường lớp tái tê lòng
Thầy xưa bạn cũ đều xa vắng
Hồn lạnh như chiều chớm gió đông

Dương Hồng Thủy
(09/10/2014)