Thứ Hai, 7 tháng 9, 2015

Mùa Đông Qua Song Cửa


Hoa đã tàn và hương đã phai
Chiều Đông sương lạnh nhớ thương ai...
...Tuổi mười bảy chập chởn bước yêu đầu
Qua bao lần trong cỏi mộng chìm sâu
Em thức giấc với nỗi buồn man mác
Mỗi sáng mùa đông quay nhìn ngơ ngác
Nghe tình đi xào xạc bóng ngoài song
Mà tim lòng không đủ ấm lạnh trời đông
Ôi mùa đông!
Mùa khắc khoài chờ mong.

Biện Công Danh
6/9/15
* Hình phụ bản của Tác Giả chụp