Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

Giọt Nắng Chiều Thu


Nhớ em nhiều
ngày tháng cũng buồn theo
trời vẫn vũ
mưa dật dờ trong gió
con sông xưa cũng tạm ngừng hơi thở
chờ đón em về. Em biết không ?

Nhớ em nhiều
cánh bướm cũng phiền lòng
run bần bật
khắp mình đều sũng nước
ta có hẹn nhau từ muôn kiếp trước
sao em hững hờ lời mời gọi của lòng anh!

Nhớ em nhiều
từ khoảng trời trong xanh
thu vừa chớm
hạ đi còn vẫy gọi
chiều tan trường
hoàng hôn trong sương khói
anh vô tình khẻ chạm một bàn tay.

Nhớ em nhiều
một chiều nắng vàng phai
miền biển rộng
em đi không trở lại
kỷ niệm xưa… anh còn giữ mãi
bóng hình em và giọt nắng chiều thu.

Dương Hồng Thủy