Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2014

Thơ Tranh: Xuân Qua Hạ Tới


Trích Thơ: ChinhNguyen/H.N.T.
Thơ Tranh: Kim Oanh


Mùa Xuân qua, dấu chân hằn cỏ biếc,
Nay Hạ về, nắng rạo rực hồn ta.
Xuyên lá cành, mây trắng dạo lang thang,
Mắt say đắm, trầm tư, vòng tay xiết.

Chim cất tiếng lời hoan ca thánh thót,
Hoa rung rinh, làn gió nhẹ mơn man
Bóng thời gian thúc giục ý mênh mang,
Mong kết chặt mối tình si mật ngọt.

Lời nguyện ước in sâu vào tim óc:
Tình đôi ta tồn tại vượt không gian,
Ánh trăng thề soi rọi cả trăm năm,
Sẽ nhắc nhở mình yêu nhau mãi mãi.

Ôi mùa Hạ, ngày dài, đêm ngắn lạ,
Mộng chưa tàn, nắng sớm đã qua song.
Nay người đi, kẻ ở, sẽ chờ mong,
Thu nhung nhớ, Đông buồn, Xuân trở lại.

Chờ Hạ tới, giao mùa, ta tái ngộ,
Em mang theo báu vật của đời anh
Mầm hiện sinh sẽ nở, sáng long lanh
Trong dáng dấp một Thiên Thần bé nhỏ.

ChinhNguyen/H.N.T. 
USA, 2012-14