Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014

Nói Năng Gì Tình Vẫn Phôi Phai




            (Viết cho cuộc đời của Bé)

Một thời yêu hai mươi năm qua
Khoảng đời dài dài những xót xa
Cách ngăn nhau cả vùng biển rộng
Mong tình trọn vẹn chẳng phong ba

Giấu khuất trong tim bóng dáng người
Dặn lòng duy nhất chỉ anh thôi
Ngày tháng như sông kia còn chảy
Hai mươi năm tình sầu đắng môi

Anh nói lời da diết thương mong
Tôi dệt thêu mộng đầu lâng lâng
Anh nguyện thề tình yêu chung thuỷ
Tôi mơ hoài tình mãi trăm năm

Anh chẳng tin khi trót yêu người
Lòng lại như con nước đầy vơi
Tôi vẫn tin hồn tôi thánh tích
Tin một ngày tay ấm trong tay

Tình gắng vui lây lất một thời
Đã một thời trong suốt phận đời
Hai mươi năm cướp mòn sự sống
Bất hạnh nào cho cả anh, tôi?

Người chờ người héo hắt xanh xao
Mộng đầu tàn tàn như chiêm bao
Tình chao nghiêng tình thành mơ huyễn
Mỏi mong rồi thôi phải buông nhau

Lòng anh giờ thôi hết trông mong
Lòng tôi giờ cửa khép lạnh lùng
Người chợt hững hờ như lá rớt
Tình bỗng sớm chiều hoá hư không

Hồn quạnh như nắng ngả lưng trời
Tình đắm mê một thuở trong đời
Phút chốc biến tan vào sương khói
Tôi phụ người hay người phụ tôi?

Nói năng gì tình vẫn phai phôi !!!

Vĩnh Trinh