Thứ Năm, 16 tháng 10, 2014

Nước Cuốn Hoa Trôi


Nửa phương kia chia hai nỗi nhớ
Nửa phương này lỡ vỡ ân tình
Trăng trên cao soi sáng lung linh
Một bóng hình tìm đâu không thấy

Từ khi người ra đi sầu vấy
Tr
ĩu tâm hồn mơ lấy tàn thu
Nhặt lá khô ướt đẫm sương mù
Hay nước mắt điệu ru đưa tiễn

Người nhớ? Ta nhớ người miên viễn
Chuyến xe đời ký ức chuyển mau
Sao không mang hành lý năm nào
Gửi lại hết thương đau đây giữ?

Có bao giờ tự lòng hỏi thử
Người nhớ gì quá khứ ngày xưa
Biết cánh hoa tan tác trong mưa
Trôi theo nước về dòng sông cũ?


Kim Oanh